Bầu không khí lại tiếp tục rơi vào yên tĩnh, cuối cùng được gọi là Du đạo hữu lại cất tiếng.
"Dưới tình huống ba người Khai Linh Cảnh viên mãn bao vây, đạo hữu lại có thể lấy tu vi Khai Linh tầng bảy thành công chạy thoát"
"Thậm chí còn không chịu chút thương tổn nào, chiến lực như vậy đã đủ làm chúng ta tin phục"
"2000 viên linh thạch đạo hữu muốn ta đã đem tới, chỉ không biết tin tức đạo hữu sắp đưa ta lại là thật hay giả đây?"
Nghe xong người thần bí có tu vi Khai Linh tầng bảy đáp lại với ngữ khí vô cùng chắc chắn.
"Tin tức sẽ không sai, nhưng tại hạ muốn có linh thạch trước mới đồng ý nói ra"
Nghe được muốn tiền trước mới nói tin tức sau, người được gọi là Du đạo hữu, ngay lập tức đáp trả.
"Không thể được, đạo hữu thật biết làm ăn"
"Nếu ta đưa linh thạch xong, đạo hữu trực tiếp bỏ chạy thì phải làm thế nào?"
"Đạo hữu nếu đã biết ta là người Triệu gia, hẳn là phải biết chúng ta uy tín, chắc chắn sẽ không vì một chút linh thạch mà thất ước"
"Haha"
"Triệu gia uy tín, Đạo hữu đừng chọc ta cười chứ?"
"Tại hạ lăn lộn ở tu hành giới bao nhiêu năm, có thể đi đến một bước này đương nhiên không ngu"
"Nếu còn tin các đại gia tộc các ngươi có uy tín chuyện ma quỷ, e rằng cỏ trước mộ phải cao ba thước rồi"
"Ừm, còn chưa chắc có mộ, khả năng cao là phơi thây hoang dã"
Người thần bí có tu vi Khai Linh tầng bảy giọng điệu vô cùng giễu cợt vang lên, ngữ khí lộ rõ vẻ châm biếm với uy tín của các đại gia tộc.
Lời nói này khiến người được gọi là Du đạo hữu không thể nào phản bác.
Hắn ở trong Triệu gia chính là cấp bậc gia lão, đương nhiên biết kẻ này nói không sai.
Thanh danh tốt của các đại gia tộc là viết ra ngoài sáng, còn trong bóng tối thủ đoạn của bọn họ thậm chí còn độc ác hơn ma tu.
Giọng nói u u vang lên.
"Đạo hữu, ngươi ắt hẳn cũng là người thông minh, hẳn phải biết giao linh thạch trước là không thể nào"
"Bản lĩnh của ngươi ta đã lĩnh giáo qua, nếu ngươi nhận linh thạch rồi bỏ chạy, chúng ta đúng là không có cách bắt lại"
Bầu không khí lại rơi vào yên lặng, cuối cùng người thần bí có tu vi Khai Linh tầng bảy đưa ra giải pháp.
"Hay là thế này.
Đạo hữu đã thử qua sức mạnh của ta rồi, với bản lĩnh ta phô bày ra, không đáng giá 2000 viên linh thạch, nhưng ít nhất cũng nên đáng giá 500 viên linh thạch đi"
"Rốt cuộc đạo hữu có ý gì?"
"Không có ý gì cả, chỉ là tại hạ có một giải pháp thế này, đạo hữu nghe thử xem thế nào"
"Ta trước hết nhận 500 viên linh thạch, sẽ nói cho đạo hữu một bộ phận tin tức, tiếp đó đạo hữu lại tự đưa ra quyết định, xem có muốn cùng ta giao dịch hay không?"
"Ta cũng không giấu đạo hữu, tin tức này đối với các ngươi mà nói thật sự rất quan trọng, rất có thể trực tiếp ảnh hưởng đến địa vị của Triệu gia về sau"
Nghe người này nói sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến địa vị của Triệu gia, được gọi là Du đạo hữu trong lòng vô cùng khinh thường.
"Triệu gia là cấp bậc nào, sao có thể nói lay động địa vị liền bị lay động"
Ngoài Thanh Dương Tông ra, ở trong Thanh Vân Tiên Thành này ai lại có thể lay động địa vị của nó?
Nghĩ thì nghĩ như thế, nhưng người kia nói cũng có lý, hắn im lặng suy nghĩ trong chốc lát liền đồng ý.
"Được thôi, ta tin tưởng đạo hữu một lần, nhưng ít nhất đạo hữu cũng nên cho tại hạ biết chân dung cùng tên thật chứ?"
"Sơ bộ thành ý, đạo hữu hẳn là có thể làm được đi?"
Người thần bí có tu vi Khai Linh tầng bảy nghe xong im lặng một lúc, tiếp đó đưa tay tháo xuống mũ chùm đầu, lại tháo ra mặt nạ mình đang đeo.
Để lộ ra một gương mặt nam nhân với vẻ ngoài 30 tuổi, nếu Lý Huyền ở đây sẽ ngay lập tức nhận ra người này chính là Âm Thiên.
"Tại hạ Âm Thiên, ở đây ra mắt qua Cẩn Du đạo hữu"
Sau khi Âm Thiên tự giới thiệu xong, Cẩn Du quăng qua ánh mắt xem kỹ, tiếp đó nói.
"Được thôi, nhưng tốt nhất đạo hữu không nên có ý đồ gì khác, nếu không Triệu gia chúng ta cũng không phải dễ chọc"
Đe doạ một câu xong, hắn lấy ra 500 linh thạch cất vào một túi vải, tiếp đó quăng trên mặt đất.
Âm Thiên đưa tay khẽ vẫy, túi linh thạch vững vàng bay tới trong tay, đếm sơ qua liền trực tiếp thu lại.
"Âm Thiên đạo hữu, bây giờ ngươi có thể nói rồi đi?"
Cẩn Du nhìn chăm chú, giọng nói thúc dục.
"Ừm, tiền cọc đã nhận, tại hạ đương nhiên sẽ không nuốt lời"
Âm Thiên bình tĩnh ngữ khí, kể ra bí mật mà mình biết.
"Triệu gia với Lý gia vốn là quan hệ đối địch đi?
Liệu rằng đạo hữu đã biết Lý gia tìm được một toà linh quáng hay chưa?"
"Hiện tại bọn họ đang ra sức khai thác, mỗi ngày đều có thể vui vẻ kiếm mấy nghìn viên linh thạch bỏ túi"
Nghe xong Lý gia vậy mà ở trong Vân Vụ Sơn Mạch lén lút khai thác mỏ quáng, đôi mắt dưới mặt nạ của Cẩn Du mở to.
Tiếp đó khẽ nheo lại, chăm chú đánh giá Âm Thiên, giọng điệu nghi ngờ.
"Đạo hữu nghe được chuyện này từ đâu?
Với lại làm sao ta lại có thể tin tưởng lời ngươi nói là sự thật, mà không phải đang lừa ta?"
Âm Thiên nghe được lời chất vấn, dáng vẻ như đã có đoán trước, nhẹ nhàng khoát tay nói.
"Tin hay không là tùy đạo hữu, tin tức này ta đã nói ra, nếu ngươi muốn biết chi tiết hơn, thậm chí là mỏ quáng đó ở đâu"
"Vậy thì đưa thêm 1500 viên linh thạch, đến lúc đó chúng ta lại bàn chuyện hợp tác cũng không muộn"
Cẩn Du nheo lại hai mắt, khí tức ẩn ẩn thả ra uy hiếp.
Nhưng phía đối diện Âm Thiên lại không chút nào kém cạnh, dáng vẻ vẫn một bộ thong dong không vội.
"Ừm, Cẩn Du đạo hữu chẳng lẽ là muốn cùng ta đánh thêm một trận?"
Bầu không khí lúc này vô cùng nặng nề, ai cũng không nhường ai.
Khi tưởng rằng cả hai chuẩn bị đánh nhau một trận, bất chợt Cẩn Du thu liễm lại khí tức, giọng nói bình tĩnh vang lên.
"Chuyện này quá lớn, ta không quyết được, cần phải về trong tộc hỏi ý kiến gia chủ đại nhân"
"Nếu đạo hữu thật sự có thành ý muốn giao dịch, vậy hai ngày sau chúng ta gặp lại tại đây"
Âm Thiên nghe xong vẻ mặt hồ nghi nhìn lại.
"Chẳng lẽ đạo hữu không sợ ta lấy tiền liền chạy?"
Cẩn Du lần này trả lời vô cùng nhanh.
"Nếu đạo hữu thật sự là người không có tầm nhìn như thế, vậy coi như lão phu nhìn nhầm"
"Với lại ta cũng tin tưởng, đạo hữu muốn cùng Triệu gia chúng ta giao dịch, mục đích chính không phải linh thạch, có lẽ 2000 linh thạch này chỉ là quà tặng kèm mà thôi"
Âm Thiên nghe xong liền im lặng, sau đó bật cười khẽ, lắc đầu nói.
"Chơi tâm lý vẫn là các đại gia tộc các ngươi giỏi hơn"
Cẩn Du lúc này cũng bật cười theo.
"Đạo hữu quá khen, nếu đã quyết định rồi vậy hẹn hai ngày sau gặp lại"
Nói xong hắn liền trực tiếp quay người rời đi, không hề có ý ở lại thêm một giây nào.
Khi chỉ còn một mình Âm Thiên tại chỗ, vẻ mặt bình tĩnh trước đó đã phai nhạt đi rất nhiều, thay vào đó là nghiêm trọng.
Hắn biết Triệu gia chính là một con sói đói không bao giờ biết đủ, mình cùng bọn chúng hợp tác rất có thể bị ăn xong lau sạch.
Nhưng mà, biện pháp này đã coi như tốt nhất hiện tại rồi.
Mục tiêu của hắn trong một năm nay vẫn là hầm mỏ của Lý gia, nhưng làm sao không đủ sức mạnh, chỉ có thể bỏ đi mà cầu việc khác.
Hắn chỉ có tu vi Khai Linh tầng bảy, có thể cùng một gia lão của Triệu gia tu vi Khai Linh Cảnh viên mãn đánh ngang tay, đây đã là cực hạn.
Nhưng đây cũng không phải lý do chính.
Một mình hắn đánh không lại, có thể triệu tập thêm một đám cướp tu cùng nhau tiến đánh.
Nhưng điều làm Âm Thiên vẫn luôn kiêng kị không dám tiến đánh hầm mỏ, là bởi sợ rằng bên trong vẫn luôn ẩn giấu Đạp Không Cảnh của Lý gia.
Mặc dù có nội gián thông báo tình hình bên trong, nhưng Đạp Không Cảnh muốn ẩn giấu, làm sao Lý Huyền có thể phát hiện.
Hết cách, chỉ có thể để Lý gia làm chủ lực, mình thì ở phía sau thừa cơ đục nước béo cò.
Vớt vát được chút cơm thừa canh cặn đã coi như không tệ, còn không được thì vẫn có 2000 viên linh thạch tiền bán thông tin, coi như làm an ủi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập