Chương 84: Vật Liệu Đem Tới.

Hết ngày, Lý Huyền theo mọi người xếp hàng rời khỏi hầm mỏ.

Lúc ra ngoài, hắn chú ý đến vị chí của Uyên Mai thường ngồi, bây giờ lại có thêm một chiếc ghế khác đặt kế bên.

Ngồi tại chiếc ghế đó là một ông lão tuổi trạc sáu mươi, là Lý Thừa Nham.

Bên cạnh Thừa Nham có thêm một nữ nhân đang đứng khoanh tay trước ngực, là Lý Thừa Ngọc.

Nàng này vẻ mặt giống như đang chờ ai đó, tầm mắt chăm chú không rời nhìn vào hầm mỏ lối ra.

Lý Huyền thấy hai người này quả thật đến, trong lòng cũng không khỏi thở dài.

"Sắp tới mới là chân chính có rắc rối tới cửa"

Lần này hắn ra tương đối sớm, cho nên rất nhanh liền đến phiên mình bước lên.

Đặt túi trữ vật lên bàn, Lý Huyền nhìn Uyên Mai, lễ phép chào một tiếng.

"Gia lão đại nhân, ở đây là toàn bộ Ô Kim Thiết mà đệ tử đào được trong ngày"

Uyên Mai theo thường lệ nhận lấy túi trữ vật, linh thức quét qua bên trong một cái, rất nhanh liền nói.

"72 cân Nhất Giai Ô Kim Thiết, tính cả số điểm hôm qua còn dư 13 điểm nữa, tổng mới có 85 điểm Kim Công"

"Vẫn chưa đủ một viên linh thạch, ta tạm ghi vào đây, ngày mai lại tới đi"

Số lượng Ô Kim Thiết này đối với Lý Huyền hay Uyên Mai đều không cảm thấy kì lạ, nhưng Thừa Nham ở một bên lại không cảm thấy thế.

Lão nghe xong sản lượng của Lý Huyền ít hơn người khác gần một nửa, hai hàng lông mày ngay lập tức nhíu lại, giọng điệu nghi ngờ vang lên.

"Ngươi làm sao lại đào được ít Ô Kim Thiết như vậy?"

Nghe được câu hỏi này, Lý Huyền dáng vẻ hơi lúng túng gãi đầu, ấp úng nói.

"Bẩm.

Bẩm gia lão đại nhân, đường hầm của đệ tử đang khai thác số lượng Ô Kim Thiết tương đối ít, cho nên sản lượng không bằng được người khác"

Thừa Nham nghe được câu trả lời, vẻ mặt vẫn rất nghi ngờ, đang dự định nói thêm cái gì đó, thì một thanh âm hô lớn chạy lại.

"Gia gia.

Tỷ tỷ.

Hai người các ngươi cuối cùng cũng đến"

Thừa Ngạn sau khi rời khỏi hầm mỏ, khi tầm mắt của hắn vô tình chú ý đến hai bóng dáng quen thuộc ở phía trước.

Ngay lập tức đổi một vẻ mặt vui mừng, cũng mặc kệ những người đang xếp hàng chờ giao nộp Ô Kim Thiết, trực tiếp chạy tới.

Thanh âm Thừa Ngạn vọng lại, trực tiếp cắt ngang ý nghĩ muốn tra hỏi thêm của Thừa Nham.

Tầm mắt của cả lão cùng Thừa Ngọc bên cạnh đều bị Thừa Ngạn hấp dẫn đi.

Uyên Mai ở một bên nghe được Thừa Nham chất vấn, lông mày hơi nhíu cảm thấy không vui.

Nàng không phải vì Lý Huyền bị chất vấn mà khó chịu, chẳng qua Thừa Nham vừa đến ngày đầu tiên, đã đưa ra chất vấn cùng dáng vẻ không tin tưởng, làm nàng cảm thấy rất không thích.

Lấy ra Âm Hồn Phiên quăng trả cho Lý Huyền, thanh âm lạnh nhạt vang lên.

"Được rồi ngươi đi đi, không nên cản trở người khác"

Lý Huyền nhận lấy Âm Hồn Phiên, nhanh chóng liền xoay người rời đi.

Thừa Ngọc vẻ mặt vui mừng dang tay ôm lấy đệ đệ mình, thanh âm cưng chiều vang lên.

"Tiểu đệ đệ của ta mấy tháng nay chắc là phải chịu rất nhiều cực khổ đi?"

Nói xong nàng buông tay ra, tầm mắt quét trên dưới Thừa Ngạn một lượt, cuối cùng có chút đau lòng nói.

"Àii.

Đệ đệ của tỷ gầy đi rõ rệt, chắc là phải chịu nhiều khổ lắm nhỉ"

Thừa Ngạn dáng vẻ ủy khuất, ôm lấy tỷ tỷ mình, giọng nói chứa nhiều biệt khuất vang lên.

"Thật sự là vậy, sáu tháng nay thật sự là mệt chết đệ rồi, cũng may hai người đã tới"

Thừa Nham đang ngồi thấy hai đứa cháu của mình ồn ào ở một bên, nhiều người khác đã quăng tới ánh mắt hiếu kỳ chỉ chỏ.

Ngay cả lão cũng cảm thấy có chút không nhịn được, nhẹ giọng quát bảo ngưng lại.

"Được rồi được rồi, có chuyện gì chút nữa về phòng rồi nói, hai đứa nhóc các ngươi ở đây ồn ào còn ra thể thống gì?"

Hai tỷ đệ Thừa Ngọc bị gia gia mình kêu ngưng lại, lúc này mới hơi yên tĩnh một chút.

Bỗng Thừa Ngạn chú ý đến bóng dáng Lý Huyền chuẩn bị tiến vào phòng của mình, ánh mắt hắn cũng hiện rõ vẻ căm thù.

Thừa Ngọc cũng bị vẻ mặt của thù của đệ đệ mình thu hút, hiếu kì nhìn theo.

Vừa lúc Lý Huyền đã tiến vào trong phòng, nàng nhìn một cái không có thứ gì.

"Ừm, đệ đệ ngươi đang nhìn cái gì vậy?

Chẳng lẽ có ai bắt nạt ngươi?"

Thừa Ngạn lúc này mới kể hết toàn bộ chuyện lúc trước cho Thừa Ngọc nghe.

"Tỷ, ngươi nhất định phải đòi lại công bằng cho đệ"

"Tên phế vật đó hắn thật sự đâm xuyên qua bụng của ta, đến bây giờ nó vẫn còn sẹo nè"

Sau khi nghe xong Thừa Ngạn kể lại toàn bộ sự việc, đáy mắt của Thừa Ngọc lóe lên một tia sát cơ.

Lý Huyền quay trở lại gian phòng của mình nghỉ ngơi được chốc lát, đang dự định chuyên tâm ngưng tụ Xích Đen, bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Thanh âm của Đổng Lực vọng vào.

"Lý Huyền, thúc mang đồ đến cho ngươi đây"

Nghe được là Đổng Lực, Lý Huyền ra ngoài mở cửa cho hắn tiến vào.

Thật ra cánh cửa gỗ đơn sơ này đối với Đổng Lực, cùng một cánh cửa được làm từ giấy không sai biệt lắm.

Sau khi tiến vào trong, hắn lấy ra một chiếc túi trữ vật đưa tới.

"Tài liệu thằng nhóc ngươi cần đều ở đây, ngoài ra vẫn còn dư 20 viên linh thạch, đều ở bên trong"

Lý Huyền nhận lấy túi trữ vật, không vội kiểm tra bên trong ngay, mà nói một câu cảm ơn trước.

"Cảm ơn Lực thúc, đã làm phiền ngài rồi"

Đổng Lực nghe xong khẽ khoát tay cười nói.

"Chuyện nhỏ mà thôi, giữa thúc cháu chúng ta không cần phải khách sáo"

Nói đến đây Đổng Lực như nhớ ra gì đó, nhẹ giọng căn dặn.

"Ừm, Thừa Nham lão gia hỏa kia mới đến, thằng nhóc ngươi trong thời gian này, tốt nhất không nên cùng Thừa Ngạn nổi xung đột"

"Còn nếu Thừa Ngọc nha đầu kia tìm ngươi gây phiền phức, vậy thì tuyệt đối không nên kích động nàng, có thể chạy liền chạy, không chạy được thì hét to lên, ta sẽ chạy đến ngay"

Lý Huyền biết nghe lời phải, nghe xong liền tươi cười gật đầu.

"Cháu nhớ kỹ"

Đổng Lực dặn dò xong xuôi, cũng không tiếp tục ở lại thêm xoay người rời đi.

"Được vậy thì tốt, ta vẫn còn có việc cần xử lý, không thể ở đây cùng thằng nhóc ngươi nói chuyện phiếm được"

Đổng Lực sau khi rời khỏi, Lý Huyền đóng lại cửa phòng, tiến lại chiếc giường duy nhất của mình ngồi xuống.

Lúc này hắn mới xem bên trong túi trữ vật có những gì.

Nhị Giai Ô Kim Thiết đã qua tinh luyện 50 linh thạch một cân, ở đây có năm cân, trị giá 250 linh thạch.

Ngoài ra còn có một chút tài liệu khác, giá trị mặc dù không bằng Ô Kim Thiết, nhưng cộng hết vào cũng hơn 200 viên linh thạch.

Ngoài ra còn dư 20 linh thạch ở trong.

Hắn chuyển toàn bộ tài liệu cùng linh thạch qua túi trữ vật của mình.

Còn túi trữ vật Đổng Lực vừa đưa cho, cái này là cần trả lại.

Kiếm kê xong một lượt, Lý Huyền điều chỉnh lại tinh thần chuyên chú ngưng tụ Xích Đen.

Nhưng mà yên tĩnh chưa được bao lâu, bên ngoài truyền tới một tiếng ầm vang nổ lớn, cửa phòng của hắn trực tiếp bị đá văng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập