Một luồng sáng bạc rực rỡ bùng nổ từ đầu đũa phép, mãnh liệt đến mức làm lu mờ cả ánh sáng từ những ngọn nến xung quanh.
Ánh sáng lan tỏa ra khắp không gian, dần dần tụ vào nhau, xoắn lại thành một con rắn bạc dài, thanh thoát lao vút ra.
Nó không bò trườn trên sàn nhà rác rưởi, mà uốn lượn trong không trung, bao quanh cơ thể Dante như một vòng bảo vệ rực rỡ.
Con rắn ấy trượt qua cẳng tay trái của hắn, như cố áp chế con rắn đen ngòm đang cựa quậy, rồi dừng lại ở trên mặt bàn, đối diện với Dumbledore.
Nó không hề có chút gì là đe dọa, đôi mắt nó sáng trong như pha lê, mang theo sự bình tĩnh vốn có của giống loài.
Ánh sáng trên thân nó như đang nuốt lấy bóng tối trong quán rượu.
Quán Đầu Heo rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Aberforth đứng sững lại, chiếc bình thiếc trên tay lão suýt rơi xuống đất.
Ngay cả Dumbledore cũng phải nheo mắt, đôi bàn tay cụ đan vào nhau, khẽ run lên một trong một khoảnh khắc.
Cụ nhìn con rắn bạc, rồi lại nhìn vào Dấu hiệu Hắc ám đang bị lu mờ dưới ánh sáng của Thần Hộ mệnh.
Một Tử thần Thực tử gọi ra một Thần Hộ mệnh, lại là một con rắn.
"Một con rắn.
.."
Dumbledore khẽ thì thầm, giọng cụ mang theo một sự kinh ngạc pha lẫn nể phục.
"Cậu đang dùng chính hình hài của tà ác để chứng minh ánh sáng trong tim cậu.
Cậu Hines, cậu thực sự khiến một ông già như ta phải bác bỏ định kiến của mình.
"Con rắn bạc dần tan biến, để lại những bụi sáng lấp lánh rơi rụng trên mặt bàn gỗ bẩn thỉu.
Dumbledore thở hắt ra một hơi, cụ định đưa tay ra như một lời chấp nhận chính thức, nhưng một tiếng rầm vang lên từ phía quầy bar.
Aberforth bước tới, gương mặt lão hầm hầm dưới ánh nến, chiếc bình thiếc được đặt mạnh xuống bàn.
"Đủ rồi, Albus!
Ngừng cái trò cảm động này đi."
Giọng lão khàn đặc và đầy vẻ hoài nghi.
"Một con rắn đẹp đẽ không có nghĩa là nó không biết cắn người.
Linh hồn thằng nhóc này có thể chưa thối rữa, nhưng ai biết sau này nó có còn vẹn toàn, nhất là khi cái xác của hắn vẫn còn thuộc về Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.
"Lão quay sang nhìn thẳng vào mắt Dante, ánh mắt sắc như dao cạo:
"Nghe đây, cậu nhóc quý tộc.
Tôi không quan tâm cậu có thể làm được những gì.
Nếu cậu muốn bước chân vào cuộc chơi này, chúng tôi cần một thứ chắc chắn hơn là một con thú bạc.
Một thứ mà ngay cả khi cậu bị tra tấn đến chết, bí mật của chúng tôi cũng sẽ được chôn vùi theo cậu.
"Dante nhướng mày, khẽ liếc nhìn Dumbledore.
Vị Hiệu trưởng già lúc này lại im lặng, khẽ mím môi, ánh mắt trốn tránh sau làn khói trà, như thể cụ đã biết trước em trai mình sẽ nói gì.
“Lời thề Bất khả bội, "
Aberforth gằn từng chữ.
Có dám không, hậu duệ của Ignotus?"
Dante nhìn chằm chằm vào Aberforth, rồi lại nhìn sang cụ Dumbledore.
Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi hắn.
Hắn thấu hiểu trò chơi"
người đấm, kẻ xoa"
này, nhưng hắn không còn đường lui.
Nếu đó là thứ duy nhất khiến các người ngủ ngon giấc, "
Dante thản nhiên nói, "
thì tôi không ngại đánh cược tính mạng mình.
Cậu chắc chắn chứ, cậu Hines?"
Dumbledore hỏi khẽ, như một lời nhắc nhở của một vị giáo sư với học trò.
Lời thề Bất khả bội không chấp nhận sự hối hận.
Nó chỉ cho phép sự tuân thủ tuyệt đối, .
hoặc là cái chết đau đớn tột cùng.
Hắn không nói gì, lặng lẽ chìa bàn tay phải.
Cụ Dumbledore cũng chậm rãi đứng dậy, đưa bàn tay nhăn nheo nhưng vững chãi của mình ra nắm lấy tay Dante.
Aberforth rút đũa phép ra, đầu đũa chạm vào hai bàn tay đang nắm chặt
Ngươi, Dante Valerius Ignotus Hines, "
giọng Aberforth gầm gừ, "
Có nguyện thề sẽ không bao giờ tiết lộ bất kỳ thông tin nào về Hội Phượng Hoàng, hay gây hại đến bất kỳ thành viên nào của Hội, dù là trực tiếp hay gián tiếp, cho đến khi Voldemort bị tiêu diệt hoàn toàn không?"
Tôi thề, "
Dante đáp, giọng hắn vang lên kiên định lạ thường.
Sợi dây lửa thứ nhất đột nhiên thành hình, uốn lượn trong không khí, lại ngay lập tức thắt chặt lại bàn tay hai người.
Ngươi có thề sẽ trung thực tuyệt đối trong việc báo cáo mọi hành tung hay kế hoạch của Voldemort, và thực hiện các nhiệm vụ mà Albus Dumbledore giao phó với tất cả khả năng của mình, thậm chí là cả tính mạng không?"
Tôi thề.
Sợi dây lửa thứ hai rực sáng, hơi nóng phả vào da thịt Dante nhưng hắn không hề chớp mắt.
Hắn tự nhủ, thêm một chút nữa.
Và cuối cùng, "
Aberforth nheo mắt, "
Ngươi có nguyện thề sẽ đặt lợi ích của cuộc chiến chống lại Nghệ thuật Hắc ám lên trên tư lợi cá nhân, giữ vững bản tâm cho đến hơi thở cuối cùng, không làm những trò bẩn thỉu như đám tay sai khác của Voldemort hay không?"
Dante nhìn thẳng vào Dumbledore – người mà hắn biết rõ là có thể hy sinh bất cứ ai vì"
Lợi ích lớn lao hơn
".
Hắn trả lời dứt khoát:
Sợi dây lửa thứ ba quấn quanh, rồi tất cả đột ngột biến mất vào trong da thịt, để lại một cảm giác râm ran chạy thẳng về phía tim.
Lời thề đã thành.
Cái chết giờ đây là kẻ gác cổng duy nhất, cũng là kẻ canh giữ quyền uy nhất cho lòng trung thành của hắn.
Cụ Dumbledore buông tay hắn ra, nhẹ nhàng thở một hơi, ánh mắt cụ dịu lại, lộ ra một chút kinh ngạc.
Cụ vừa cố gắng thâm nhập vào tâm trí chàng trai trẻ này bằng Chiết tâm trí thuật, nhưng lạ thay, cụ chỉ chạm phải một vùng không gian tĩnh lặng, xám xịt và bất biến – một phản ứng lạ lùng mà ngay cả những bậc thầy Bế quan Bí thuật cũng khó lòng đạt tới.
Nhưng cụ cũng không để tâm.
Ai cũng có quyền giữ cho mình những bí mật.
Dante rút tay lại, thong thả kéo ống tay áo lụa xuống, che đi những vết tích của Lời thề vừa thực hiện.
Hắn cầm đôi găng tay da rồng lên, nhưng chưa đeo vào ngay.
Dumbledore ngồi xuống, cụ nhìn Dante qua cặp kính bán nguyệt, ánh mắt giờ đây không còn sự dò xét mà mang một nỗi buồn sâu thẳm của một người vừa buộc một linh hồn trẻ tuổi vào bản án tử hình tiềm tàng.
Lời thề đã lập, cậu Hines.
Từ giờ phút này, mạng sống của cậu không còn thuộc về riêng cậu nữa, "
Dumbledore khẽ nói, tay cụ cầm lấy ấm trà đã nguội lạnh.
Cậu đã dâng hiến tất cả cho một tương lai mà chính cậu cũng không chắc mình sẽ thấy.
Vậy, một kẻ luôn tính toán như cậu, mong muốn nhận lại điều gì từ ta?"
Dante nhìn vào những tàn lửa còn sót lại trong lò sưởi, khói trà bốc lên mờ ảo.
Hắn không nói về lý tưởng, cũng không nói về chính nghĩa.
Giáo sư, cụ tin vào sự hy sinh cao thượng, nhưng gia tộc tôi chỉ tin vào sự tồn tại, "
Dante xoay chiếc nhẫn gia huy trên ngón tay, giọng hắn lạnh lùng và thực tế đến tàn nhẫn.
Khi Voldemort sụp đổ, và hắn sẽ sụp đổ, thế giới sẽ không còn chỗ cho những kẻ mang dấu hiệu này trên tay.
Và khi đó sẽ là cuộc càn quét những kẻ như chúng tôi.
Hắn ngước mắt lên, cặp mắt hổ phách xoáy thẳng vào đôi mắt của vị Hiệu trưởng.
Tôi muốn một lời hứa, không phải bằng pháp thuật, mà bằng danh dự của Albus Dumbledore.
Khi đống tro tàn của cuộc chiến này lắng xuống, gia tộc Hines và bản thân tôi phải được sự bảo đảm tuyệt đối từ cụ.
Tôi muốn được sống trong ánh sáng, với một danh tính sạch sẽ, thay vì mục nát trong ngục Azkaban vì những tội ác mà tôi buộc phải làm để giữ kín vị trí gián điệp của mình.
Dumbledore im lặng rất lâu.
Tiếng kim đồng hồ trong quán rượu tích tắc nặng nề.
Ở góc quầy, Aberforth khịt mũi, có lẽ lão đang cười nhạo sự thực dụng của gã quý tộc trẻ, nhưng lão không cắt ngang.
Cậu muốn một sự cứu rỗi hậu chiến, "
Dumbledore trầm ngâm.
Một đòi hỏi rất công bằng cho một người phải vào hang cọp.
Cụ khẽ gật đầu, một cái gật đầu mang sức nặng của một lời thề khác, dù không có sợi dây lửa nào hiện ra.
Ta hứa với cậu, Dante.
Khi mọi chuyện kết thúc, ta sẽ đứng ra làm chứng cho linh hồn cậu trước toàn bộ giới phù thủy.
Cậu sẽ không bị bỏ lại trong bóng tối."
Dante khẽ thở hắt ra, một sự nhẹ nhõm hiếm hoi lộ ra trên gương mặt luôn giữ vẻ mặt nạ của mình.
Hắn chậm rãi đeo chiếc găng tay da rồng vào, từng ngón một, như thể đang mặc lại bộ giáp để chuẩn bị bước vào trận chiến trường kỳ.
Dumbledore mỉm cười, Dante cũng mỉm cười, bởi hắn đã có cho mình quân bài đầu tiên.
“Nếu không có việc gì khác, tôi xin phép trở về, một kẻ như tôi không bao giờ thích hợp đứng ở chỗ này cùng các vị đây.
Gió lạnh thổi qua người hắn, nhưng trong lòng hắn lại hiện lên sự vui mừng khó tả.
Hắn đã đặt một bước chân vào phe chính nghĩa, đặt nền tảng cho tương lai sau này.
Giờ là thời gian cho những kế hoạch tiếp theo.
(Hết chương 4)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập