Chương 16:
Sương Độc Vây Khốn – Thử Thách Đầu Tiên Bình minh ở Đoạn Hồn Nhai đến muộn hon so với bên ngoài.
Những tia nắng yếu ớt khó khăn lắm mới xuyên qua được lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy cửa khe núi, mang theo chút hơi ấm ít ỏi không đủ để xua tan đi cái lạnh lẽo, âm u của nơi này.
Cả đội Liệp Phong Đội đã sớm thức giấc, không khí có phần khẩn trương hơn hẳn ngày thường.
Thạch Kình kiểm tra lại v-ũ k-hí và các vật dụng cần thiết một lượt, khuôn mặt vuông vức của gã lộ rõ vẻ nghiêm nghị.
"Hôm nay chúng ta sẽ tiến vào Đoạn Hồn Nhai,"
gã nói với cả đội, giọng trầm thấp vang vọng.
"Nơi này địa hình phức tạp, yêu thú hung tàn, chướng khí khó lường.
Tất cả mọi người phải tuyệt đối cẩn thận, không được tự ý tách đội.
Lâm Sơn, ngươi đi trước mở đường.
Linh Nhi, con chú ý quan sát hai bên, đề phòng bị phục kích.
Vệ tiểu huynh đệ, ngươi đi sau cùng với ta, hỗ trợ khi cần thiết.
"
Vệ Minh gật đầu, nắm chặt thanh đoán kiếm.
Hắn biết vị trí đi sau cùng thường là vị trí nguy hiểm, dễ bị tấn công từ phía sau, nhưng cũng là vị trí có thể quan sát được toàn bộ đội hình Có lẽ Thạch Kình muốn thử thách hắn, hoặc cũng có thể là muốn giá-m s:
át hắn chặt chẽ hơn Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cả đội bắt đầu tiến vào khe núi.
Càng vào sâu, không khí càng trở nên ẩm thấp và lạnh lẽo.
Ánh sáng mặt trời gần như không thể chiếu xuống được đáy vực, chỉ có những luồng sáng mờ ảo hắt xuống từ những kẽ nứt trên vách đá cao v:
út.
Tiếng gió rít qua những khe đá tạo thành những âm thanh kỳ quái, như tiếng than khóc, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Dưới chân là những tảng đá lởm chởm, trơn trượt vì rêu phong, thinh thoảng lại có những.
vũng nước tù đọng bốc lên mùi h:
ôi thối khó chịu.
Hai bên vách đá dựng đứng, dây leo chẳng chịt như những con rắn khổng lồ, ẩn chứa vô số mối nguy hiểm tiềm tàng.
Lâm Sơn đi trước với vẻ mặt lạnh lùng nhưng vô cùng cẩn trọng, thanh trường kiếm trong.
tay liên tục gạt qua những bụi rậm hoặc những.
chỗ đáng nghĩ.
Thạch Linh thì tỏ ra khá căng thẳng, đôi mắt to tròn của cô không ngừng đảo quanh, tay nắm chặt cây roi mềm màu bạc.
Vệ Minh đi sau cùng Thạch Kình, cố gắng giữ khoảng cách vừa phải.
Hắn âm thầm vận chuyển Toái Thạch Công, duy trì linh lực ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Hệ thống vẫn đang từ từ hồi phục năng lượng, hiện tại đã được khoảng 30 điểm, một con số không nhiều nhưng cũng đủ để hắn có thể sử dụng một vài lần kỹ năng đồng bộ hóa hoặc triệu hồi bán thành phẩm Huyết Ảnh Lang nếu tình huống thực sự nguy cấp.
Đi được khoảng một canh giờ, sương mù phía trước đột nhiên trở nên dày đặc hơn, tầm nhìr bị hạn chế chỉ còn lại vài bước chân.
Một mùi hương ngọt ngào nhưng có chút tanh nồng kỳ lạ bắt đầu lan tỏa trong không khí.
"Cẩn thận!
Đây là Lam Anh Chướng, một loại sương độc!
Thạch Kình đột ngột lên tiếng, giọng đầy vẻ cảnh giác.
Gã nhanh chóng lấy từ trong túi trữ vật ra mấy viên đan dược màu xanh lục, đưa cho mỗi người một viên.
"Ngậm lấy viên Giải Độc Đan này, nó có thể giúp chúng ta chống lại độc khí trong một thời gian ngắn.
Cố gắng nín thở hoặc hít thở thật nhẹ nhàng, nhanh chóng vượt qua khu vực này!
Vệ Minh không chút do dự ngậm lấy viên đan dược.
Một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong khoang miệng, mùi hương ngọt ngào kia dường như cũng bớt nồng hon một chút.
Cả đội tăng tốc độ, cố gắng vượt qua khu vực sương độc.
Nhưng sương mù ngày càng dày đặc, che khuất cả phương hướng.
Tiếng bước chân của những người đi trước cũng trở nên mơ hổ.
"Cha ơi!
Lâm Sơn sư huynh!
Hai người đâu rồi?
Tiếng Thạch Linh hoảng hốt vang lên từ phía trước, mang theo vẻ sợ hãi.
"Linh Nhi, đừng hoảng!
Cứ đi thẳng theo hướng ta đã chỉ!
Cha ở ngay sau con!
Tiếng Thạch Kinh đáp lại, nhưng cũng có chút lo lắng.
Vệ Minh cảm thấy tình hình không ổn.
Sương độc này không chỉ hạn chế tầm nhìn mà dường như còn có tác dụng gây ảo giác hoặc làm rối loạn phương hướng.
Hắn cố gắng bám s:
át Thạch Kình, nhưng chỉ vài bước chân sau, bóng dáng của gã cũng mờ dần rồi biến mất hoàn toàn trong làn sương trắng xóa.
"Thạch đội trưởng!
Vệ Minh gọi khẽ, nhưng không có tiếng đáp lại, chỉ có tiếng vọng của chính hắn và tiếng gió rít lạnh lẽo.
Hắn đã bị lạc!
Tim Vệ Minh đập nhanh hơn.
Hắn biết lạc trong một khu vực đầy sương độc và nguy hiểm như Đoạn Hồn Nhai là điều vô cùng tệ hại.
Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhớ lại những lời dặn của Thạch Kình.
Đi thẳng?
Nhưng đi thẳng là hướng nào khi xung quanh chỉ toàn là một màu trắng xóa?
Đúng lúc này, hệ thống trong đầu hắn khẽ rung động.
[Phát hiện môi trường có độc tố gây ảo giác nhẹ.
Năng lượng hệ thống:
32/100.
Ký chủ có muốn tiêu hao 5 điểm năng lượng để kích hoạt chức năng 'Linh Nhãn Sơ Cấp' trong 10 phút không?
Linh Nhãn Sơ Cấp có thể giúp nhìn xuyên qua sương mù ở mức độ nhất định và phát hiện những ảo ảnh đơn giản.
]
Linh Nhãn 8ø Cấp!
Đây đúng là cứu tinh!
Vệ Minh không chút do dự.
"Kích hoạt!
[Tiêu hao 5 điểm năng lượng.
Kích hoạt Linh Nhãn Sơ Cấp.
Một cảm giác mát lạnh truyền vào hai mắt Vệ Minh.
Làn sương mù dày đặc trước mặt dường như trở nên mỏng hơn một chút, hắn có thể nhìn xa hơn được vài thước.
Quan trọng hơn, hắn thấy được những luồng khí tức mờ ảo, có lẽ là của Thạch Kình và những người khác, đang di chuyển ở phía trước, cách hắn không xa.
Không chần chừ, Vệ Minh vội vàng đuổi theo những luồng khí tức đó.
Nhờ có Linh Nhãn, hắn không còn bị mất phương hướng nữa.
Hắn cũng phát hiện ra rằng, sương mù này dường như đang.
cố tình dẫn dụ người ta đi vào những con đường cụt hoặc những khu vực nguy hiểm hơn.
Sau khoảng một khắc thời gian căng thẳng, Vệ Minh cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của Thạch Linh đang đứng một mình, vẻ mặt đầy hoảng sợ, gọi tên cha và Lâm Sơn trong vô vọng.
"Thạch Linh cô nương!
Vệ Minh gọi.
“Thạch Linh giật mình quay lại, thấy Vệ Minh thì mừng rỡ như bắt được vàng:
"Vệ huynh!
May quá, ta cứ tưởng mình bị lạc rồi!
Cha ta và Lâm Sơn sư huynh đâu?
"Ta cũng vừa bị lạc.
Nhưng ta thấy khí tức của họ ở phía trước không xa.
Chúng ta mau đuổi theo.
Vệ Minh không giải thích nhiều về Linh Nhãn, chỉ vội vàng nói.
Hai người cùng nhau lần theo dấu vết khí tức mà Vệ Minh nhìn thấy.
Đi được một đoạn ngắn, họ cuối cùng cũng tìm thấy Thạch Kình và Lâm Sơn đang đứng ở một ngã ba, vẻ mặt cũng có chút lo lắng.
"Linh Nhi!
Vệ tiểu huynh đệ!
Hai người không sao chứ?
Thạch Kình thở phào nhẹ nhõm khi thấy cả hai an toàn.
"Cha, con sợ quá!
Sương mù này kỳ lạ lắm!
Thạch Linh chạy đến bên cạnh cha mình.
Lâm Sơn nhìn Vệ Minh với ánh mắt có chút phức tạp, nhưng không nói gì.
"Lam Anh Chướng này quả thực lợi hại hơn chúng ta tưởng.
Thạch Kình nói, vẻ mặt nghiên nghị.
"May mà tất cả đều an toàn.
Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi khu vực này.
Theo ta thấy, phía bên trái này sương mù có vẻ mỏng hơn.
Cả đội lại tiếp tục lên đường, lần này Thạch Kình đi sát Vệ Minh hơn, dường như có chút để ý đến việc hắn có thể tìm được Phương hướng trong sương mù.
Vệ Minh cũng không giải thích, chỉ im lặng đi theo.
Hắn biết, đôi khi, việc giữ lại một chút bí mật cho riêng mình cũng là một cách để tự bảo vệ.
Sau khi vật lộn với khu vực sương độc thêm khoảng nửa canh giờ nữa, cuối cùng họ cũng thoát ra khỏi làn sương trắng xóa.
Trước mắt họ hiện ra một thung lũng hẹp và dài, hai bên vẫn là vách đá dựng đứng, nhưng không còn sương mù dày đặc nữa.
Tuy nhiên, không khí đây lại càng thêm âm u và lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại có những tiếng kêu kỳ quái vọng ra từ sâu trong thung lũng.
"Chúng ta đã vào sâu hơn trong Đoạn Hồn Nhai rồi.
Thạch Kình nói, giọng có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia cảnh giác.
"Từ giờ trở đi, nguy hiểm sẽ càng nhiều hơn.
Mọi người phải tập trung tỉnh thần cao độ.
Khi họ vừa đi được vài bước vào trong thung lũng, một tiếng
"rắc rắc"
đột ngột vang lên từ trên vách đá bên phải.
Tiếp theo đó, vô số những bóng đen nhỏ xíu, di chuyển cực nhanh, từ trên vách đá lao xuống như mưa, nhắm thẳng vào cả đội!
Đó là một bầy Huyết Văn Chu (Nhện Họa Tiết Máu)
một loại yêu thú nhện độc nhỏ nhưng, vô cùng hung dữ, thường sống theo bầy đàn và trấn công con mồi bằng những cú căn chứa độc tố làm t-ê Liệt.
Số lượng của chúng ít nhất cũng phải lên đến vài trăm con!
Là Huyết Văn Chu!
Lâm Sơn hét lớn, thanh trường kiếm trong tay vung lên, tạo thành một màn kiếm quang bảo vệ.
Thạch Linh cũng nhanh chóng vung cây roi mềm, những tiếng
"vrút vrút"
vang lên, đánh bay những con nhện đang lao tới.
Thạch Kình thì rút cây cung lớn trên lưng, những mũi tên gỗ đen được bắn ra liên tục với độ chính xác kinh người, mỗi mũi tên đều găm trúng một con Huyết Văn Chu.
Vệ Minh cũng không dám chậm trễ, đoản kiếm trong tay hắn vung lên, cố gắng đánh bật những con nhện đang nhắm vào mình.
Nhưng số lượng của chúng quá đông, lại di chuyển quá nhanh, khiến hắn có chút luống cuống.
Một vài con nhện đã vượt qua được hàng phòng ngự, lao thẳng về phía Thạch Linh, người c‹ vẻ yếu nhất trong đội.
"Linh Nhi, cẩn thận!
Thạch Kình hét lên, muốn quay lại cứu con gái nhưng lại bị một đám nhện khác bao vây.
Ngay lúc đó, Vệ Minh thấy Thạch Linh sắp bị tấn công, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, theo bản năng hét thầm trong đầu:
"Huyết Ảnh Lang!
Huyết Hống!
Hắn muốn thử kích hoạt kỹ năng này một lần nữa, dù chỉ là thông qua ý niệm, hy vọng có thể tạo ra chút uy h:
iếp tỉnh thần lên bầy nhện.
Một tiếng gầm rú vô hình dường như vang lên từ sâu trong tâm thức Vệ Minh, mang theo một luồng khí tức hung bạo của Huyết Ảnh Lang.
Bầy Huyết Văn Chu đang lao tới Thạch Linh đột nhiên khựng lại một chút, tốc độ của chúng dường như chậm đi trong khoảnh khắc Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi đó cũng đủ để Thạch Linh kịp thời phản ứng, cây roi bạc trong tay cô vung lên, quét bay đám nhện trước mặt.
Vệ Minh cũng không bỏ lỡ cơ hội, hắn lao lên, đoản kiếm chém la lịa, hỗ trợ Thạch Linh giải quyết nốt những con nhện còn lại.
Cuộc chiến với bầy Huyết Văn Chu diễn ra chỉ trong vài khắc ngắn ngủi nhưng vô cùng nguy hiểm.
Khi con nhện cuối cùng bị tiêu diệt, cả đội đều thở hổn hển, trên người ai cũng c‹ vài vết cắn nhỏ, may mắn là độc tố của Huyết Văn Chu không quá mạnh, chỉ gây tê liệt tạm thời nếu bị cắn nhiều.
Thạch Linh nhìn Vệ Minh với ánh mắt biết ơn:
"Đa tạ Vệ huynh.
Vừa rồi.
hình như có gì đó.
Vệ Minh chỉ lắc đầu:
"Không có gì, chỉ là ta hét lớn một tiếng để dọa chúng thôi.
Hắn không muốn để lộ bí mật về bản ngã.
Thạch Kình nhìn Vệ Minh với ánh mắt sâu hơn, nhưng cũng không hỏi gì thêm.
Gã chỉ nói:
"Đoạn Hồn Nhai quả nhiên không phải là nơi dễ dàng.
Chúng ta phải nhanh chóng tìm được con Thanh Mục Điêu kia rồi rời khỏi đây.
Cả đội lại tiếp tục tiến sâu vào thung lũng, không ai biết phía trước còn những thử thách nào đang chờ đợi họ.
Ánh mắt Vệ Minh thỉnh thoảng lại liếc về phía Thạch Kình, cảm giác bất an trong lòng hắn ngày càng lớn hơn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập