Chương 96: Chuẩn Bị Trước Đại Chiến.

Nhìn thấy đám người đã thả lỏng tâm tình, Hoàng Minh thanh âm lại hơi nghiêm nói.

"Nhưng mà.

Dù sao cũng nên đề phòng cho thật tốt"

"Đám người này tập kích mỏ quáng, ắt hẳn phải có chuẩn bị từ trước"

"Tuy Huyền giai trận pháp rất lợi hại, nhưng không phải vô địch, vẫn có khả năng bị công phá"

"Vì thế, các ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng tinh thần chiến đấu một trận"

Đột ngột thanh âm của Hoàng Minh càng thêm nghiêm nghị.

"Chúng ta mặc dù có thể kém nhân số đối phương, nhưng Lý gia là đại gia tộc đứng đầu Thanh Vân Tiên Thành"

"Tất cả các ngươi, ngay cả ta đều là con cháu Lý gia, đều chung một huyết mạch, nhất định không thể tỏ ra yếu kém trước mặt địch nhân"

"Cho dù là chết, vậy cũng phải chết vinh, tuyệt đối không thể để kẻ khác chê cười chúng ta mềm yếu"

"Các ngươi đã nghe rõ chưa?"

Sau khi nghe được Hoàng Minh với những lời nói đanh thép, cùng với cảm nhận được ý chí bất khuất từ người lão toát ra.

Vốn dĩ đám thiếu niên thiếu nữ, còn có chút căng thẳng hay sợ hãi, bây giờ đều đã bị quét sạch, thay vào đó là tràn đầy ý chí chiến đấu.

Người lúc nãy vừa mới lên tiếng hỏi thăm đầu tiên, lúc này lại lên tiếng nói to.

"Đệ tử nghe rõ, người Lý gia, không phải một đám hèn nhát, chúng ta sẽ không để gia tộc phải cảm thấy hổ thẹn"

"Đúng vậy, chúng ta là đệ tử Lý gia, là đại gia tộc số một Thanh Vân Tiên Thành, sẽ không để gia tộc phải mất mặt"

"Đúng vậy, cùng lắm chỉ là chết mà thôi, có gì đáng sợ chứ?"

Lý Huyền đứng ở phía sau cảm nhận được bầu không khí đang dần trở lên sôi sục, sĩ khí dâng cao đến cực điểm.

Trong lòng không khỏi cảm thán Hoàng Minh lợi hại, bề ngoài lại chung một vẻ mặt quyết chí vì gia tộc.

"Chết rồi, gia tộc vinh quang lại có liên quan gì đến tự thân đâu, Lý gia có bao nhiêu người quyết tử vì gia tộc?"

Có lẽ là rất nhiều đi, nhưng bây giờ hắn thậm chí không biết tên bọn họ là gì.

Hi sinh vì gia tộc Lý Huyền sẽ cảm thấy bọn họ rất đáng nể, rất đáng khâm phục, nhưng để hắn cũng làm vậy thì xin thứ lỗi cho kẻ bất tài.

Lúc này Hoàng Minh khẽ dơ tay ra hiệu mọi người dừng lại.

"Được rồi, bây giờ tất cả hãy quay trở về phòng của mình, lấy pháp binh hay đan dược chữa thương chuẩn bị sẵn"

"Chỉ cần trận pháp có dấu hiệu bị công phá, vậy mọi người phải chuẩn bị cho một cuộc đại chiến sắp nổ ra"

Đám người tuân thủ theo mệnh lệnh Hoàng Minh, ai tiến về phòng nấy chuẩn bị cho việc chiến đấu sắp xảy ra.

Lý Huyền tiến vào phòng của mình, cầm lấy túi trữ vật xem xét.

May mắn, bên trong vẫn còn mấy viên chữa thương cùng khôi phục linh lực đan dược.

Nhìn Trường Thương được đặt bên trong túi trữ vật, rồi lại nhìn Âm Hồn Phiên đang cầm trong tay.

Âm Hồn Phiên là Pháp Binh ba đường linh văn, lẽ ra dùng nó sức chiến đấu của mình sẽ gia tăng thêm nhiều.

Nhưng cái gì cũng có hai mặt, phẩm giai của nó cao quá, thích hợp với Khai Linh trung kỳ dùng hơn.

Hắn mặc dù cũng có thể dùng đến, nhưng linh lực tiêu hao đương nhiên không phải con số nhỏ.

Chiến đấu trong thời gian ngắn, dùng Âm Hồn Phiên vậy thì không thành vấn đề, nhưng thời gian dài chiến đấu, linh lực chèo chống không nổi.

Suy nghĩ thoáng qua, Lý Huyền thu lại Âm Hồn Phiên vào túi trữ vật, tiếp đó lấy ra Trường Thương cầm trong tay, xách theo nó ra khỏi phòng nhỏ của mình.

Ở một bên khác, Thừa Nham nhìn hai đứa cháu của mình.

Lão lấy ra mười bảy, mười tám cái quyển trục sắp xếp một chút sau đó phát cho hai người.

"Chú ý một chút, nơi đây đều là những quyển trục có thể phòng thân, hai quyển trục kim sắc kia là tự động phòng ngự khi gặp nguy hiểm, nhớ phải đeo bên người"

"Còn những thứ khác các ngươi đều đã biết công dụng, ta cũng không nói nhiều thêm"

"Nhớ lấy, chút nữa nếu thật sự xảy ra chiến đấu, cần đứng sau đám người một chút, có thể né tránh thì tránh tạm"

"Còn không thể né tránh, vậy thì tìm chút đối thủ cảnh giới yếu, nhưng đừng vừa lên đã dùng toàn lực"

"Kéo dài thời gian một chút, cố gắng tỏ ra yếu thế hơn, cũng dụ bọn chúng rời xa chiến trường, và tuyệt đối không nên thể hiện ra bản thân giàu có"

"Địch nhân bình thường sẽ rất ít khi vây công kẻ yếu, đa số nhắm vào kẻ mạnh hoặc những người bề ngoài có tiền"

Thừa Ngọc nghe xong gia gia mình dặn dò, vẻ mặt khó chịu nói.

"Gia gia, cháu gái cảm thấy như vậy rất hèn nhát, sẽ bị người ta khinh thường"

"Hừ, bị khinh thường thì làm sao?

Chỉ cần các ngươi còn sống, có ta ở phía sau chống lưng, ai dám khinh thường các ngươi?"

"Các ngươi chết rồi, được cái gì?"

"Những lời tôn vinh sáo rỗng không đáng tiền?"

Thừa Nham chỉ giận sắt không thành thép nói ra.

Thừa Ngọc nghe xong cũng bị nghẹn lại không biết nói gì, nhưng vẻ mặt rõ ràng lộ ra không phục.

Thừa Ngạn thì ngược lại, vội vàng gật đầu bảo đúng.

"Gia gia nói rất đúng, tỷ tỷ nên nghe lời gia gia đi"

Thấy đệ đệ mình chen miệng vào, Thừa Ngọc hướng hắn chừng mắt, khiến Thừa Ngạn rụt cổ lại không dám nói thêm gì.

Nàng cúi đầu im lặng một lúc, mới không tình nguyện nói một câu rất nhỏ.

"Gia gia, cháu gái đã biết"

Thừa Nham nghe đến đây mới hài lòng gật đầu, lão cười an ủi.

"Ngươi đừng thấy như vậy là mất thể diện"

"Để gia gia nói cho nha đầu ngươi biết, những kẻ hăng hái thích xông pha đã sớm chết hết, lão phu trước kia tuy hơi hèn nhát chút, nhưng không phải bây giờ liền là gia lão hay sao?"

Thấy gia gia mình quang minh chính đại nói vậy, Thừa Ngọc tò mò hỏi nhỏ.

"Gia gia, chẳng lẽ người đây là đang tự thừa nhận mình hèn nhát sao?"

Nói đến Thừa Nham tức giận chừng lại một cái.

"Nha đầu thối"

Khu vực khác, Lý Văn Hinh, Lý Thái Nguyên, cùng Lý Diệu Nhi tụ tập cùng một chỗ.

Lý Văn Hinh cùng Lý Thái Nguyên, thời gian trước đều đã bước vào Khai Linh tầng hai.

Hai người bọn họ so với Lý Huyền lớn hơn hai tuổi, bây giờ vừa lúc là mười bảy tuổi.

Ở độ tuổi này mới đột phá đến Khai Linh tầng hai, ở Lý gia chỉ có thể xem là bình thường.

Không phải xuất chúng, nhưng cũng không phải hạng kém cỏi.

Còn Lý Diệu Nhi, cùng Lý Huyền đều là mười lăm tuổi, nhưng nàng này vẫn đang ở Khai Linh tầng một, chỉ là khí tức khá mạnh, có lẽ đột phá đến Khai Linh tầng hai cũng không tốn bao nhiêu thời gian.

Ba người ở chỗ này tụ tập lại, chính là muốn cùng nhau liên thủ kết đồng minh, nếu trận pháo thật sự bị công phá, vậy thì lẫn nhau trợ giúp kháng địch.

Trong đám người, chỉ có Lý Diệu Nhi là bất an nhất.

Nàng có rất nhiều linh thạch trong túi trữ vật còn chưa kịp tiêu xài, nàng không muốn chết ở đây.

Cho nên mặc dù được cổ vũ sĩ khí, nhưng tâm trạng lo lắng làm sao cũng không thể xua tan đi được.

"Diệu Nhi tộc muội yên tâm, chúng ta liên thủ trợ giúp lẫn nhau, sẽ không xảy ra chuyện gì"

Lý Văn Hinh cười an ủi.

"Văn Hinh nói rất đúng, ba người chúng ta liên thủ, cho dù Khai Linh tầng ba cũng không thể dễ dàng trêu chọc"

"Chưa nói tới không chắc bọn chúng đã công phá được trận pháp đâu"

Lý Thái Nguyên đồng tình cười đáp lời.

Lý Diệu Nhi thân hình nhỏ nhắn lúc này mới hơi an tâm một chút, nàng khẽ mỉm cười đáp lại hai người.

"Vậy trăm sự nhờ hai vị biểu huynh, biểu muội an nguy phải giao lại cho hai huynh rồi"

Lý Văn Hinh cùng Lý Thái Nguyên nghe xong vỗ ngực đảm bảo.

"Yên tâm đi, cứ giao cho chúng ta."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập