Chương 13: Lâm Trung Ngộ Biến – Ý Đồ Khó Lường

Chương 13:

Lâm Trung Ngộ Biến – Ý Đồ Khó Lường Tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng trong sự tĩnh lặng đến rợn người của khu rừng sau trận tử chiến, đối với Vệ Minh lúc này lại rõ ràng như tiếng sấm bên tai.

Toàn thân hắn căng cứng, chút sức lực ít ỏi vừa gượng gạo tập trung lại để thu dọn chiến lợi phẩm dường như cũng muốn tiêu tan theo từng nhịp tim đang đập loạn xạ.

Một điểm năng lượng hệ thống!

Con số này gần như là vô dụng trong một cuộc đối đầu trực diện.

Hắn không thể triệu hồi Huyết Ảnh Lang, cũng khó mà sử dụng hiệu quả các kỹ năng đồng bộ hóa.

Thứ duy nhất hắn có thể dựa vào lúc này là chút linh lực cạn kiệt trong đan điền, thanh đoản kiếm sứt mẻ và kinh nghiệm sinh tồn đã tôi luyện qua bao năm tháng.

"Không phải một người.

"

Vệ Minh thầm phán đoán từ tiếng bước chân và những tiếng sột soạt rất nhỏ của quần áo cọ vào lá cây.

Hắn vội vàng kéo lê túi chiến lợi phẩm nặng trĩu (chủ yếu là thịt và da Cương Nha Trư)

lùi nhanh về phía sau một gốc cây cổ thụ lớn gần đó, cố gắng ẩn mình trong bóng râm.

Hắn nín thở, đôi mắt cảnh giác nhìn chằm chằm về hướng có tiếng động, bàn tay nắm chặt chuôi đoản kiếm đến nỗi các khớp ngón tay trở nên trắng bệch.

Chỉ vài nhịp thở sau, ba bóng người từ từ xuất hiện từ phía bìa rừng rậm.

Đi đầu là một nam nhân trung niên, thân hình cao lón, khuôn mặt vuông vức, ánh mắt sắc bén như chim ưng, trên lưng đeo một cây cung lớn làm bằng gỗ đen bóng, khí tức tỏa ra mạnh mẽ, ít nhất cũng phải là Luyện Khí tầng sáu hoặc tầng bảy.

Theo sau gã là một thanh niên và một thiếu nữ, cả hai đều trạc tuổi Vệ Minh, khoảng mười bảy, mười tám.

Thanh niên kia tướng mạo bình thường nhưng thân thủ có vẻ nhanh nhẹn, eo đeo một thanh trường kiếm.

Thiếu nữ thì có dung mạo thanh tú, đôi mắt to tròn lanh lợi, trên người mặc bộ y phục màu xanh lá cây gọn gàng, tay cầm một cây roi mềm màu bạc.

Cả ba người đều có vẻ là những thợ săn hoặc tu sĩ chuyên hoạt động trong rừng núi, trang bị khá đầy đủ.

Khi họ nhìn thấy bãi chiến trường hỗn loạn – xác Cương Nha Trư khổng lồ nằm đó, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng đất, những vệt máu của Thanh Mục Điêu vương vãi và dấu vết của một trận chiến kịch liệt – vẻ mặt của họ đều lộ rõ sự kinh ngạc.

"Ồ?

Xem ra chúng ta đến chậm một bước rồi.

"

Nam nhân trung niên lên tiếng, giọng nói trần ổn mang theo chút tiếc nuối.

Ánh mắt gã quét một vòng, rồi dừng lại ở gốc cây cổ thụ nơi Vệ Minh đang ẩn nấp.

Dù Vệ Minh đã cố gắng che giấu, nhưng mùi máu tanh nồng trên người hắn và chút khí tức yếu ớt còn sót lại khó mà qua mắt được một lão luyện như gã.

"Ai ở đó?

Ra đây đi!

"

Nam nhân trung niên nói, giọng không quá lớn nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm không thể kháng cự.

Vệ Minh biết mình không thể trốn được nữa.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, từ từ bước ra từ sau gốc cây.

Hắn không muốn tỏ ra yếu thế ngay từ đầu, dù thực tế là hắn đang vô cùng kiệt quê.

"Tại hạ Vệ Minh, một tán tu, vô tình đi ngang qua đây.

"

Vệ Minh chắp tay, giọng nói hơi khàn khàn vì mệt mỏi.

Hắn cố gắng đứng thẳng người, dù hai chân có chút run rẩy.

Ánh mắt của ba người đồng loạt đổ dồn về phía Vệ Minh.

Nam nhân trung niên nhìn hắn từ đầu đến chân, ánh mắt đò xét dừng lại khá lâu trên những v-ết thương còn mới và bộ dạng.

tả tơi của hắn.

Thanh niên và thiếu nữ kia thì có vẻ tò mò hon là địch ý.

"Một mình ngươi.

giải quyết con Cương Nha Trư này?

"

Thanh niên đeo kiếm lên tiếng trước, giọng điệu có chút không tin nổi.

Hắn có thể cảm nhận được tu vi của Vệ Minh chỉ là Luyện Khí tầng bốn, trong khi Cương Nha Trư là yêu thú cấp hai trung kỳ, dù có bị thương cũng không phải là đối thủ mà một Luyện Khí tầng bốn có thể dễ dàng hạ gục.

Vệ Minh không trả lời trực tiếp câu hỏi đó.

Hắn biết nếu thừa nhận mình đã chiến đấu với cả Cương Nha Trư và Thanh Mục Điêu, có thể sẽ càng khiến họ nghi ngờ hoặc nảy sinh lòng tham.

"Tại hạ chỉ là may mắn gặp được nó khi đã trọng thương sau một cuộc chiên khác.

Cũng phải chật vật lắm mới có thể kết liễu được nó.

"

Hắn nói một cách nửa thật nửa giả.

Thiếu nữ áo xanh chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn Vệ Minh rồi lại nhìn xác Cương Nha Trư:

"Vậy con Thanh Mục Điêu kia đâu rồi?

Vết máu này rõ ràng là của nó.

Ngươi cũng đánh đuổ được nó sao?

"

Câu hỏi này càng khó trả lời hơn.

Vệ Minh không thể nói mình đã dùng một chiếc nanh lọn để phi trúng cánh nó.

"Con Thanh Mục Điêu đó sau khi giao chiến với Cương Nha Trư cũng đã bị thương không nhẹ, có lẽ nó đã bay đi tìm nơi chữa thương.

rồi.

"

Nam nhân trung niên vẫnim lặng quan sát Vệ Minh, ánh mắt sâu thẳm khiến người ta không đoán được gã đang nghĩ gì.

Một lúc sau, gã mới chậm rãi lên tiếng:

"Tiểu huynh đệ, xem ra ngươi cũng đã rất vất vả.

Con Cương Nha Trư này, nếu không có ai tranh giành, có lẽ ngươi định xử lý nó một mình?

"

Lời nói của gã nghe qua thì có vẻ bình thường, nhưng Vệ Minh lại cảm nhận được một sự dò hỏi ngầm.

Hắn biết, trong giới tu tiên, luật rừng luôn hiện hữu.

Kẻ mạnh có quyền định đoạt tất cả.

Nếu hắn tỏ ra quá yếu đuối, hoặc để lộ ra mình đang giữ thứ gì đó quý giá, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.

"Tại hạ cũng chỉ là muốn lấy một ít thịt để làm lương thực, còn da lông và yêu đan, nếu các v có hứng thú, tại hạ cũng không dám tranh giành.

"

Vệ Minh nói một cách khéo léo, vừa tỏ ra mình không tham lam, vừa ngầm thừa nhận sự tồn tại của yêu đan.

Hắn biết không thể giấu được những người có kinh nghiệm này.

Nghe Vệ Minh nói vậy, thanh niên đeo kiếm và thiếu nữ áo xanh đều lộ vẻ hơi bất ngờ.

Họ không ngờ Vệ Minh lại dễ dàng nhượng bộ như vậy.

Nam nhân trung niên khẽ mỉm cười, một nụ cười khó đoán:

"Tiểu huynh đệ quả là người biết điều.

Tuy nhiên, chúng ta cũng không phải là hạng người thích chiếm đoạt thành quả của người khác.

Con Cương Nha Trư này là do ngươi kết liễu, chiến lợi phẩm đương nhiên thuộc về ngươi.

"

Gã dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

"Chúng ta là người của Liệp Phong Đội, chuyên săn bắt yêu thú trong khu vực này.

Lần này chúng ta theo dấu con Thanh Mục Điêu kia, không ngờ nó lại chạy đến đây và xảy ra giao chiến.

Xem ra chúng ta đã đến muộn.

"

Liệp Phong Đội?

Vệ Minh thầm ghi nhớ cái tên này.

Xem ra họ là một đội thợ săn chuyên nghiệp.

"Tại hạ Vệ Minh, hân hạnh được gặp các vị của Liệp Phong Đội.

"

Vệ Minh vẫn giữ thái độ cung kính.

Hắn không biết ý đồ thực sự của họ là gì.

"Không cần đa lễ"

Nam nhân trung niên xua tay.

"Ta là Thạch Kình, đội trưởng của Liệp Phong Đội.

Đây là đệ tử của ta, Lâm Sơn và con gái của ta, Thạch Linh.

"

Gã giới thiệu hai người trẻ tuổi bên cạnh.

Lâm Sơn chỉ khẽ gật đầu với Vệ Minh, ánh mắt vẫn còn chút nghi ngò.

Thạch Linh thì mim cười thân thiện hơn:

"Vệ huynh, ngươi lợi hại thật đó!

Một mình mà cũng dám đối đầu với Cương Nha Trư.

"

Vệ Minh chỉ cười trừ, không giải thích thêm.

Thạch Kình nhìn Vệ Minh một lượt nữa, rồi nói:

"Vệ tiểu huynh đệ, xem ra ngươi cũng đã brị trhương không nhẹ.

Khu rừng này ban đêm rất nguy hiểm.

Nếu ngươi không chê, có thể đi cùng chúng ta tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi qua đêm.

Chúng ta cũng đang định hạ trại gần đây.

"

Lời đề nghị này khiến Vệ Minh có chút bất ngờ.

Hắn không biết nên từ chối hay đồng ý.

Đi cùng họ có thể sẽ an toàn hơn, nhưng cũng có thể là

"đưa hổ vào nhà".

Hắn không biết gì về những người này.

Thấy Vệ Minh do dự, Thạch Kinh nói thêm:

"Yên tâm, chúng ta không có ác ý.

Chi là thấy ngươi một mình trong tình trạng này, có chút không đành lòng.

Hơn nữa, chúng ta cũng muốn hỏi thêm chút thông tin về con Thanh Mục Điêu kia, xem nó b:

ị thương nặng đến mức nào và bay về hướng nào.

Đó mới là mục tiêu chính của chúng ta.

"

Lời giải thích này có vẻ hợp lý.

Vệ Minh suy nghĩ nhanh.

Hắn hiện tại rất yếu, nếu từ chối một cách thẳng thừng có thể sẽ khiến họ nghi ngờ hoặc không vui.

Hơn nữa, đi cùng một độ thợ săn có kinh nghiệm có thể sẽ giúp hắn tránh được những nguy hiểm khác trong rừng.

"Nếu vậy.

thì đa tạ thịnh tình của Thạch đội trưởng và hai vị.

"

Vệ Minh cuối cùng cũng quyết định.

"Tại hạ quả thực cũng đang cần một nơi để nghỉ ngơi và xử lý vết thương.

"

Thạch Kình gật đầu, vẻ mặt hài lòng:

"Tốt lắm.

Vậy ngươi thu dọn chiến lợi phẩm của mình đi, chúng ta sẽ tìm một nơi thích hợp để hạ trại.

"

Vệ Minh không dám chậm trễ, nhanh chóng dùng đoán kiếm cắt lấy những phần thịt ngon nhất của Cương Nha Trư, lột lấy bộ da lông và cẩn thận cất giữ yêu đan.

Thạch Kình và hai người kia chỉ đứng nhìn, không hề có ý định xen vào hay giúp đỡ, nhưng cũng không tỏ ra thèm muốn.

Điểu này khiến Vệ Minh cảm thấy hơi yên tâm hơn một chút, nhưng vẫn không hoàn toàn thả lỏng cảnh giác.

Khi Vệ Minh đã thu dọn xong, Thạch Kình dẫn đầu, cả nhóm bắt đầu di chuyển.

Họ không đi quá xa, chỉ chừng nửa canh giờ sau đã tìm được một khu đất trống tương đối bằng phẳng, gần một dòng suối nhỏ, xung quanh có nhiều cây lớn che chắn.

Trong lúc Lâm Sơn và Thạch Linh nhanh nhẹn chuẩn bị dựng trại và nhóm lửa, Thạch Kình ngồi xuống một tảng đá, ra hiệu cho Vệ Minh lại gần.

"Vệ tiểu huynh đệ, con Thanh Mục Điêu đó, ngươi có thấy rõ nó b:

ị thương ở đâu và bay về hướng nào không?

Thạch Kình hỏi, ánh mắtnhìn thẳng vào Vệ Minh, dường như muốn nhìn thấu suy nghĩ của hắn.

Vệ Minh biết đây là lúc quan trọng.

Hắn không thể nói dối hoàn toàn, nhưng cũng không thể kể hết sự thật về việc mình đã phi trúng cánh nó bằng nanh lợn.

"Thưa Thạch đội trưởng, con Thanh Mục Điêu đó hình như bị Cương Nha Trư húc trúng mộ bên cánh phải, lúc bay đi có vẻ rất chật vật.

Nó bay về hướng tây nam, phía những ngọn núi cao hơn.

"

Vệ Minh cố gắng kể lại một cách chân thực nhất những gì hắn quan sát được, chỉ lược bỏ phần hắn ra tay.

Thạch Kình gật gù, ánh mắt lóe lên một tỉa sáng khó thấy.

"Cánh phải sao.

Hướng tây nam.

"

Gã lẩm bẩm, rồi nhìn Vệ Minh, khẽ mỉm cười:

"Đa tạ tiểu huynh đệ đã cung cấp thông tin hữu ích.

Nếu chúng ta bắt được con Thanh Mục Điêu đó, nhất định sẽ không quên phần của ngươi.

"

Lời nói này lại khiến Vệ Minh có chút không thoải mái.

Hắn chỉ mong có thể bình an rời đi sau khi hồi phục, không muốn dính dáng gì thêm đến những chuyện tranh đoạt này nữa.

Màn đêm dần buông xuống, ngọn lửa trại bập bùng chiếu sáng một khoảng không gian nhỏ giữa khu rừng âm u.

Tiếng côn trùng rả rích, thỉnh thoảng lại có tiếng yêu thú gầm rú từ xa vọng lại.

Vệ Minh ngồi một góc gần đống lửa, lặng lẽ ăn chút thịt Cương Nha Trư nướng mà “Thạch Linh đưa cho, trong lòng.

vẫn không ngừng tính toán.

Những người của Liệp Phong.

Đội này, TỐt cuộc là bạn hay thù?

Lời mời của họ là thật lòng hay chỉ là một cái bẫy khác?

Hắn cảm thấy mình như đang đi trên một sợi dây căng, mỗi bước đều phải vô cùng cẩn trọng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập