Chương 89: Nguy Cơ Ẩn Hiện.

Uyên Mai nhìn Lý Huyền bày ra Tiểu Luyện Hồn Trận, trên gương mặt xinh đẹp hiện ra nét kinh ngạc.

"Ừm, tiểu tử này vẫn còn am hiểu trận pháp?"

"Ừm, ừm, không sai, nét vẽ dứt khoát, mặc dù có chút sai sót nhỏ, nhưng không ảnh hưởng nhiều đến công năng của trận"

Thời gian trôi qua đi ước chừng ba bốn canh giờ sau.

Trên trán của Lý Huyền đã chảy ra rất nhiều mồ hôi, sắc mặt cũng tái nhợt đi nhiều.

Trung tâm trận pháp, Âm Hồn Phiên lơ lửng giữa không trung, chầm chậm xoay tròn, mặt phiên không gió tự bay.

Cán cờ vốn dĩ đen tuyền không một vết xước, bây giờ lại hiện rõ hai đường linh văn huyền ảo đang lưu chuyển.

Cũng không có dừng lại ở đây, đường linh văn thứ ba tuy rằng nhỏ bé, nhưng xác thực đang từ từ hiện ra.

Thời gian lại tiếp tục trôi qua thêm nửa canh giờ

Khi sắc mặt Lý Huyền đã tái nhợt đến cực hạn, cuối cùng đường linh văn thứ ba cũng hiện ra hoàn chỉnh.

Phẩm cấp của Âm Hồn Phiên lúc này cũng bước vào Hạ Phẩm Pháp Binh Ba Đường Linh Văn.

Tiến thêm một bước nữa, chính là bốn đường linh văn trung phẩm pháp binh.

Nhưng pháp binh ở cấp độ này, Khai Linh Sơ kỳ là không thể điều động, thậm chí Khai Linh trung kỳ muốn điều khiển cũng phải phí sức.

Thở nhẹ một hơi, Lý Huyền thu lại pháp môn, linh lực vô pháp tiếp tục duy trì.

Vừa vặn, chín viên linh thạch để duy trì trận pháp cũng cạn linh khí bên trong, hoá thành bột phấn rải rác trên mặt đất.

Trận pháp không còn linh thạch làm nguồn năng lượng, bắt đầu lung lay sắp đổ.

Nếu như lúc này kịp thời thay vào linh thạch mới, trận pháp trên cơ bản vẫn có thể tiếp tục vận chuyển.

Nhưng không có ý nghĩa.

Âm Hồn Phiên đã luyện thành, tác dụng của nó đã hết.

"Lạch cạch"

Trận pháp sụp đổ, Lý Huyền đưa tay bắt lấy Âm Hồn Phiên.

Cầm bản mệnh pháp binh trong tay, không nhịn được nở ra nụ cười mừng rỡ.

"Cuối cùng thành"

Hắn thở dài một hơi nhẹ nhõm, mặc dù thân thể hiện tại đang rất mệt, không chút sức lực nào, nhưng vẻ mừng rỡ lại không thể ngừng lại được.

Duy trì trạng thái tinh thần cực hạn chăm chú, linh lực trong đan điền gần như bị móc rỗng, cái này đối với ai cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Cầm Pháp Binh mình vừa giúp nó tiến giai được trong tay, tinh thần Lý Huyền chìm vào bên trong, kiểm tra năng lực cực hạn của nó hiện tại.

Một lúc sau hắn thu lại linh thức, vẻ mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc.

Âm Hồn Phiên sau khi được nâng cấp lên ba đường linh văn, cực hạn của nó có thể khống chế hơn trăm con Nhất Giai Vu Quỷ không thành vấn đề.

Nếu chuyển thành khống chế Nhị Giai Vu Quỷ, số lượng có thể giảm đi phân nửa, khoảng 50 con.

Tam Giai lại giảm đi thêm phân nửa nữa, chắc là hai mươi đến ba mươi con.

Tứ Giai khoảng chừng mười đến mười lăm con, Ngũ Giai hay Lục Giai lại càng ít hơn, nhưng hiện giờ hắn tạm thời chưa tính tới.

Đương nhiên, đây vẫn chỉ là hắn ước lượng theo cảm tính, còn cực hạn thật sự của Âm Hồn Phiên sau khi nâng cấp là bao nhiêu, Lý Huyền cũng không thể dự đoán chính xác được.

Vui mừng qua đi, hắn thở ra một hơi, trong đáy mắt hiện lên toan tính sâu xa.

Một tuần trước, Âm Thiên lại thông qua khả năng đặc biệt của linh cấm, cùng Lý Huyền nói chuyện.

Ngoài việc nói chi tiết về chiến lực trong mỏ quáng hiện tại cho Âm Thiên, hắn còn nhận lại được một cái tin tức quan trọng.

Âm Thiên cùng Triệu gia đã hợp tác, có thể là trong vài tháng tới, sẽ có một cuộc tập kích đánh thẳng vào mỏ quáng.

Mục đích có thể là cướp tài nguyên trong vài tháng này mọi người khai thác được, hoặc cũng có thể là muốn đóng chiếm nơi đây.

Nhưng có một điều Lý Huyền có thể khẳng định rằng, nếu Triệu gia thật sự tổ chức một cuộc phát động tập kích vào hầm mỏ, bọn họ nhất định sẽ chuẩn bị vô cùng chu toàn.

Dưới tình huống chuẩn bị chu toàn, khả năng cao là đánh cho Lý gia không kịp trở tay, hầm mỏ cũng sẽ rơi vào cảnh vô cùng hỗn loạn.

Và đây cũng là thời cơ hắn chờ đợi, để có thể an toàn vận chuyển Tam Giai Ô Kim Thiết rời khỏi hầm mỏ.

Còn nếu dưới tình huống biết trước tình báo trong mỏ quáng, lại chuẩn bị lâu như vậy, Triệu gia còn không thể công phá hầm mỏ, hay không thể gây ra hỗn loạn lớn cho Lý gia.

Vậy thì Lý Huyền cũng chỉ có thể nhận mệnh, trách rằng Triệu gia quá vô dụng.

"Ừm, Khai Linh tầng hai có phải hơi thấp?"

"Để an toàn một chút, trước khi hầm mỏ bị công phá ngày đó đến, tu vi của ta có thể bước vào khai linh tầng ba là tốt nhất"

Nghĩ tới đây, hắn đã đưa ra quyết định.

Trong vài tháng tới, cho đến khi tu vi bản thân đột phá đến Khai Linh tầng ba, nếu không thì không cần phải đào quáng nữa.

Nghĩ xong, Âm Hồn Phiên lại lơ lửng phía sau lưng hắn, phụ trợ tu hành.

Còn ở phía Uyên Mai một bên khác.

Nàng này sau khi thấy Lý Huyền giúp Âm Hồn Phiên nâng cấp lên ba đường linh văn xong, không có làm cái gì mờ ám khác mà trực tiếp tiến vào tu luyện, lúc này mới thu lại tầm mắt.

Khẽ phất tay, giống như mặt nước phản chiếu đang giám sát Lý Huyền chợt biến mất.

Cùng lúc cũng có tiếng bước chân từ ngoài vọng vào.

Uyên Mai ngẩng đầu lên xem thì thấy là cháu gái mình tiến tới.

Uyên Vân sau khi tiến vào trong nhà gỗ, vẻ mặt lộ ra thần sắc nghiêm trọng.

"Cô cô, có vẻ như chúng ta gặp phiền phức rồi"

Uyên Mai nghe xong câu này, lông mày xinh đẹp ngay lập tức nhíu lại, nghi ngờ nói.

"Ừm, là chuyện gì?"

"Trước kia nơi đây vốn không có yêu thú bén mảng tới gần"

"Nhưng gần đây chưa đến nửa tháng, đã có ba lần yêu thú nhăm nhe lại gần hầm mỏ, giống như bị thứ gì thu hút"

"Cháu chỉ sợ, nếu cứ tình trạng này tiếp diễn, khả năng cao chúng ta sẽ bị lộ vị trí"

Uyên Vân thần sắc nghiêm trọng giải thích.

Uyên Mai nghe xong cảm thấy chuyện này khá bình thường, dù sao nơi đây là Vân Vụ Sơn Mạch, có yêu thú qua lại không phải chuyện hiển nhiên sao?

Nhưng nàng cũng không gạt bỏ cháu gái mình suy nghĩ.

Rất có thể ở gần mỏ quáng, có một loại linh dược hay thiên tài địa bảo nào đó sắp thành thục, thu hút sự chú ý của một số con yêu thú có khứu giác nhạy bén.

Nếu như thật sự là chuyện này xảy ra, là linh dược cấp thấp thì còn tốt, nếu là cấp cao thì thật sự là phiền phức không nhỏ.

Uyên Mai im lặng một lúc sau đó bất chợt hỏi.

"Những con yêu thú tiến tới, bọn chúng có tu vi gì?"

"Nhất giai đỉnh phong cùng Nhị Giai yêu thú"

Uyên Vân không chút nghĩ ngợi liền thẳng thắn trả lời.

"Hai con đầu chỉ có tu vi sánh ngang Khai Linh tầng ba, nhưng con yêu thú vừa mới nãy tiến tới có Nhị giai sơ kỳ tu vi, có thể sánh ngang Khai Linh tầng bốn"

"Nhưng cô cũng yên tâm, cháu đã xử lý nó một cách nhanh gọn rồi, không gây ra bao lớn động tĩnh"

Uyên Mai nghe xong im lặng suy nghĩ chốc lát, cuối cùng nhìn Uyên Vân ban bố nhiệm vụ.

"Cháu đi tìm Đổng Lực, hoặc bất kỳ ai trong đội hộ vệ mới tới đều được, ưu tiên người có khả năng ẩn nấp cao"

"Tiếp đó rời khỏi hầm mỏ, đi điều tra xung quanh phạm vi hai dặm, xem có gì bất thường hay thiên tài địa bảo gì tồn tại hay không"

"Đã thành thục thì thu hoạch lấy, chưa thành thục thì trực tiếp hủy nó đi"

Uyên Vân sau khi nghe xong nhẹ gật đầu, tiếp đó xoay người rời đi.

Chỉ còn lại một mình Uyên Mai trọng nhà gỗ lặng im suy nghĩ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập