Lý Uyên Vân cho tên này một đá xong, gương mặt lạnh lùng liền không thèm để ý tới hắn nữa.
Nàng liếc nhìn đám thiếu niên còn lại, thanh âm trong trẻo nhưng ngữ khí đầy lạnh lùng.
"Ta không quan tâm các ngươi trước kia có bối phận thế nào, nhưng đây là hầm mỏ, chỉ tiếp nhận đệ tử tới đào quáng"
"Ở đây không có ai để các ngươi thể hiện bối cảnh của mình đâu"
"Còn muốn có chỗ ở đẹp thì cũng đơn giản thôi"
"Gỗ ở xung quanh rất nhiều, muốn làm bao lớn thì tự mình chặt cây mà làm, còn không làm được thì im cái miệng lại rồi lăn đi đào quáng"
Đám thiếu niên bị Lý Uyên Vân nói á khẩu không trả lời được, chỉ có thể cúi đầu im lặng lắng nghe.
Còn nàng sau khi nói xong cũng rời đi.
Sau khi Uyên Vân rời đi, bầu không khí bớt đi vài phần yên tĩnh cùng nặng nề.
Đổng Lực thu lại vẻ mặt tức giận, không nói gì liền sải bước rời đi.
Bầu không khí yên lặng trong chốc lát, tiếp sau đó liền có những tiếng xì xào bàn tán, rất nhiều ánh mắt kì lạ quăng tới chỗ Lý Thừa Ngạn.
Bị hơn mười đôi ánh mắt phán xét cùng dị nghị liếc nhìn, lại kèm theo bộ dạng thảm hại của mình hiện tại.
Lý Thừa Ngạn cảm thấy giống như có trăm nghìn con dao, vừa đi vừa về đâm qua đâm lại trên thân thể mình nhiều lần.
Cảm thấy vừa giận lại vừa thẹn, nhưng hắn lại không biết nên tìm ai tính sổ.
Tìm Lý Uyên Vân?
Đùa gì vậy, cho hắn thêm trăm cái lá gan cũng không dám.
Còn tìm Đổng Lực?
Vẫn là thôi đi.
Dùng uy danh của Lý Thừa Nham doạ một chút thì được, chứ muốn hắn tìm Khai Linh tầng tám tính sổ thì đúng là thật không dám.
Dù sao gia gia lại không có ở đây, nếu chọc cho Đổng Lực thật sự tức giận đánh hắn thêm một trận thì ai có thể cản.
Quanh đi quẩn lại cơn tức này hắn đúng là chỉ có thể nhận.
Lý Thừa Ngạn chật vật đứng dậy, mang theo một gương mặt sưng phù tiến tới dãy nhà gỗ — trong mắt hắn được coi là rách nát chó không thèm ở.
Chọn lấy căn phòng đầu tiên tiến vào, cánh cửa gỗ đơn sơ cũng được đóng sầm lại.
Một ngày rất nhanh liền trôi qua, sáng hôm sau.
Lý Huyền giống với thường ngày, buổi sáng thức dậy làm sơ một chút chuẩn bị, liền gia nhập đoàn người xếp hàng tiến vào hầm mỏ.
Hắn biết hôm qua có một đám đệ tử trong tộc tiến tới mỏ quáng, tối qua lúc rời khỏi hầm mỏ còn nhìn thấy mấy gương mặt xa lạ đâu.
Hôm nay vừa xếp hàng liền thấy số người đông hơn hẳn, cũng thấy hai gương mặt quen thuộc.
Một người từng cùng với hắn đo tư chất, chính là Lý Diệu Nhi nàng này.
Ngày đó đo ra tư chất không chênh lệch với Lý Huyền là bao.
Nhưng bởi vì áp lực từ Âm Thiên, hắn buộc phải bỏ ra số lượng không ít linh thạch, mua Tẩy Kinh Linh Dịch về dùng, tốc độ tu luyện cũng xa xa dẫn trước mấy người một đoạn.
"Cũng đúng, này này đo ra trung phẩm tư chất, xét tốc độ tu hành bình thường, bây giờ bước vào Khai Linh Cảnh cũng không bất ngờ"
Người thứ hai thì hắn đương nhiên không thể quên, dù sao nếu thật sự phải nói rõ ràng, hai gian cửa hàng của cha mẹ hắn để lại, vẫn còn bị gia gia người này trên danh nghĩa thuê lại đây.
Người được nhắc tới đương nhiên là Lý Thừa Ngạn.
Dù sao những người còn lại cũng không có bối cảnh gia lão.
Không phải gia lão, làm sao lại đủ khả năng nuốt vào hai gian cửa hàng đấy được.
Ánh mắt Lý Huyền chỉ liếc nhìn sơ qua hai người một cái, tiếp đó liền không thèm để ý tới.
Không có vui mừng, không có tức giận.
Hai gian cửa hàng bị đoạt thì cũng bị đoạt đi rồi, tức giận cũng không lấy lại được.
Sau này có cơ hội trực tiếp giết chết Lý Thừa Nham, lúc đó hai gian cửa hàng tự khắc sẽ quay trở lại.
Còn Lý Thừa Ngạn không có đầu óc ngu xuẩn, đối phó hắn ngoài chút hả giận ra cùng thêm một đống rắc rối ra thì chẳng được thêm gì.
Thậm chí hắn còn chẳng nổi nên chút tức giận nữa là.
Tiến vào hầm mỏ.
Có thêm hơn mười người gia nhập đào quáng, quy tắc ngầm được đám người định ra trước đó có vẻ như bị lay động.
Nhất là sau khi đám người mới tới biết được càng đào sâu xuống dưới, lượng Ô Kim Thiết đào ra được lại càng nhiều.
Thay vì phải xuất phát từ đầu, đào từng chút từng chút một, mới có thể tiếp cận nơi có nhiều Ô Kim Thiết hơn.
Đám người này lại nghĩ đến việc, tiến vào đường hầm của đám người đã đào từ trước.
Cũng chính vì lý do này, một trận huyên nháo liền nổi lên.
Hai bên — ngươi nói ngươi có lý — ta nói ta có lý — ai cũng không chịu nhường ai, thậm chí đã có người lấy ra pháp binh chuẩn bị đánh nhau.
Cuối cùng kinh động đến Hộ Vệ Đội.
Đổng Lực chạy tới, khí tức của Khai Linh Cảnh tầng tám thả ra, trấn áp lại toàn trường.
Hắn nhìn một đám thiếu niên giống như sắp đánh nhau tới nơi, cũng cảm thấy rất đau đầu.
Liếc nhìn bên cạnh Uyên Vân cùng Đức Sơn một cái, ba người nhỏ giọng thương lượng, cuối cùng đưa ra một quyết định.
"Đường hầm của ai ngồi ấy tự đào, trừ khi có sự cho phép của chủ nhân đường hầm, nếu không thì người khác không thể tùy tiện tiến vào"
"Với lại hầm mỏ cũng không nhỏ, các ngươi có thể cùng nhau hợp tác đào quáng, hay từng người tự đào đều không quan trọng"
"Chỉ nhớ lấy không thể đánh nhau liền tốt"
Nhưng khi Lý Huyền tiến vào trong hầm mỏ của mình, đã thấy một thân hình có vẻ quen thuộc đang đứng ở trong, vẻ mặt kiêu ngạo nhìn lại.
Lý Thừa Ngạn tùy tiện chọn một cái đường hầm tiến vào.
Càng đi hắn càng cảm thấy kì lạ.
Mặc dù trước từng tiến vào hầm mỏ đào quáng, nhưng trong tưởng tượng của hắn đào quáng không nên như vậy mới đúng.
Cảm giác kì lạ cũng chỉ là thoáng qua liền thôi, cứ thế một mạch tiến sâu xuống dưới.
Còn vấn đề đường hầm này là của ai, đối với Thừa Ngạn mà nói thật sự không quan trọng.
Chính mình là thân phận gì?
Tiến vào trong đường hầm của ngươi đào quáng đó chính là phúc phận của ngươi.
Lý Huyền sau khi nhìn thấy Thừa Ngạn ở trong đường hầm của mình, gương mặt kiêu ngạo nhìn lại, trong lòng tâm tư liền xoay chuyển, suy nghĩ ứng đối biện pháp.
"Hắn Khai Linh tầng hai, ta Khai Linh tầng một, đánh chắc chắn là không lại"
"Ừm, có thể gọi người đến trợ giúp"
"Lực thúc có thông báo quy tắc trong hầm mỏ, không có sự cho phép của ta, Thừa Ngạn là không thể tiến vào"
"Nhưng.
Như vậy không có ý nghĩa"
"Lý Thừa Ngạn kẻ này đáng lẽ ra không thiếu tài nguyên tu luyện mới đúng, làm sao lại phải vào hầm mỏ cực khổ đào quáng rồi?"
"Hoặc là trong tộc có đại sự xảy ra mà ta không biết?"
Nghĩ tới đây Lý Huyền lại nhớ đến một cái tên khác.
"Lý Thừa Nham"
"Nếu đúng như ta nghĩ, đây là dấu hiệu của việc Lý Thừa Nham sắp đến, hoặc phe phái của hắn sắp nhúng tay được vào lợi ích hầm mỏ"
"Vậy thì càng không thể cùng Lý Thừa Ngạn tên này nổi lên xung đột"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập