Chương 9: Cô Lập

Cửu Trọng thần sắc nghiêm nghị, ánh mắt chú ý Nham Báo tứ chi động tác.

Hắn rút ra trường kiếm chĩa thẳng vào hung thú, sau đó, một luồng khí năng lượng từ đan điền hắn thoát ra, hóa thành một ngọn lửa bao phủ toàn bộ lưỡi kiếm.

Cùng lúc, Nham Báo động, nó tứ chi phát lực, trực tiếp nhảy bổ về phía thân ảnh trước mặt vồ tới.

Móng vuốt sắc bén, rồi lại có cảm giác nặng nề, hướng thẳng tới đầu của địch nhân vung ra.

Cửu Trọng hai tay khẽ động, không lùi ngược lại chủ động tiến tới, dùng trường kiếm đỡ lấy Nham Báo thế công.

Trường kiếm trong tay mặc dù chỉ là phàm binh, nhưng chất liệu lại là cực phẩm, hoàn toàn có thể chém sắt như chém bùn.

Nhưng mặc dù được ngọn lửa gia trì, lưỡi kiếm chạm tới bàn chân của Nham Báo, lại không hề gây ra được chút sát thương nào.

Lần đầu tiên va chạm, Cửu Trọng đã mất đi ưu thế, lực đạo của bàn chân khiến hắn không thể trụ vững, phải lùi lại sau mấy bước chân.

Vài chiêu qua đi, thấy hắn hoàn toàn rơi vào hạ phong, giọng nói trong trẻo của Uyên Vân lại vang lên.

"Nham Báo mạnh nhất chính là lực lượng cùng sức phòng ngự, đừng chính diện đối đầu, chỉ có phần bụng cùng hai mắt của nó là điểm yếu"

Nghe xong Uyên Vân nhắc nhở, Lý Cửu Trọng ngay lập tức đổi chiến thuật, nếu như có thể né tránh thì tận lực né tránh.

Không còn như trước, dùng trường kiếm trong tay cùng Nham Báo ngạnh kháng.

Bing bing bang bang!

Nham báo móng vuốt sượt qua phần ngực của Cửu Trọng, ngay lập tức tạo thành một mảng rách to lớn ngay trước ngực.

Thậm chí bên trong đã tí tách chảy ra đỏ tươi màu máu.

Cảm giác đau xé thịt truyền đến, hắn cố gắng kìm lại ý nghĩ muốn hét lên, nhanh chóng bắt lấy thời cơ, dùng kiếm vung về phía mắt trái của con hung thú.

"Lấy thương đổi thương!

"Lý Huyền ở đằng xa quan sát, không nhịn được trong lòng tấm tắc khen ngợi.

Lấy thương đổi thương, nói thì dễ, nhưng ở gần với hung thú cao cấp như vậy, lực áp bách mà nó mang lại không phải ai cũng có thể chịu đựng.

Chưa kể Cửu Trọng chỉ là một cái thiếu niên 12 tuổi, biết nắm bắt thời cơ, lại có gan dám liều mạng, tâm tính không phải người bình thường có thể so sánh.

"Đáng tiếc, ta cùng người này kết giao không quá sâu, nếu không tương lai cũng có thể lợi dụng một chút"

Nhưng Lý Huyền không biết là hiện tại thần sắc của Lý Uyên Vân đã cực kỳ cảnh giác.

Nàng khác Lý Huyền, người đã trải qua nhiều trận chém giết với yêu thú, đương nhiên biết được khi yêu thú càng thương nặng, tính tình cũng càng hung bạo.

Nói cách khác, bây giờ chính là thời gian căng thẳng nhất trong cuộc chiến, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cho mất mạng.

Nàng trường kiếm trong tay đã nắm chặt, linh lực trong cơ thể đều đã chuẩn bị phát động, chỉ cần nhất niệm liền có thể ngay lập tức trợ giúp.

Trường kiếm va chạm cùng móng vuốt của Nham Báo, luồng ma sát mạnh vung ra vô số hoả hoa.

Một lần rồi lại một lần, móng vuốt đập trúng vai trái của Lý Cửu Trọng, hắn cũng nhân cơ hội bắt lấy thời cơ, vung trả một kiếm về phía phần bụng của Nham Báo.

Cửu Trọng nhiều lần thoát hiểm trong gang tấc, cuối cùng hắn nắm chắc cơ hội, chịu một vết cào sâu vào đùi phải, đổi lại cơ hội vung ra một kiếm toàn lực vào phần bụng của Nham Báo.

"Rầm"

Nham Báo ngã xuống, trận chiến cũng triệt để kết thúc.

Uyên Vân thấy một màn này, trong lòng mới thở phào một hơi, nàng nãy giờ đều đang căng cứng hết thân thể.

Mặc dù không có trực tiếp chiến đấu, nhưng trạng thái canh chừng mọi lúc chuẩn bị nhúng tay, càng thêm mất sức.

Một cái nhún người liền nhảy đến bên cạnh Lý Cửu Trọng, trong tay hư không xuất hiện một viên đan dược, giọng nói trong trẻo vang lên.

"Nuốt đan dược vào, chúng ta tìm một chỗ tạm thời nghỉ ngơi chốc lát đã"

Thân hình thiếu niên trải đầy lớn nhỏ vết thương, toàn thân gần như không có chỗ nào là không bị thương.

Máu đỏ tươi thông qua những vết rách vẫn không ngừng chảy ra ngoài.

Cửu Trọng đưa tay nhận lấy đan dược nuốt vào, cố gắng nặn ra một nụ cười.

"Cảm ơn Vân tỷ"

Uyên Vân nhẹ gật đầu một cái coi như đáp lại, sau đó tiến lại gần về phía thi thể Nham Báo đánh giá sơ qua.

Bạch ngọc trường kiếm trong tay nhẹ nhàng vung ra, kéo theo một đường kiếm tuyệt đẹp, lưỡi kiếm dễ dàng xuyên qua lớp da dày của con hung thú, cắt xuống nó đầu lâu.

Thi thể hung thú là không đáng tiền, nhưng lần này dẫn đệ tử đi ra lịch luyện, chỉ cần có thu hoạch, trong tộc sẽ ban cho nhất định khen thưởng làm khích lệ.

Lúc này đám người Lý Huyền cũng đã chạy tới, Lý Diệu Nhi chạy tới đỡ lên Cửu Trọng, nhẹ nhàng hỏi thăm.

"Cửu Trọng tộc đệ vẫn ổn chứ?"

"Đệ không sao, cảm ơn tỷ"

Lý Cửu Trọng trên khuôn mặt mệt mỏi nở ra một nụ cười đáp lại.

"Cửu Trọng tộc đệ quả thật tài năng hơn người, chỉ mới lần đầu đi ra lịch luyện, đã có thể dùng tu vi đả thông bốn khiếu mạch chém giết một con cao cấp hung thú, khiến chúng ta cũng chỉ có thể cam bái hạ phong"

Lý Thái Nguyên mỉm cười, ngữ khí khâm phục nói ra.

"Khụ.

Thái Nguyên tộc huynh quá khen, tiểu đệ chỉ là may mắn mới thắng hiểm một lần thôi"

Lý Cửu Trọng cười xua tay đáp.

Lúc này Uyên Vân cũng đã quay trở lại, nàng biểu cảm đã trở lại thành lạnh nhạt.

"Con này cao cấp hung thú đều là do một mình Cửu Trọng chém giết, khi quay trở lại, gia tộc sẽ khen thưởng ngươi 10 điểm cống hiến coi như khích lệ"

"Còn bây giờ ta nghĩ lên tìm một chỗ tạm thời nghỉ ngơi đã"

Khi nàng nói xong, thấy không có ai phản đối, lúc này mới xoay người tiến về một hướng khác.

Đám người Lý Huyền cũng lục đục đi theo sau.

Ở một khoảng đất trống nằm cạnh hồ nước, một nhóm bảy người thiếu niên thiếu nữ đang tĩnh toạ nghỉ ngơi.

Lý Diệu Nhi vừa giúp Cửu Trọng quấn lại vết thương vừa nói.

"Cửu Trọng tộc đệ, ta không hiểu đệ làm gì phải liều mạng đến vậy chứ?

Đợi khi nào đả thông năm mạch, đến lúc đó cùng cao cấp hung thú chém giết thì có làm sao"

Lý Cửu Trọng lúc này gãi đầu cười ngây ngô trả lời.

"Lần này đúng là ta có phần xúc động thật, nhưng không phải chuyện đã qua rồi sao, đệ cũng đã thắng"

Lý Diệu Nhi không nhịn được dùng tay cốc vào đầu Cửu Trọng một cái nói.

"Bị thương thế này còn có thể cười được"

Lý Cửu Trọng

"aii gia"

một tiếng ôm đầu kêu đau.

Nếu lúc này có người ngoài nhìn vào đám người đang ngồi, sẽ thấy được có sự phân chia rõ ràng.

Lý Uyên Vân, nàng này tính cách lạnh nhạt, xung quanh nàng sáu bảy mét cũng không có ai ở gần, chủ yếu là sợ làm nàng không vui.

Tiếp đó chính là Lý Thái Nguyên cùng Lý Văn Hinh, cả hai đều đã đả thông năm cái khiếu mạch, cùng nhau kiểm tra tư chất cùng một ngày, nói chuyện cũng thoải mái hơn.

Ba người Lý Hạc, Lý Cửu Trọng, cùng Lý Diệu Nhi thì ngồi cùng một chỗ, câu được câu không trò chuyện về vấn đề tu hành khó khăn.

Còn lại thì là một cái thiếu niên môi hồng răng trắng, một mình ngồi cách đám người chục mét, trong tay đang nghịch mấy viên đá nhỏ, yên lặng nhìn ra mặt hồ.

Lý Huyền khác Lý Uyên Vân, hắn giống như bị toàn bộ đệ tử cùng trang lứa cô lập.

Chuyện hắn kiểm tra ra âm hệ tư chất, chỉ có thể tu ma đạo công pháp, người này truyền người kia, gần như ai cũng biết.

Thanh Dương Tông là chính đạo môn phái, khẩu hiệu luôn lấy trừ ma vệ đạo làm tên, mà nơi đây nằm dưới sự cai trị của Đại tông, ít nhiều gì suy nghĩ trừ ma vệ đạo cũng ảnh hưởng đến người bình thường.

Đối với những người quyền cao chức trọng, có địa vị Gia Lão, trong mắt bọn họ chỉ cần là chảy huyết mạch Lý Gia, chung thành với gia tộc, thì ngươi có tu ma đạo công pháp cũng không sao, chỉ là một quyển công pháp thôi.

Nhưng đối với những thiếu niên thiếu nữ mới mười mấy hai mươi tuổi, đang trong độ tuổi nhiệt huyết mà nói lại khác.

Bọn họ suy nghĩ bản thân mình là người của chính đạo, làm sao lại có thể kết giao với ma đạo, như vậy ắt sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của bản thân.

Cho nên dù trong quy định của gia tộc, không nói thẳng ra ngoài, nhưng trong âm thầm vẫn là cố ý hoặc vô tình cô lập Lý Huyền.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập