Chương 74: Tam Giai Ô Kim Thiết, Nổi Lên Tâm Tư.

Sau khi phát hiện mình vừa mới đào ra được một viên Tam Giai Ô Kim Thiết, nhịp tim của hắn liên tục nhảy mạnh, thậm chí đến cảm giác hít thở cũng có chút khó khăn.

Phải mất hơn hai phút đồng hồ mới có thể bình tĩnh lại được, cũng điều chỉnh lại tâm tình, tiếp tục vung quốc chim đào quáng.

Lý Thừa Ngạn đang hì hục đào quáng ở một đầu khác, bỗng nhiên thấy trong hầm mỏ hơi im lặng, liền quay người lại xem.

Vừa lúc thấy thân hình Lý Huyền trong một cái chớp mắt hơi run nhẹ, sau đó lại như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục đào quáng.

Thừa Ngạn chỉ hiếu kỳ nhìn thoáng qua một cái, chứ không có nghĩ gì nhiều, lại tiếp tục làm việc của mình.

Còn Lý Huyền bề ngoài bình thường, nhưng trong lòng ý nghĩ đã xoay chuyển một trăm tám mươi lần.

Vừa nãy khi hắn đào được viên Tam Giai Ô Kim Thiết kia, vì sao không thu vào túi trữ vật mà lại giấu dưới lòng đất?

Rất đơn giản.

Bởi vì hắn muốn độc chiếm hai mươi cân Tam Giai Ô Kim Thiết này.

Một cân Tam Giai Ô Kim Thiết nếu giao nộp lên cho gia tộc, sẽ được ban thưởng 5000 điểm Kim Công — tương đương 50 viên linh thạch.

Nếu giao nộp 20 cân, hắn có thể nhận được ước chừng 1000 viên linh thạch ban thưởng.

Nghe có vẻ rất mê người, nhưng Lý Huyền lại không nghĩ vậy.

Hắn tham lam hơn, muốn có nhiều hơn, muốn nuốt riêng 20 cân Tam Giai Ô Kim Thiết.

Mặc dù không biết giá trị thật của nó là bao nhiêu, nhưng có thể chắc chắn một điều sẽ chỉ nhiều hơn 1000 viên linh thạch ít nhất mười lần.

Với lại quan trọng nhất chính là, Lý Huyền không có dự định đem đi bán, mà muốn sau này sẽ dùng nó để giúp Âm Hồn Phiên tiến giai.

Ô Kim Thiết là tài liệu chính, cũng là tài liệu quan trọng gần như không thể thay thế trong việc luyện chế Âm Hồn Phiên, cho dù là sau này giúp nó tiến giai cũng không ngoại lệ.

Đương nhiên.

Tất cả những chuyện này đều chỉ là ý tưởng ban đầu, chuyện quan trọng nhất vẫn là tìm cách đưa nó ra khỏi hầm mỏ mà không bị phát hiện.

Chuyện lén đưa Tam Giai Ô Kim Thiết ra khỏi hầm mỏ, Lý Huyền đã có chút kế hoạch.

Hắn cũng khá chắc nếu chuyện đúng theo mình dự đoán, hoàn toàn có thể thuận lợi nuốt riêng 20 cân Tam Giai Ô Kim Thiết này.

Rủi ro đương nhiên sẽ có, nhưng ích lợi quá lớn, xứng đáng để mạo hiểm.

"Còn bây giờ điều quan trọng nhất chính là — khiến Lý Thừa Ngạn cút khỏi nơi đây, tránh làm ảnh hưởng tới kế hoạch của mình"

Nghĩ tới đây, ánh mắt của hắn liếc nhìn qua Lý Thừa Ngạn đang đào quáng, đã lộ ra chút âm mưu tính toán.

"Thừa Ngạn Tộc Huynh, ngươi vẫn là phải chịu chút thiệt thòi nhỏ rồi"

Lý Thừa Ngạn đang chú tâm đào quáng, không hề biết rằng mình sắp phải chịu loại nào khổ sở.

Những tiếng

"Bing Bing"

"Bang Bang"

lại vang lên, khi tất cả mọi người đều đang chuyên tâm đào quáng, bất ngờ hầm mỏ lại chấn động mạnh một cái.

Âm khí dâng lên, thậm chí nhiều đến nỗi sắp hiển hoá thành sương mù.

Ở trong hang động dài rộng ước chừng ba bốn mươi mét, cả hai người đều lộ ra biểu tình cảnh giác.

Thừa Ngạn lấy ra một kiện pháp binh, có hình dạng một thanh trường kiếm dài hơn mét, lưỡi kiếm màu trắng nhạt, có những đường linh văn màu vàng uốn lượn.

Mặc dù tế ra Trường Kiếm đề phòng, nhưng dáng vẻ lại khá ung dung.

Hắn rất tự tin vào bản thân mình.

"Một chút tiểu quỷ mà thôi, không đủ gây sợ"

Còn về bên phía Lý Huyền thì ngược lại, từng xém chút ăn thiệt thòi dưới tay Vô Tức Quỷ, cùng với xem xét lại Chăn Nuôi Quỷ Chân Giải của Quỷ U Đạo Nhân ghi chép.

Hắn hiểu rằng, khi chưa hiểu rõ, thì không nên khinh thường bất kỳ con lệ quỷ nào.

"Ừm, là bất kỳ địch nhân nào"

Âm Hồn Phiên được tế ra, bàng bạc âm khí như nước thủy triều tuôn ra, hoàn toàn ngưng tụ thành một mảnh quỷ vực nhỏ.

Sau khi tiến vào mỏ quáng, lại bắt nhốt cùng giam cầm rất nhiều lệ quỷ, lượng âm khí trong phiên lúc này đã vô cùng nhiều, hoàn toàn có thể tạo thành một mảnh rộng hơn trăm mét quỷ vực.

Nhưng Lý Huyền không có làm vậy, hắn chỉ thả ra quỷ vực bao phủ lại phạm vi nửa cái hang động.

Còn một nửa khác coi như là địa bàn của Thừa Ngạn, quỷ vực không cần phải mở rộng ra tới đó.

Quỷ vực được mở ra xong, hai tay hắn nhẹ bấm pháp quyết, một chiếc quan tài được ngưng tụ bằng âm khí bao phủ mình lại.

Tiếp đó bên trong Âm Hồn Phiên tuôn ra thêm một lượng quỷ khí càng thêm ngưng thực, cuối cùng hiển hoá thành hai con Nhất Giai Quỷ Thú.

Một con bộ dạng Sói Lớn cao khoảng một mét năm, một con bộ dạng Gấu Lớn khi đứng thẳng cao gần ba mét.

Cả hai đều là quỷ thú, thân hình không hoàn toàn ngưng thật, nhưng không có nghĩa là không có sức công kích.

Lý Thừa Ngạn một bên khác cũng chú ý tới động tĩnh bên này.

Gương mặt lộ rõ vẻ khinh thường.

"Hừ.

Đúng là phế vật, chỉ mấy con tiểu quỷ thôi cũng làm ngươi sợ đến mất mật, thật là làm bản thiếu gia mất mặt"

Khi hai người vừa hoàn tất chuẩn bị, dị biến đã tới.

Trong hang động bất thình lình xuất hiện thêm hai luồng khí tức mạnh mẽ.

Lệ quỷ lần này xuất hiện có hình dạng của một ông lão quần áo rách rưới, cùng một bà lão lưng hơi còng.

Ông lão cầm trong tay một chiếc quốc đất, còn bà lão thì cầm theo một chiếc liềm, nhìn rất giống một cặp vợ chồng già làm nông.

Đương nhiên.

Cho dù là cả hai hay vũ khí họ cầm theo, đều có cảm giác hư ảo, do quỷ khí ngưng tụ thành.

"Ừm, lần này xuất hiện đến tận hai con Nhị Giai Vu Quỷ?"

Lý Huyền đang cảnh giác, sau khi thấy hai con lệ quỷ lần này xuất hiện cũng hơi bất ngờ.

Nhưng không có để hắn suy nghĩ nhiều, thân hình bà lão bỗng nhiên hư ảo, dần dần biến mất trong tầm mắt mọi người.

Ông lão thì gương mặt vốn lạnh nhạt vô cảm như người chết, đột ngột trở nên vô cùng dữ tợn, tay chân dài ra

Lúc đầu chỉ cao ước chừng một mét sáu, đến một mét bảy, bây giờ trực tiếp cao gần ba mét.

Bỗng nhiên một tiếng hét dài truyền đến.

"Hừ.

Tiểu quỷ mà thôi, còn dám làm bộ trước mặt bản thiếu gia?"

"Ăn ta một kiếm"

Thanh âm vừa dứt, kèm theo mà đến là một đường kiếm quang sắc bén chém qua.

Kiếm quang tốc độ cực nhanh, không để ông lão kia kịp phản ứng thì đã bắn tới trước mặt.

Nhưng mà nằm ngoài mọi người dự tính, kiếm quang lại không thể chém trúng ông lão, mà trực tiếp xuyên qua thân thể ông ta, bay về phía sau vách đá.

Chứng kiến đòn tấn công của mình vậy mà vô dụng, Thừa Ngạn không có tin tà, gương mặt giận dữ tiếp tục vung thêm một kiếm.

Đối mặt với kiếm quang đang đánh tới, ông lão biểu cảm vẫn dữ tợn như cũ, hai tay cầm chắc lấy cán cuốc từ từ dơ lên cao.

Hang động chỉ cao ước chừng bốn mét, chiều cao của ông lão lúc này đã tiếp cận ba mét, hai tay lại cầm lấy cây quốc dơ quá đỉnh đầu.

Theo lý thuyết sẽ phải chạm đỉnh hang động, hoặc là phá tan một lớp nham thạch phía trên.

Nhưng không.

Nó trực tiếp xuyên qua tầng nham thạch phía trên, giống như chiếc quốc ông lão cầm trong tay thật sự chỉ là một hư ảnh vậy.

"Vèo"Kiếm quang vẫn như lần trước, xuyên qua thân hình ông lão mà không lưu lại được bất kỳ dấu vết nào.

Còn ánh mắt ông lão lại đã khoá chặt lấy Thừa Ngạn, khoảng cách giữa hai bên ước chừng hơn mười mét.

Ông lão lại giống như không hề nhìn thấy khoảng cách giữa hai bên, cứ thế dùng sức vung quốc bổ xuống hư không.

Nhưng rồi.

Nó thật sự có tác dụng.

Chiếc cuốc được ông lão cầm trong tay vung vào hư không trước người, rõ ràng ở đó là trống không, nhưng lại giống như bổ vào một vật cứng rắn gì đó mà bắn ngược trở lại.

Cùng lúc.

Khu Tà Lệnh đang đeo bên hông Thừa Ngạn cũng toả ra kim quang, hoá thành một tầng hộ thuẫn màu vàng kim bao phủ lại bản thân.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập