Chương 2: Hồi âm

Hắn chấp nhận sự thật rằng đây không phải giấc mơ, rằng mạng sống của hắn đang luôn bị đe dọa, và mục tiêu tối cao của hắn bây giờ là phải tham gia vào phe chính nghĩa chống lại Voldemort.

Kế hoạch bước thứ nhất, liên hệ Dumbledore.

“Gửi Giáo sư Dumbledore,

Đêm qua, tôi đã trông thấy một ngôi sao vẫn lạc.

Một linh hồn bị xé nát, và tôi nhận ra cái giá để một gia tộc vượt qua khủng hoảng lại là sự mục nát của chính bản thân tôi.

Tôi mang trong mình một món nợ với người chết và cả sự hối hận của người sống.

Nếu ngài còn hứng thú với một ly bia bơ giữa những âm thanh hỗn tạp, hãy ghé qua nơi những kẻ tham ăn phải cúi đầu, vào lúc trăng cao nhất đêm mai.

Xin đừng nghi ngờ bản thân tôi, kẻ tội nghiệp bị bóng đêm bao phủ.

Tôi không mang đến một cuộc phục kích, tôi đến với lòng thành và một lời thỉnh cầu.

Hãy tìm kẻ ngồi trong góc tối nhất – người mang trên mình mùi chết chóc nhưng mong mỏi sự cứu rỗi.

Kẻ sau màn, (The One Behind)

Dante Hines.

Thế này chắc là được rồi nhỉ?

Hắn tự nhủ.

Dante vuốt ve đầu con cú mèo của nhà hắn, một con cú đại bàng to lớn, với bộ lông mềm màu xám tro, cùng cặp mắt màu hổ phách rực cháy.

Nó đang ngoan ngoãn cúi đầu để Dante vuốt lông, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng gừ gừ hài lòng.

“Tao có nhiệm vụ giao cho mày đây, Acheron”, Dante nhìn vào đôi mắt nó, con cú cũng chăm chăm đáp lại, “giao bức thư này cho Albus Dumbledore, mày biết ông ta ở đâu chứ, đúng không?

Acheron không kêu, nó chỉ đưa chiếc móng út sắc lẹm móc nhẹ vào ngón tay của hắn – một lời thề im lặng của loài chim săn mồi nhà Hines.

Hắn nhoẻn miệng cười, thì thầm câu khẩu hiệu đã bám rễ vào máu thịt:

“A Hines' promise, never behind!

Dante cẩn thận đóng dấu Gia huy lên bức thư, cuộn tấm giấy da dê lại, đặt nó vào ống thư bằng bạc Yêu tinh lạnh lẽo.

Viên đá vỏ chai ở đầu ống lóe lên một tia sáng mờ đục khi hắn chạm tay vào – thứ Khóa Máu cầu kỳ đặc trưng của gia tộc Hines.

Hắn ôm con cú ra phía cửa sổ, nhìn sải cánh rộng lớn của nó chuẩn bị nuốt chửng màn đêm:

“Vận mệnh của gia tộc Hines nằm trên sải cánh của mày, lên đường đi!

Acheron giơ cao một bên cánh như vẫy chào, rồi hòa vào trong màn đêm tĩnh mịch.

Mặc dù hắn còn rất nhiều lo nghĩ, cũng có những ý định muốn làm ngay, nhưng hiện tại cũng muộn rồi.

Việc đã đến nước này, đi ngủ trước đã.

Dante thả mình xuống giường, cảm nhận sự mềm mại của lớp lụa xám bao bọc lấy cơ thể rã rời.

Phòng ngủ của hắn mang một mùi hương đặc trưng – mùi của giấy cũ, của đá lạnh và một chút dư vị hắc ám của những lời nguyền bảo vệ cổ xưa.

Từ vị trí này, hắn có thể thấy chiếc gương bạc trong góc phòng đang phản chiếu ánh nến lập lòe, tạo nên những cái bóng dài ngoằn ngoèo trên bức tường đá xám.

Giá sách cao im lìm như những kẻ canh gác thầm lặng, chứa đựng sức mạnh mà hắn sắp phải tự mình làm chủ.

Hắn nhìn lên trần nhà, nơi phù hiệu gia tộc, chìa khóa, con mắt, và tấm màn được vẽ bằng mực lân quang mờ ảo.

PRIMUM POST SCENAM

“Sau màn.

” hắn thầm nghĩ, đôi mắt dần khép lại giữa không gian tĩnh mịch và quyền quý này, để lại thực tại đầy rối ren ở phía sau cánh cửa gỗ mun dày nặng.

Sáng hôm sau, Dante bị đánh thức bởi những tia nắng ấm áp len qua từ khung cửa sổ, hắn dụi dụi con mắt, chợt dừng lại, như nhớ ra cái gì.

“Vesper?

, hắn gọi một cách mơ hồ, “Vesper?

Bụp một tiếng, một con gia tinh đứng thẳng trước mặt hắn.

Vesper không mặc giẻ rách như những con gia tinh khác, nó mặc một bộ trang phục được may từ những mảnh vải lụa xám thừa của gia tộc, trông giống như một chiếc áo ghi-lê cổ điển thu nhỏ.

Trên ngực áo có đính một chiếc cúc bạc chạm khắc gia huy của nhà Hines.

Làn da của nó có màu xám nhạt như tro, sạch sẽ và phẳng phiu.

Đôi mắt to tròn đặc trưng của loài gia tinh không có vẻ lồi ra mà sâu thẳm, màu xanh đục.

Khác với những con gia tinh khác hay khom lưng, Vesper luôn đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, chờ đợi mệnh lệnh với vẻ điềm tĩnh.

Nó trông giống một quản gia trung thành hơn là một tên nô bộc tận tụy.

“Cậu chủ Dante cho gọi tôi?

Vesper nhẹ nhàng nói, nhưng mắt hơi nheo lại khi nhìn đến chiếc chăn bị Dante đạp rơi xuống đất.

Nhận ra ánh mắt của nó, Dante vội vàng nhặt chăn lên, đồng thời rời khỏi giường, đi vào phòng tắm, “Bữa sáng hôm nay có gì?

“Một phần trứng chần kiểu Florentine với nấm truffle trắng từ rừng đen, thưa cậu chủ”, Vesper cúi người, chậm rãi nói.

“Vesper cũng đã chuẩn bị trà Earl Grey mà cậu chủ yêu thích.

Tất cả đang đợi cậu tại phòng ăn trên tháp Đông.

Chưa quen lắm với cảm giác được phục vụ như thế này, Dante chỉ đành bước nhanh vào phòng tắm.

Vesper đứng ở phía sau, vẫn giữ nguyên tư thế khom người, bụp một tiếng rồi biến mất.

Bên trong phòng tắm, với một kẻ bình dân như hắn lại trở thành một chỉnh thể kiến trúc đáng để chiêm ngưỡng.

Những bức tường bằng đá cẩm thạch đen Nero Marquina với những tia chớp trắng tự nhiên chạy dọc các vách tường lạnh lẽo, trông như thể những lời nguyền bị phong ấn dưới mặt đá rắn chắc.

Giữa phòng là một bể tắm chìm hình bát giác, được đúc từ đá hắc thạch nguyên khối, dòng nước lạnh lẽo chảy ra từ miệng tám con rắn hổ mang bạc ở các góc bể.

Trên mặt nước là hai đoạn nến nối liền nổi trên mặt nước, tỏa thứ ánh sáng xanh kì dị, ma mị lên mặt nước trong.

Phía xa xa là “một tấm gương” với khung làm từ gỗ mun đen chạm khắc họa tiết cách điệu hình ảnh màn rủ, nó thực chất là một mặt thủy tinh bị phù phép, có thể hiện lên bất kì hình ảnh mà chủ nhân mong muốn, có thể là hình ảnh các nơi trong lâu đài như một thiết bị theo dõi, hay một mảnh rừng, bờ biển, hoặc là bất kì nơi đâu, và đương nhiên cũng có thể phản chiếu ảnh thật khi chủ nhân yêu cầu.

Dante cởi quần áo, nhẹ nhàng bước xuống làn nước lạnh, cảm nhận được sự trơn nhẵn của đá hắc thạch nơi đáy bể, hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm thụ chút yên bình hiếm hoi.

Vậy ra đây là cuộc sống của giới quý tộc sao?

Dù đã tiếp nhận được kí ức lúc trước nhưng thực sự trải nghiệm mới khiến hắn không khỏi hứng thú, dù sao cuộc sống trước đây của hắn cũng chỉ quanh quẩn trong căn nhà chật hẹp, ăn bữa nay lo bữa mai, nào có dư dả đến mức chăm lo cho sinh hoạt hằng ngày.

Hắn lắc đầu, mái tóc vàng vung vẩy những giọt nước mang theo mùi bạc hà, hắn ngụp cả đầu xuống dưới nước, để cho tâm trí mình thanh tỉnh lại.

Bây giờ mình là Dante, Dante Valerius Ignotus Hines, không cần quan tâm đến những việc trước đó nữa.

Tắm rửa xong, lau khô mình bằng chiếc khăn lông cừu trắng muốt, hắn mặc vào bộ quần áo mới, một chiếc sơ mi đơn giản màu trắng ngà từ tơ Acromantula, chiếc áo gilê màu xám tro, một chiếc măng tô mặc ngoài làm từ lông cừu đen tuyền đã được yểm bùa kháng nước và bụi bẩn, cùng một bùa ẩn thân đơn giản đặc trưng của nhà Hines.

Dante đeo thêm một đôi găng tay mỏng màu đen, cùng chiếc nhẫn Gia huy bằng bạc trên ngón trỏ, thêm chiếc quần đen ống đứng cùng đôi ủng da rồng để hoàn thành bộ trang phục hôm nay.

Bước vào phòng ăn ở tháp Đông, hắn lặng người khi nhìn thấy phía trên bàn ăn dài là một dãy các món ăn còn nóng hổi, hắn không khỏi thắc mắc:

“Gia tộc Hines chúng ta từ bao giờ lại thêm ra nhiều người như vậy, hả Vesper?

Một bàn thức ăn như này, có cần thiết không?

“Gia quy, là gia quy, thưa cậu chủ.

”, Vesper ung dung đáp lời, “ ‘Gia tộc Hines cao quý sẽ không bao giờ dùng bữa cho bên khi trên bàn ăn chỉ còn đủ trống cho việc đặt tay.

’, trích từ điều thứ 17 trong Quy định trên bàn ăn, ‘Gia quy của Gia tộc Hines vĩ đại’.

Dante cạn lời, không phải gia tộc này đã sắp chết sạch rồi sao, còn “vĩ đại” cái gì chứ.

Lắc đầu, hắn ngồi vào bàn, ăn phần ăn mà Vesper chuẩn bị cho riêng mình, trứng chần, nấm truffle và cốc trà.

Có lẽ nó biết mình cũng chỉ ăn được chừng này.

Ăn xong, hắn đi dạo một vòng quanh tòa lâu đài, chiêm ngưỡng xong vẻ diễm lệ của nó, hắn không thể không tự hỏi sao Voldemort không chọn nơi này làm trụ sở nhỉ, tòa lâu đài này thật quá thích hợp để làm căn cứ.

Nhưng rồi hắn chợt nhớ ra biệt hiệu của gia tộc – Kẻ Ẩn Thân.

Đâu ai biết được gia tộc hắn ở đâu hay sở hữu những gì chứ.

Đi đạo một lúc, đang lúc hắn đắm chìm trong cây cỏ và nắng ấm, hắn thấy một bóng đen đang lao vùn vụt về phía này, hắn cười cười xoay người lại, để Acheron đậu lên vai mình.

Gỡ ống thư ở chân nó, Dante bình tĩnh mở ra lá thư bên trong.

“Gửi người kế thừa của gia tộc Hines, .

.."

(Hết chương 2)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập