Chương 12: Tử Chiến Dưới Vuốt Ưng – Sinh Cơ Trong Tuyệt Cảnh

Chương 12:

Tử Chiến Dưới Vuốt Ưng — Sinh Cơ Trong Tuyệt Cảnh Tiếng rít gió chói tai như muốn xé rách màng nhĩ Vệ Minh.

Cái bóng đen khổng lồ từ trên trời lao xuống với tốc độ mà mắt thường khó lòng theo kịp, mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo và áp lực kinh người.

Con Thanh Mục Điêu đã quay trở lại, và mục tiêu của nó rõ ràng là Vệ Minh, kẻ yếu nhất vừa xuất hiện bên cạnh con mồi mà nó đã phải chật vật mới hạ gục được một phần.

Hoặc có lẽ, nó muốn đoạt lại chiến lợi phẩm – thi thể của Cương Nha Trư.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Vệ Minh không có thời gian để suy nghĩ nhiều.

Bản năng sinh tồn được rèn giữa qua vô số lần đối mặt với nguy hiểm đã trỗi dậy.

Hắn hét lón trong đầu:

"Huyết Ảnh Lang, cẩn thận trên không!

Tấn công!

"

Hình chiếu Huyết Ảnh Lang, dù vừa trải qua một trận chiến và năng lượng của nó cũng đang trên đà suy giảm theo thời gian triệu hồi, vẫn phản ứng cực nhanh.

Nó ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia hung quang, rồi không chút do dự, bốn chân đạp mạnh xuống đất, thân hình hóa thành một vệt máu đỏ lao v-út lên, không phải để tấn c-ông trực điện con chim ưng khổng lồ, mà là để chặn đường lao xuống của nó, cố gắng bảo vệ Vệ Minh.

"Keng!

' Bộ vuốt thép sắc bén của Thanh Mục Điêu v:

a chạm với Huyết Ảnh Trảo của con sói ảo ảnh đang vung lên.

Một tiếng kim loại chói tai vang vọng, tia lửa bắn ra tung tóe.

Thanh Mục Điêu bị chặn lại giữa không trung, thân hình khổng lồ của nó hơi khựng lại một nhịp vì lực cản bất ngò.

Nó rõ ràng không ngờ con

"yêu thú"

màu đỏ này lại có phản ứng nhanh và sức mạnh đến vậy.

Nhưng ưu thế trên không vẫn thuộc về Thanh Mục Điêu.

Nó khẽ kêu lên một tiếng sắc lẻm, đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh một cái, tạo ra một luồng cuồng phong thổi bay đất đá xung quanh.

Lực lượng này khiến hình chiếu Huyết Ảnh Lang hơi lảo đảo, thân hình càng thêm mờ ảo đi một chút.

Thời gian 5 phút triệu hồi đang dần cạn kiệt.

Vệ Minh biết mình không thể chỉ dựa vào bản ngã.

Hắn phải tự tìm cách thoát thân hoặc phản công.

Hắn liếc nhanh xuống trhi thể Cương Nha Trư gần đó.

Con lợn rừng khổng lồ này có thể là một vật cản trở, hoặc một cái bẫy.

"Hệ thống, thời gian duy trì của Huyết Ảnh Lang còn bao lâu?

"

Vệ Minh gấp gáp hỏi.

[Thời gian duy trì hình chiếu Huyết Ảnh Lang còn khoảng 1 phút 30 giây.

Năng lượng hệ thống hiện tại:

6 điểm.

]

Chỉ còn hon một phút!

Và 6 điểm năng lượng còn lại không đủ để hắn làm gì nhiều.

Thanh Mục Điêu sau khi ổn định lại thân hình, đôi mắt sắc như dao cạo của nó khóa chặt lấy Vệ Minh, kẻ mà nó cho là mối đe dọa tiềm ẩn hoặc một con mồi dễ xơi hơn.

Nó lại lao xuống lần này mục tiêu không phải là Huyết Ảnh Lang nữa, mà là Vệ Minh!

Tốc độ của nó cực nhanh, bộ vuốt giương ra như muốn xé xác hắn thành từng mảnh.

"C-hết tiệt!

"

Vệ Minh nghiến răng.

Hắn không thể chạy thoát khỏi một con chim ưng trên không trung.

Hắn chỉ có thể đối mặt.

Đoản kiếm trong tay hắn siết chặt.

Hắn không lùi bước, mà ngược lại, bất ngờ lao về phía th thể của Cương Nha Trư.

Hắn muốn lợi dụng thân hình to lớn của con lọn rừng làm vật che chắn.

Huyết Ảnh Lang cũng hiểu ý, nó gầm lên một tiếng rồi lao theo, cố gắng quấy nhhiều Thanh Mục Điêu từ một bên sườn.

"Xoet"

Bộ vuốt của Thanh Mục Điêu sượt qua lưng Vệ Minh trong gang tấc khi hắn vừa kịp lăn người nấp sau xác Cương Nha Trư.

Một cảm giác đau rát truyền đến, một mảng áo của hắn đã bị xé toạc, để lại vài vệt máu nông.

Nếu chậm một chút nữa thôi, có lẽ hắn đã bị nó xé làm đôi.

Thanh Mục Điêu không trúng mục tiêu, tức giận kêu lên một tiếng chói tai.

Nó lượn một vòng rồi lại chuẩn bị lao xuống.

Vệ Minh nấp sau xác Cương Nha Trư, tim đập như trống trận.

Hắn biết mình không thể trốn mãi như vậy được.

Con chim ưng này quá linh hoạt.

"Huyết Ảnh Lang, cố gắng trấn c-ông vào bên cánh b:

ị thương của nó!

"

Vệ Minh ra lệnh.

Hắn nhớ lại con Thanh Mục Điêu này đã bị Cương Nha Trư húc trúng một bên cánh trước đó.

Đó có thể là điểm yếu chí mạng.

Bản Ngã Huyết Ảnh Lang gầm nhẹ một tiếng rồi lao vrút lên, nhắm thẳng vào bên cánh có v¿ không được linh hoạt lắm của Thanh Mục Điêu.

Nó liên tục sử dụng Huyết Ảnh Trảo, cố gắng gây thêm sát thương.

Thanh Mục Điêu rõ ràng rất khó chịu với sự đeo bám của Huyết Ảnh Lang.

Nó liên tục né tránh và phản công bằng chiếc mỏ nhọn và bộ vuốt còn lại.

Cánh b:

ị thương của nó tuy có ảnh hưởng đến tốc độ và sự linh hoạt, nhưng không đến mức khiến nó mất hoàn toàn khả năng chiến đấu.

Vệ Minh nấp sau xác Cương Nha Trư, cố gắng tìm kiếm cơ hội.

Hắn nhìn thấy máu vẫn đang rỉ ra từ v‹ết thương trên cánh của Thanh Mục Điêu.

"Phải làm nó chảy máu nhiều hơn!

"

Hắn nhìn thanh đoản kiếm trong tay, rồi lại nhìn những chiếc nanh dài và sắc nhọn của Cương Nha Trư.

Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu hắn.

Hắn dùng hết sức bình sinh, bẻ gãy một chiếc nanh của Cương Nha Trư.

Chiếc nanh này dài gần bằng cánh tay hắn, đầu nhọn hoắt, vô cùng cứng rắn.

Hắn không có cung tên, nhưng có lẽ có thể dùng nó như một ngọn lao.

Thời gian của Huyết Ảnh Lang không còn nhiều.

Hình chiếu của nó ngày càng trở nên mờ nhạt.

Thanh Mục Điêu dường như cũng nhận ra điều đó.

Nó càng trấn công điên cuồng hơn, muốn nhanh chóng giải quyết con sói ảo ảnh phiền phức này.

Trong một khoảnh khắc, khi Thanh Mục Điêu lao xuống tấn công Huyết Ảnh Lang, để lộ ra phần ngực và bên cánh b:

ị thương, Vệ Minh thấy cơ hội đã đến.

Hắn không còn do dự, dồn toàn bộ linh lực ít ỏi còn lại vào cánh tay, dùng.

hết sức bình sinh, Tém mạnh chiếc nanh Cương Nha Trư sắc nhọn như một ngọn lao, nhắm thẳng vào vết t-hương trên cánh của Thanh Mục Điêu!

Chiếc nanh Cương Nha Trư xé gió lao đi, mang theo tất cả hy vọng của Vệ Minh.

"Phập!

"

Một tiếng kêu thảm thiết đến xé lòng vang lên.

Chiếc nanh đã cắm sâu vào vrết thương cũ trên cánh của Thanh Mục Điêu, xuyên qua lớp lông vũ, cắm ngập vào da thịt.

Máu tươi phur ra như mưa.

Thanh Mục Điêu đau đón tột cùng, thân hình khổng lồ của nó mất thăng bằng, lảo đảo giữa không trung.

Nó không còn tâm trí nào để trấn c-ông nữa, chỉ muốn thoát khỏi cơn đau đớn này.

Cùng lúc đó, hình chiếu Huyết Ảnh Lang cũng đã đến giới hạn.

Nó gầm lên một tiếng cuối cùng rồi tan biến vào không khí, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình.

[Thời gian triệu hồi hình chiếu Huyết Ảnh Lang kết thúc.

Năng lượng hệ thống còn lại:

6 điểm.

]

Vệ Minh không còn quan tâm đến hệ thống nữa.

Hắn nhìn chằm chằm vào con Thanh Mục Điêu đang vùng vẫy trong đau đớn.

Đây là cơ hội ngàn vàng để kết liễu nó, hoặc ít nhất là khiến nó không còn khả năng uy hiếp mình.

Nhưng hắn đã kiệt sức.

Cú ném vừa rồi đã tiêu hao gần hết chút linh lực cuối cùng của hắn.

Vết thương trên người lại bắt đầu nhói lên.

Thanh Mục Điêu, sau một hồi vùng vẫy, cuối cùng cũng gượng gạo vỗ được đôi cánh, nhưng chiếc nanh vẫn cắm sâu trên đó khiến nó vô cùng khó chịu.

Nó liếc nhìn Vệ Minh bằng ánh mắt đầy oán độc và sợ hãi, rồi không dám ở lại thêm nữa, cố gắng bay về phía xa, thân hình xiêu vẹo, thỉnh thoảng lại kêu lên những tiếng đau đớn.

Nó đã bỏ chạy!

Vệ Minh thở phào một hơi nhẹ nhõm, rồi cả người mềm nhũn ra, ngã phịch xuống đất bên cạnh xác Cương Nha Trư.

Hắn đã thắng, một chiến thắng đầy may mắn và phải trả giá đắt.

Toàn thân hắn đau nhức, đầu óc choáng váng, linh lực hoàn toàn cạn kiệt.

Hắn nằm đó, thở hổn hển, nhìn lên bầu trời xanh qua những kẽ lá.

Hắn đã sống sót.

Một lúc lâu sau, khi đã lấy lại được chút sức lực, Vệ Minh cố gắng gượng dậy.

Hắn phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Mùi máu tươi của Cương Nha Trư và cả Thanh Mục Điêu chắt chắn sẽ sóm thu hút những kẻ săn mồi khác, có thể còn nguy hiểm hơn.

Hắn nhìn thi thể to lớn của Cương Nha Trư.

Đây là một kho báu!

Yêu đan, da lông, nanh vuốt, thịt của nó đều có giá trị.

Hắn không thể bỏ lại.

"Hệ thống, có thể thu nhận bản ngã của Cương Nha Trư không?

"

Vệ Minh mệt mỏi hỏi.

[Phát hiện mục tiêu Cương Nha Trư (Yêu thú cấp hai trung kỳ – đã tử vong)

Linh hồn đang tiêu tán.

Đủ điều kiện thu nhận Bản Ngã Giả Lập.

Yêu cầu 15 điểm năng lượng hệ thống để thực hiện thu nhận và tạo lập bản ngã sơ khởi.

Năng lượng hệ thống hiện tại không đủ (6/100)

]

Không đủ năng lượng!

Vệ Minh thầm tiếc nuối.

Hắn không thể bỏ lỡ một bản ngã tiềm năng như vậy.

"Có cách nào khác không?

Có thể thu nhận một phần không hoàn chỉnh trước không?

"

[Hệ thống có thể thực hiện 'Thu Hồn Tạm Thời' lưu giữ một phần linh hồn ấn ký của Cương Nha Trư.

Tiêu hao 5 điểm năng lượng hệ thống.

Sau này khi có đủ năng lượng, ký chủ có thê hoàn thiện quá trình tạo lập Bản Ngã Giả Lập.

Lưu ý:

Thu Hồn Tạm Thời có tỷ lệ thất thoát một phần linh hồn ấn ký, chất lượng bản ngã sau này có thể bị ảnh hưởng nhẹ.

]

Thu Hồn Tạm Thời!

Cũng được!

Còn hơn là không có gì.

"Thực hiện Thu Hồn Tạm Thời!

"

[Xác nhận.

Tiêu hao 5 điểm năng lượng.

Bắt đầu Thu Hồn Tạm Thời linh hồn ấn ký Cương Nha Trư.

]

Một luồng sáng mờ ảo từ hệ thống bao phủ lấy trhi thể Cương Nha Trư, rồi từ từ ngưng tụ lại thành một khối cầu ánh sáng nhỏ, bay vào không gian ý thức của Vệ Minh, nằm yên bên cạnh Bản Ngã Huyết Ảnh Lang đang trong trạng thái nghỉ ngơi.

[Thu Hồn Tạm Thời thành công.

Linh hồn ấn ký Cương Nha Trư đã được lưu trữ.

Năng lượng hệ thống còn lại:

1 điểm.

]

Chỉ còn 1 điểm năng lượng!

Vệ Minh gần như đã sử dụng cạn kiệt mọi thứ.

Hắn không dám trì hoãn thêm, dùng chút sức lực cuối cùng, nhanh chóng mổ lấy yêu đan của Cương Nha Trư, rồi cố gắng cắt lấy những phần thịt ngon nhất và bộ da lông giá trị.

Hắn không thể mang theo toàn bộ con lợn rừng khổng lồ này.

Khi Vệ Minh vừa thu dọn xong chiến lợi phẩm, tai hắn lại khẽ động.

Hình như có tiếng bước chân rất nhẹ đang tiến lại gần từ phía khu rừng rậm.

Không phải một người.

Lần này, không phải một con yêu thú, mà là ba cái bóng người đang từ từ hiện ra từ trong màn đêm dày đặc của khu rừng.

Chúng di chuyển không gây tiếng động, cho thấy tu vi không hề thấp.

Ánh mắt Vệ Minh nheo lại, hắn cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo, không hề thua kém ba tên Hắc Lang mà hắn đã gặp ở Thanh Thạch Trấn.

"Là ai?

"

Vệ Minh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dấy lên sự cảnh giác cao độ.

Hắn biết mình đang ở vào tình thế cực kỳ bất lợi.

Linh lực cạn kiệt, năng lượng hệ thống.

chỉ còn 1 điểm, bản ngã không thể triệu hồi.

Ba cái bóng người dừng lại cách Vệ Minh chừng hai mươi bước.

Một trong số đó, một gã đàn Ông trung niên với khuôn mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc như dao, bước lên trước.

Hắn mặc y phục màu xám tro, trên ngực có thêu một biểu tượng hình ngọn lửa đen.

"Tiểu tử, ngươi là kẻ đã g:

iết c-hết Hắc Lang và đoạt lấy Huyết Tĩnh Thạch?

"

Giọng nói của gã đàn ông trung niên trầm thấp, mang theo một sự uy h:

iếp rõ rệt.

Vệ Minh không trả lời.

Hắn biết mình đã bị phát hiện.

Bọn chúng là người của Vạn Bảo Lâu, hoặc ít nhất là có liên quan đến chúng.

"Không cần phải giả vờ nữa.

"

Gã đàn ông trung niên nhếch mép cười khẩy.

"Mùi máu tươi của Cương Nha Trư và Thanh Mục Điêu, cùng với cái khí tức yếu ớt của ngươi, không thể che giấu được khỏi chúng ta.

Giao Huyết Tỉnh Thạch ra đây, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống.

"

Vệ Minh siết chặt thanh đoản kiếm trong tay.

Hắn biết những lời này chỉ là lừa bịp.

Một khi hắn giao Huyết Tinh Thạch, hắn chắc chắn sẽ chết.

Hắn đã trải qua quá nhiều chuyện để tin vào lời hứa của những kẻ này.

"Huyết Tinh Thạch không có ở đây.

"

Vệ Minh nói đối, cố gắng câu giờ.

"Ta đã bán nó ở Than!

Thạch Trấn rồi.

"

Gã đàn ông trung niên bật cười khinh miệt.

"Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?

Mùi máu tươi trên người ngươi, và cả cái khí tức yêu đan Huyết Ảnh Lang vẫn còn vương vấn, cho thấy ngươi vừa mới hấp thụ nó không lâu.

Mau giao ra đây, đừng để ta phải tự mình ra tay.

"

Hai tên còn lại cũng bước lên, tạo thành thế gong kìm, khóa chặt đường lui của Vệ Minh.

Chúng đều là những tu sĩ Luyện Khí tầng năm, thậm chí có một tên đã đạt đến Luyện Khí tầng sáu.

Với tình trạng hiện tại của Vệ Minh, hắn không có chút cơ hội nào.

"Nếu ta không giao thì sao?

"

Vệ Minh hỏi, ánh mắt kiên định, không chút sợ hãi.

"Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí.

"

Gã đàn ông trung niên lạnh lùng nói.

"Ngươ sẽ phải chịu đau đớn gấp trăm lần so với Hắc Lang, và sau đó linh hồn của ngươi sẽ bị rút ra để tra tấn, cho đến khi ngươi nói ra tất cả những gì ngươi biết.

"

Lời nói của gã khiến Vệ Minh rùng mình.

Hắn biết bọn chúng không nói đùa.

Không còn đường lui.

Vệ Minh hít một hơi thật sâu.

Hắn không thể c:

hết ở đây.

Hắn đã sống sót qua bao nhiêu nguy hiểm, không thể gục ngã trước những kẻ này.

"Hệ thống, có kỹ năng nào có thể sử dụng với 1 điểm năng lượng còn lại không?

"

Vệ Minh hỏi với một tia hy vọng cuối cùng.

[Năng lượng hệ thống:

1/100.

Không đủ năng lượng để kích hoạt bất kỳ kỹ năng chiến đấu nào.

Có thể thực hiện 'Cảnh báo Nguy hiểm' (Tiêu hao 1 điểm năng lượng)

– Phát ra một tín hiệu năng lượng yếu ớt trong phạm vi nhỏ, có thể thu hút sự chú ý của các sinh vật hoặc tu s gần đó.

Lưu ý:

Không đảm bảo hiệu quả, có thể thu hút thêm nguy hiểm.

]

Cảnh báo Nguy hiểm?

Vệ Minh nghiến răng.

Đây là một canh bạc.

Nếu thu hút được yêu thú mạnh hơn, hoặc những tu sĩ còn tàn nhẫn hơn, hắn sẽ c.

hết chắc.

Nhưng nếu không làm gì, hắn cũng sẽ c:

hết.

Hắn nhìn ba tên đang tiến lại gần, ánh mắt đầy sát khí.

"Được!

Thực hiện Cảnh báo Nguy hiểm!

"

Vệ Minh quyết định.

[Xác nhận.

Tiêu hao 1 điểm năng lượng.

Đang phát ra tín hiệu.

]

Một luồng năng lượng cực kỳ yếu ớt tỏa ra từ Vệ Minh, gần như không thể cảm nhận được.

Ba tên tu sĩ kia không hề nhận ra điểu gì.

Chúng vẫn tiếp tục bước tới, khuôn mặt đầy vẻ tàn nhẫn.

"Tiểu tử, đừng cố gắng chống cự vô ích.

"

Gã đàn ông trung niên vung tay.

"Bắt lấy nó!

"

Hai tên còn lại lập tức lao tới.

Một tên dùng chưởng pháp, một tên rút ra một thanh kiếm dài nhắm thẳng vào Vệ Minh.

Vệ Minh biết mình không thể chống đỡ.

Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết.

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng gầm rú vang dội từ phía sâu trong khu rừng, âm thanh mang theo một sự uy hiếp kinh hoàng, khiến mặt đất rung chuyển, cây cối xung quanh cũng khẽ lay động.

Tiếng gầm rú này mạnh mẽ hơn bất kỳ tiếng gầm nào mà Vệ Minh từng nghe thấy.

Nó không phải của yêu thú cấp hai, mà là của một tồn tại đáng sợ hơn nhiều.

Ba tên tu sĩ đang lao tới Vệ Minh đột ngột khựng lại, khuôn mặt biến sắc.

Chúng nhìn nhau, rồi nhìn về phía phát ra tiếng gầm rú.

"Tiếng gì vậy?

"

Một tên lắp bắp.

"Khí tức này.

không thể nào!

"

Gã đàn Ông trung niên run rẩy, đôi mắt lộ vẻ kinh hoàng.

"Là.

là yêu thú cấp ba!

"

Yêu thú cấp ba!

Vệ Minh cũng sững sờ.

Hắn không ngờ tiếng cảnh báo yếu ớt của hệ thống lại có thể thu hút một tổn tại đáng sợ như vậy.

"Chạy!

"

Gã đàn ông trung niên hét lên, không còn chút khí thế nào.

"Mau chạy!

Không thể dây dưa với nó!

"

Ba tên tu sĩ không thèm quan tâm đến Vệ Minh nữa, chúng lập tức quay đầu, dùng hết tốc đi lao về phía ngược lại, cố gắng thoát khỏi khu vực nguy hiểm này càng nhanh càng tốt.

Vệ Minh nằm đó, nhìn ba cái bóng người biến mất trong màn đêm, rồi lại nhìn về phía phát ra tiếng gầm rú.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khổng lồ đang từ từ tiến lại gần.

Hắn đã thoát c-hết trong gang tấc.

Nhưng nguy hiểm vẫn chưa kết thúc.

Bây giờ, hắn phải đối mặt với một con yêu thú cấp ba!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập