Uyên Mai cùng Hoàng Minh lại không chút nào tỏ ra yếu thế.
Khuôn mặt xinh đẹp của Uyên Mai nở ra nụ cười giễu cợt.
"Sao?
Ngươi chẳng lẽ muốn cùng hai ta động thủ?"
"Vậy đến đi, Để ta xem thử mấy năm nay ngươi có tiến bộ thêm gì không, hay chỉ lo dùng mưu hèn kế bẩn mà quên đi tu luyện?"
Nhìn thấy hai người không chút lùi bước, sắc mặt Thừa Nham càng thêm khó coi.
"Lý Uyên Mai đây là quyết tâm cùng mình đối nghịch đến cùng, Hoàng Minh lão già kia lại không hẳn?"
Nhìn thế cục trước mặt, tâm tư của lão xoay chuyển thật nhanh, trong đầu trăm nghìn ý nghĩ hiện ra.
Phân tích mỗi bên thái độ, cùng lợi ích được mất bên trong, cuối cùng nhìn qua Lý Huyền đang chữa thương ở một bên.
"Khụ.
Lão phu thấy chuyện này tạm thời bỏ qua một bên đi, vẫn nên giúp tiểu tử Lý Huyền chữa thương trước đã"
Nói xong lão nở ra nụ cười hoà ái, hướng Lý Huyền đi tới.
"Là Lý Huyền đó nha, lão già này mấy tháng nay tìm tiểu tử ngươi để trả tiền thuê nhà mà mãi không thấy, hoá ra là tới hầm mỏ làm việc"
Nhưng khi Thừa Nham mới đi đến nửa đường, thân ảnh Hoàng Minh đã đứng chắn lại giữa hai bên.
"Thừa Nham, ngươi đây là muốn làm gì?"
Thừa Nham bị chặn lại, liền lộ ra biểu tình nghi hoặc.
"Ta không phải muốn đến xem thử thương tích của thằng nhóc Lý Huyền sao?"
Lão lúc này đã tìm ra biện pháp giải quyết chuyện này, tâm tình cũng bình tĩnh hơn nhiều.
Hoàng Minh nheo lại hai mắt, nhìn Thừa Nham cười cười.
"Chẳng lẽ ngươi muốn uy hiếp tiểu tử kia, để hắn giúp cháu gái ngươi thoát tội?"
Thừa Nham bị chặn lại, lông mày hơi nhíu, lão quả thật có ý đồ như vậy.
Nhưng chuyện này không thể thẳng thắn nói ra, chỉ có thể nói bóng gió uy hiếp.
"Tốt nhất tiểu tử này nên hiểu chuyện chút, bớt đi lão phu mấy phần công sức"
Suy nghĩ thoáng qua, Thừa Nham bỏ qua Hoàng Minh, nhìn thẳng tới Lý Huyền, cao giọng nói.
"Lý Huyền, oan gia nên giải không nên kết"
"Lão phu xem cánh tay ngươi bị đả thương cũng không quá nặng"
"Thế này đi"
"Lão phu sẽ bồi thường ngươi 200 linh thạch tiền đan dược chữa thương, lại bồi thêm 300 linh thạch coi như phí tổn thất tinh thần"
"Lại thêm chuyện trước đó ngươi đả thương Thừa Ngạn, lão phu sẽ không cùng ngươi so đo nữa"
"Chuyện lần này cứ kết thúc như vậy đi, không biết ngươi thấy thế nào?"
Thấy Thừa Nham trực tiếp bàn điều kiện hoà giải với Lý Huyền, Uyên Mai ở một bên nghe ngay lập tức biến sắc mặt.
Nàng âm trầm vẻ mặt nhìn qua.
"Thừa Nham, ngươi chẳng lẽ là muốn uy hiếp tiểu tử này giúp cháu gái ngươi giải oan?"
"Hừ, sao lại là uy hiếp?
Lão phu đây là suy nghĩ cho cả hai bên"
"Hay chăng lẽ ngươi muốn, người Lý gia chúng ta cứ phải liên tục đấu đá nội bộ lẫn nhau, đến nỗi không chết không thôi mới vừa lòng?"
Thừa Nham lúc này đã khá ung dung, lão biết chỉ cần xử lý xong bên Lý Huyền cùng Hoàng Minh, chuyện này đã coi như xử lý gần xong.
Còn Uyên Mai suy nghĩ, lão lại không để ý tới.
Người trong cuộc đã chấp nhận hoà giải tha thứ, ngươi còn cứ muốn bám riết không buông, chẳng lẽ là muốn gây lên đấu tranh nội bộ, khiến Lý gia không ngày yên ổn hay sao?
Lý Huyền đang ngồi chữa thương ở một bên, nghe được Thừa Nham nói ra điều kiện hoà giải.
Hắn lúc này đã rất động tâm, chỉ hận không thể ngay lập tức đáp ứng.
Nhưng nếu ngay lập tức đáp ứng, bên Thừa Nham là giải quyết xong, nhưng Hoàng Minh cùng Uyên Mai lại không tốt bàn giao.
"Hai chúng ta vì ngươi ra mặt, người ta vừa hứa cho ngươi chỗ tốt, ngươi tiện tay liền bán chúng ta?"
Lý Huyền im lặng cắn răng, hắn liếc nhìn Thừa Ngọc từ đầu đến giờ vẫn đứng yên một chỗ, lại nhìn Lý Thừa Nham đang cười thâm ý nhìn mình.
Tiếp đó tầm mắt đảo qua Uyên Mai cùng Hoàng Minh bóng lưng, rồi lại cúi đầu nhìn xuống tay phải đã bị phế của mình.
Cứ như vậy im lặng không nói, giống như nội tâm tràn đầy lửa giận, nhưng lại không thể phát tiết.
Đổng Lực ở một bên hơi nhíu mày, muốn nói với Lý Huyền mấy câu, nhưng rồi cũng nuốt lại.
Hắn biết Lý Huyền mới bỏ ra 500 linh thạch mua tài liệu giúp Âm Hồn Phiên tiến giai, trong tay bây giờ có lẽ là đang rất thiếu linh thạch.
Thấy được Lý Huyền dáng vẻ này, Thừa Nham trong lòng đã có phần chắc chắn.
Lão biết lúc này mình cần thêm một mồi lửa.
Lý Huyền"
"Ngươi phải biết chúng ta đều là người cùng một gia tộc, chuyện gì có thể bỏ qua thì nên bỏ qua đi thôi"
"Chẳng lẽ hôm nay ngươi gây khó dễ cho ta, ngày mai ta lại gây khó dễ cho ngươi, cứ thế có qua có lại, ân oán đến khi nào mới hết?"
"Ài.
Hay thế này đi, tiền thuê cửa hàng năm nay cũng vừa vặn đến thời gian giao"
"Lão phu lại ngoài định mức tặng thêm cho ngươi 50 linh thạch, tổng 600 linh thạch tất cả, coi như thay mặt cháu gái ta chuộc lỗi"
"Không biết ngươi còn cảm thấy hài lòng?"
Thừa Nham lúc này đã nửa uy hiếp, nửa dụ dỗ.
Lão nhấn mạnh việc nếu Lý Huyền hôm nay dám gây khó dễ, tương lai lão nhất định trả thù.
Lý Huyền chỉ là nho nhỏ Khai Linh tầng hai, Thừa Nham lại là Khai Linh viên mãn.
Dưới tình huống chấp nhận hoà giải có 600 linh thạch bỏ túi, mọi chuyện xoá bỏ.
Hoặc là cố chấp nháo lớn chuyện, một đồng không nhận được, tương lai lại bị trả thù.
Lão tin tưởng, chỉ cần không phải kẻ ngu ắt hẳn phải biết nên chọn như nào.
Lý Huyền sau khi nghe xong, im lặng chốc lát, cuối cùng chỉ thở dài.
"Đệ tử đồng ý"
Hắn vốn dĩ muốn làm thêm chút biểu tình giãy giụa, hoặc đại khái bộc lộ tâm tình không cam lòng, nhưng lại sợ diễn quá khiến người khác nhìn ra mánh khóe.
Cứ nói ít một chút, mặc dù diễn xuất không hoàn mỹ, nhưng ít nhất không lộ.
Hoàng Minh sau khi nghe xong Lý Huyền đồng ý hoà giải, lông mày khẽ nhíu, quay lại dò hỏi thêm một lần.
"Ngươi chắc chắn chứ?"
Lão cũng không bất ngờ với Lý Huyền lựa chọn, dù sao Thừa Nham vẫn là một gia lão.
Sức mạnh hay quyền lực đều vượt xa Lý Huyền có thể tưởng tượng, dưới tình huống bị uy hiếp tương lai bị trả thù như vậy, đưa ra lựa chọn hoà giải mới là đúng.
Uyên Mai lại không giống, nàng nhíu mày nhìn Thừa Nham.
"Không được, dù Lý Huyền đã đồng ý bỏ qua, nhưng không có nghĩa Thừa Ngọc không có tội"
"Vẫn phải phạt nặng, nếu không khó mà phục chúng"
Thừa Nham nghe xong lại cười lạnh, lão lấy ra một túi vải chứa 600 linh thạch quăng tới cho Lý Huyền, tiếp đó liền không thèm liếc mắt nhìn lại nữa.
Chuyện Lý Huyền đã giải quyết xong, lão cũng lười cùng hắn nói nhiều một câu.
"Hừ, có trách phạt cũng không đến chuyện của ngươi"
"Người trong cuộc cũng đã đồng ý hoà giải, ngươi còn cứ cắn mãi không buông là ý gì?"
Hoàng Minh sau khi chứng kiến Lý Huyền được đền bù đầy đủ linh thạch, lão ở trong lòng cũng coi như có cái bàn giao.
Lão nhìn Lý Huyền.
"Nếu Thừa Ngọc đã là thay đệ đệ của mình báo thù, cũng là vì thế mà phá hủy ngươi phòng ở, vậy ngươi cứ tiến phòng của Thừa Ngạn ở luôn là được"
"Từ nay nơi đó thuộc về ngươi"
Tiếp sau đó lão lại liếc nhìn đám đệ tử đang hóng chuyện xung quanh một cái, tiếp đó thanh âm già nua vang lên.
"Tất cả giải tán về phòng của mình đi"
Nói xong bản thân trực tiếp bước đi, tiến vào tòa nhà gỗ của mình.
Còn Uyên Mai sau một lúc cãi nhau không có kết quả, nàng cũng xoay người rời đi, tiến vào trong nhà gỗ của mình.
Thừa Nham cùng Thừa Ngọc kế sau đó cũng lần lượt rời đi, mọi người thấy không còn chuyện gì để hóng cũng thu lại tầm mắt hiếu kỳ, ai về phòng đấy làm việc của mình.
Hết chương.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập