"Ồn ào quá, không để ai yên tĩnh.
"Nghe tiếng sỏa nột oán niệm bên ngoài, lại liếc nhìn sắc mặt trắng bệch của Đại ca Cố Thường Nguyên, Cố Văn Thông lộ vẻ giận dữ.
Hắn lẩm bẩm bước lại bên cửa sổ, chỉ thấy bên ngoài hồng đăng lung treo cao, một đoàn người trăm vị đang dừng chân trước sân nhà Cố gia.
Chiếc hỷ kiệu trang trí tinh xảo đặt ngay chính môn, Lưu Đức Sinh khẽ vuốt chòm râu dê, giật dây cương cho tuấn mã dừng lại bên cạnh kiệu hoa.
"Tam ca, bên ngoài có động tĩnh gì vậy?"
Vãn Đường bưng bát cháo loãng bước vào, thấy vẻ mặt Văn Thông ngưng trọng, trong lòng dâng lên dự cảm bất thường.
"Muội cứ ở trong nhà chăm sóc Đại ca, không được phép ra ngoài!
"Cố Văn Thông gọn gàng vén tay áo, lấy con dao nhỏ hay dùng cắt gọt rau củ trong bếp rồi đẩy cửa bước ra.
Ánh đuốc lập lòe chiếu rọi khuôn mặt trắng bệch nhưng thanh tú của hắn.
Đôi mắt hẹp dài của hắn sâu thẳm một cách kỳ lạ, khiến những gia nhân đứng gần đó bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.
Lưu Đức Sinh xoay người xuống ngựa, hướng về phía Cố Văn Thông làm một cái lễ tất cung tất kính:
"Dám hỏi các hạ là nhị lang hay tam lang Cố gia?"
Cố Văn Thông nhíu mày.
Lưu Đức Sinh không nhắc đến Đại ca, chứng tỏ lão biết rõ huynh ấy đang trọng bệnh, hành tung Cố gia lão nắm rất tường tận.
"Đêm hôm khuya khoắt dẫn theo bấy nhiêu người đến Cố gia ta, Lưu lão gia định làm gì?"
Lưu Đức Sinh ưỡn thẳng sống lưng, nhìn thẳng vào đôi mắt kỳ dị của Văn Thông:
"Tất nhiên là thay nhi tử của ta tới cưới Vãn Đường tiểu thư về làm thê tử!
"Dứt lời, Lưu Đức Sinh bước tới trước hỷ kiệu, nhẹ nhàng kéo tấm rèm che.
Một mùi tanh hôi mục rữa lập tức tỏa ra.
Bên trong kiệu, một thiếu niên mặc đại hồng bào vẹo đầu sang một bên, sắc mặt trắng bệch, phù thũng, trên thân thể đã xuất hiện những mảng thối rữa đen kịt.
"Đây là khuyển tử, vì thân thể không tiện, ta thay nó hành lễ với tiểu thư.
"Lưu Đức Sinh lại khom người hành lễ, đem từng lễ tiết trong bộ nghênh thân hạ sính làm đến hoàn hảo không chút tì vết.
Lão khẽ vỗ tay, tức thì có gia nhân khiêng năm chiếc rương gỗ tiến lên.
Mở rương ra, bên trong là ba hàng ngân nguyên sáng loáng, một rương tiền đồng, cùng một ít tơ lụa gấm vóc thượng hạng.
"Tuy không sánh được với thập lý hồng trang của quyền quý hoàng thành(1)
, nhưng đây là toàn bộ tích cóp của Lưu gia ta.
Nhi tử ta một lòng xích tử(2)
, mong Cố gia tiếp nhận.
"(1)
Lễ cưới rình rang rước dâu mười dặm của quan lại trong kinh
(2)
Xích tử chi tâm là một thành ngữ chỉ tấm lòng của một đứa trẻ sơ sinh, không tạp niệm, không dối trá, vô cùng chân thành.
Nhưng trong bối cảnh này, xích tử là một sự mỉa mai tột độ.
Con trai lão thực chất là một cái xác thối rữa, sưng húp.
Việc dùng từ
"Xích tử"
(đứa trẻ ngây thơ)
để mô tả một
"hủ thi"
(xác thối)
là một sự mỉa mai cực độ.
Lưu Đức Sinh là kẻ miệng nam mô bụng một bồ dao găm, dùng những từ ngữ cao đẹp nhất để che đậy một hành vi tà ác nhất (ép người sống gả cho người chết)
Cố Văn Thông giơ tay ra hiệu cắt ngang:
"Lưu lão gia mời về cho.
Muội muội ta dẫu có cô độc đến già cũng tuyệt không gả cho một cái xác chết mục rữa.
Làm ca ca, chúng ta quyết không vì tiền đồ bản thân mà hy sinh muội muội."
"Tam ca!
"Vãn Đường nghe động tĩnh bên ngoài, ra sức đập cửa muốn ra lý luận, nhưng bị Cố Văn Thông chết sống chặn lại, không cho nàng lộ diện.
"Mấy hôm trước ta có dùng bữa với tiểu muội Cố gia, được biết Thường Nguyên tiên sinh nhiễm phong hàn cực trọng, nếu không có phù lục linh dược của Minh Hồng quan, e là mệnh chẳng còn lâu?"
Văn Thông nói lời khó nghe, nhưng Lưu Đức Sinh vẫn cung kính lạ thường, không lộ nửa phần giận dữ.
Lão lại hành lễ:
"Ta cùng Tử Vân đạo trưởng của Minh Hồng quan giao tình rất tốt, nguyện ý thay Đại ca các ngươi cầu dược, cũng nguyện ý chi trả toàn bộ tiền hương hỏa.
Đây không phải đe dọa, mà là một phần sính lễ của nhi tử ta.
"Lưu Đức Sinh quay đầu nhìn thi thể trong kiệu bằng ánh mắt dữ dằn, lão lôi cái xác ra, dùng tay giữ chặt tứ chi, ép nó ngồi ở tư thế quỳ lạy ngay giữa sân nhà họ Cố.
"Nhi tử ta lòng thành như sắt đá!
Vãn Đường tiểu thư, cô có thấy không?
Nếu cô cũng tâm đầu ý hợp, xin hãy bước ra ký tên vào sính thư, ba ngày sau chúng ta chính thức kết thân!"
"Nhị ca đến giờ chưa về, Đại ca hôm nay lại ho dữ dội hơn.
"Nhìn Đại ca trên giường, Vãn Đường cảm thấy không thể kéo dài thêm.
Nàng định bước ra ngoài nhưng bị một bàn tay lớn giữ chặt.
Cố Thường Nguyên dù đôi mắt nhắm nghiền, vẫn khẽ lắc đầu.
"Đại ca.
huynh sẽ mất mạng mất!
"Nghe lời này, Cố Thường Nguyên dùng hết sức lực nặn ra một nụ cười, vỗ nhẹ vào lòng bàn tay Vãn Đường.
Hắn sớm đã xem nhẹ sinh tử, nếu đã quyết cho huynh muội Cố gia sống tốt, tuyệt đối không thể vì chút hơi tàn của mình mà bắt muội muội gả cho kẻ chết!
Vãn Đường đang lau nước mắt, đột nhiên thấy một đạo hắc ảnh leo cửa sổ trở vào, co rúm dưới chân mình mà run rẩy.
"Có gì đó không ổn.
"Cố Văn Thông nhìn đám người bên ngoài, lòng dâng lên một nỗi bất an.
Lưu Đức Sinh quyền thế ngút trời trong thôn, tại sao phải khổ cực diễn vở kịch lễ nghĩa này?
Lão hoàn toàn có thể cường đoạt dân nữ, ép buộc bái đường.
Sự vòng vo này chắc chắn có quỷ!
Hắn giấu đoản đao sau lưng, từng bước tiến về phía Lưu Đức Sinh:
"Lưu lão gia cũng là người Giang Nam thôn, Cố gia ta bị coi là bất tường(3)
, ông năm lần bảy lượt cầu thân, rốt cuộc là mưu đồ chuyện gì?"
(3)
không may mắn, đen đủi, hoặc mang điềm gở"Bất tường chỉ là lời vô căn cứ.
Ta làm vậy chỉ vì tâm nguyện của nhi tử, lúc còn sống nó đã nhất kiến chung tình với Vãn Đường tiểu thư.
"Cách Lưu Đức Sinh năm bước chân, Văn Thông dừng lại, ánh mắt rơi trên thi hài họ Lưu và nhận ra điểm kỳ quái.
Thi thể trắng bệch, sưng phù, chứng tỏ chết đuối đã lâu.
Nhưng nếu rơi xuống sông Giang Nam, tại sao không bị thủy hầu tử cắn xé?
Chỉ có hai khả năng:
Một là gã có bảo vật hộ thân tránh tà.
Hai là.
gã hoàn toàn không chết ở sông Giang Nam!
Lưu Đức Sinh đang che giấu sự thật, và việc lão bắt buộc phải đi hết lễ tiết cưới hỏi chứng tỏ có một thế lực nào đó đang cưỡng ép lão phải làm vậy.
Cố Văn Thông lạnh lùng rút đoạn đao, chỉ thẳng cổ họng Lưu Đức Sinh:
"Cút!"
"Bộp!
"Lưu Đức Sinh đột ngột quỳ sụp xuống cạnh cái xác, tiếng xương đầu gối vỡ vụn vang lên khô khốc.
Lão điên cuồng dập đầu, máu tươi chảy ròng ròng trên trán:
"Tình sâu hơn vàng!
Xin Cố gia thành toàn!
"Tức thì, toàn bộ gia nhân Lưu gia đều quỳ xuống, dùng đầu đập mạnh xuống đất.
Nếu bọn chúng chết tại đây, ngày mai Cố gia sẽ mang danh
"ác quỷ giết người"
Nhưng Văn Thông chẳng quan tâm, hắn nắm chặt đao bằng cả hai tay, sát cơ lộ rõ.
Chỉ cần lão có động thái lạ, hắn sẽ không ngần ngại đâm thẳng vào tim lão.
Hồi làm thư đồng trong thành, hắn có đọc qua một cuốn sách về tướng số.
Tướng do tâm sinh, phong thủy trên mặt thường phản ánh tâm tính của một người.
Hắn đọc một lần là nhớ sạch.
Những ngày tháng quan sát đủ mọi hạng người trong thành đã giúp hắn rèn luyện khả năng nhìn người cực chuẩn.
Hắn quan sát tướng mạo Lưu Đức Sinh:
Ngũ quan đại khí nhưng đồng tử
"hạ tam bạch"
(4)
phản quang, lúc nheo mắt lại trông như cáo già, rõ ràng là hạng thị quái gian trá.
Hạng người này tuyệt đối không thể có chuyện vì tình vì nghĩa mà dập đầu đến chết.
lòng trắng nhiều hơn lòng đen
Hắn cứ để mặc cho lão dập đầu.
Bộp!
Lưu Đức Sinh dừng lại, thân hình lảo đảo.
"Sao?
Không dập nữa à?"
Văn Thông lạnh lùng quan sát, chỉ thấy Lưu Đức Sinh chậm rãi ngẩng đầu.
Khuôn mặt đầy máu ấy lộ vẻ đắc ý vặn vẹo.
Đột nhiên, lão gào lớn:
"Thương thiên hữu nhãn!
Người có tình trời không phụ!
Cầu xin lão thiên gia thu phục kẻ ác độc chia cắt nhân duyên này, mời Cố tiểu thư lập tức thành thân với nhi tử ta!"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập