Chương 24:
Giải Mã Cổ Đồ – Con Đường Dưới Lòng Đất Sự phấn khích ban đầu khi tìm thấy một nơi có dấu vết của con người và những hình vẽ cổ xưa nhanh chóng được thay thế bằng sự tập trung cao độ.
Vệ Minh biết rằng, đây có thể là chìa khóa duy nhất để hắn thoát khỏi Đoạn Hồn Nhai c-hết tiệt này, hoặc ít nhất là thoát khỏ;
hang ổ của con Thi Diện Ma Chu đã bị hắn hạ gục.
Hắn cẩn thận tiến lại gần vách đá, nơi những hình vẽ kỳ lạ được khắc sâu.
Ánh sáng từ viên đá lửa trong tay hắn chập chờn, chiếu lên những đường nét cổ xưa, mang theo một vẻ bí ẩn và tang thương của thời gian.
Những hình vẽ này rõ ràng không phải là chữ viết thông thường mà hắn biết.
Chúng là sự kết hợp của những ký hiệu tượng hình phức tạp, những đường cong uốn lượn và những chấm tròn được sắp xếp theo một quy luật nào đó.
Một phần lớn của bức vẽ dường như mô tả một hệ thống hang động hoặc đường hầm chằng chịt, giống như một mê cung dưới lòng đất.
Có những khu vực được đánh dấu bằng những biểu tượng đầu lâu hoặc những đường gạch chéo, rõ ràng là ám chỉ những nơi nguy hiểm.
Lại có những đoạn được vẽ bằng những đường liền mạch, có lẽ là những con đường tương đối an toàn.
Vệ Minh cố gắng dùng kinh nghiệm đi rừng và khả năng phán đoán của mình để giải mã ý nghĩa của chúng.
Hắn nhận ra một vài biểu tượng trông giống như dòng nước ngầm, một và chỗ lại giống như những bãi đá lở hoặc những khu vực có chướng khí.
Nhưng tổng thể bức vẽ vẫn quá phức tạp và mơ hồ.
"Hệ thống, có thể phân tích những hình vẽ này không?
"
Vệ Minh hỏi thầm, hy vọng vào sự trợ giúp của công cụ mạnh mẽ nhất mà hắn có.
[Năng lượng hệ thống:
28/100.
Phân tích cổ đồ phức tạp này yêu cầu một lượng lớn năng lượng để giải mã toàn bộ ý nghĩa.
Hệ thống có thể thực hiện quét sơ bộ và chỉ ra những điểm mấu chốt hoặc những khu vực có dấu hiệu 'lối thoát hoặc 'nguy hiểm cực độ'.
Tiêu hao:
10 điểm năng lượng.
Ký chủ có muốn tiếp tục?
]
Mười điểm năng lượng!
Con số này không nhỏ, gần bằng một nửa số năng lượng hắn đang có.
Nhưng so với việc mò mẫm trong bóng tối và có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào, sự đầu tư này là hoàn toàn xứng đáng.
"Tiếp tục!
[Xác nhận.
Bắt đầu quét sơ bộ cổ đồ.
Một luồng thông tin ấm áp truyền vào tâm trí Vệ Minh.
Trước mắt hắn, những hình vẽ trên vách đá dường như trở nên sống động hơn.
Một vài đường nét trên bản đồ bắt đầu phát sáng với những màu sắc khác nhau trong nhận thức của hắn.
Những đường màu đỏ sẫm nhấp nháy, báo hiệu nguy hiểm.
Những đường màu xanh lục thì ổn định hơn, có lẽ là những lối đi an toàn.
Và quan trọng nhất, ở một góc của bức vẽ, một điểm sáng màu vàng kim nhàn nhạt bắt đầu hiện lên, kèm theo một cảm giác thôi thúc mơ hồ từ hệ thống, ám chỉ
"lối ra"
hoặc
"hị vọng".
Điểm sáng màu vàng đó nằm ở cuối một loạt các đường hầm có vẻ khá phức tạp, phải đi que vài khu vực được đánh dấu là nguy hiểm nhẹ.
"Xem ra không có con đường nào hoàn toàn dễ dàng cả.
Vệ Minh lẩm bẩm, nhưng trong lòng đã có mục tiêu rõ ràng.
Hệ thống không cung cấp một bản dịch hoàn chỉnh, nhưng những gợi ý về màu sắc và điểm sáng kia đã quá đủ để hắn có thể tự mình tìm đường.
Hắn cẩn thận ghi nhớ lộ trình được đánh đấu màu xanh lục dẫn đến điểm sáng màu vàng, đồng thời cũng ghi nhớ những khu vực màu đỏ cần phải tránh xa.
Sau khi đã khắc sâu lộ trình vào trong đầu, Vệ Minh quyết định không trì hoãn nữa.
Hắn kiểm tra lại một lần nữa túi trữ vật của mình.
Linh Nhũ Thạch còn lại hơn nửa bình, yêu đan Thi Diện Ma Chu, tơ nhện, nanh độc, thịt Cương Nha Trư, một ít lương khô và nước uống.
Hắn cũng không quên hai khối cầu ánh sáng chứa linh hồn ấn ký của Cương Nha Trư và Thi Diện Ma Chu đang lơ lửng trong không gian ý thức, chờ ngày hắn có đủ năng lượng hệ thống để hoàn thiện chúng.
"Phải nhanh chóng rời khỏi đây, tìm một nơi an toàn để tu luyện và xử lý những thứ này.
Vệ Minh thầm nhủ.
Việc tu vi đột phá lên Luyện Khí tầng năm khiến hắn tự tin hơn, nhưng hắn biết mình vẫn còn quá yếu ớt trong thế giới tu tiên rộng lớn và nguy hiểm này.
Theo chỉ dẫn của cổ đồ và những gợi ý từ hệ thống, Vệ Minh tìm thấy một cửa hang khá hẹp và tối tăm ở một góc khuất của cái động đá này, nơi mà nếu không có sự chỉ dẫn, hắn khó mè phát hiện ra được.
Cửa hang này không có dấu vết của tơ nhện, chứng tỏ con Thi Diện Ma Chu không thường xuyên qua lại nơi này.
Hắn hít một hơi thật sâu, cầm chắc đoản kiếm, rồi thận trọng bước vào bên trong.
Đường hầm này dốc xuống thoai thoải, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo hơn so với bên ngoài.
Tiếng nước nhỏ giọt từ trên vách đá vọng lại, tạo nên những âm thanh đơn điệu trong bóng tối.
Vệ Minh dùng đá lửa soi đường, mỗi bước chân đều vô cùng cẩn trọng.
Hắn không biết phía trước có những nguy hiểm gì đang chờ đợi mình.
Đi được một đoạn khá xa, đường hầm bắt đầu trở nên rộng hơn một chút.
Hắn nghe thấy tiếng gió rít khe khẽ từ phía trước, mang theo một chút hơi ẩm và mùi của đất đá.
Có lẽ sắp đến một không gian mở hơn.
Đúng như hắn dự đoán, sau khi đi qua một khúc quanh, một cái hang động lớn hơn nhiều hiện ra trước mắt.
Hang động này không hoàn toàn tối tăm, có những khe nứt trên trần động cho phép một chút ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài chiếu vào, tạo nên những vệt sáng mờ ảo.
Điều khiến Vệ Minh chú ý là ở giữa hang động này, có một hồ nước ngầm nhỏ, nước trong veo, tỏa ra một luồng linh khí nhàn nhạt.
"Nơi này.
linh khí có vẻ tĩnh khiết hơn bên ngoài.
Vệ Minh cảm nhận được sự khác biệt.
Hắn cẩn thận tiến lại gần hồ nước, không thấy có dấu hiệu nguy hiểm nào.
Hắn thử dùng tay mứúc một ít nước lên nếm thử.
Nước ngọt và mát lạnh, mang theo một chút linh khí, khiến tĩnh thần hắn sảng khoái hơn.
Đây có lẽ là một trong những
"điểm an toàn"
mà cổ đồ đã chỉ dẫn.
Hắn quyết định nghỉ ngơi một chút ở đây, bổ sung nước uống và kiểm tra lại tình hình.
Trong lúc nghỉ ngơi, Vệ Minh lại suy nghĩ về Liệp Phong Đội.
Thạch Kình, Lâm Sơn và Thạc!
Linh, không biết bây giờ họ ra sao.
Hắn rơi xuống vực, bọn họ có lẽ cũng không dám ở lại mỏm đá đó quá lâu.
Liệu họ có tìm cách xuống dưới cứu hắn không?
Hay họ đã cho rằng hắn đ:
ã chết và tiếp tục hành trình của mình?
Vệ Minh không biết, và cũng không dám đặt quá nhiều hy vọng.
Hiện tại, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.
Nghỉ ngơi được khoảng nửa canh giờ, Vệ Minh cảm thấy sức lực đã hồi phục phần nào.
Hắn tiếp tục lên đường, theo lộ trình đã được cổ đồ chỉ dẫn.
Con đường phía trước càng lúc càng trở nên phức tạp.
Hắn phải đi qua những đoạn đường hầm chật hẹp chỉ đủ một người lách qua, những cây cầu đá tự nhiên bắc ngang qua những vực sâu không đáy, và cả những khu vực có những loại nấm độc phát sáng kỳ dị.
Thỉnh thoảng, hắnlại gặp phải những con yêu thú nhỏ sống trong bóng tối, như Hấp Huyết Biên Bức (Dơi Hút Máu)
hay Thực Thi Nghĩ (Kiến Ăn Xác)
nhưng với tu vi Luyện Khí tầng năm và kinh nghiệm chiến đấu của mình, Vệ Minh đều có thể dễ dàng giải quyết hoặc tránh né chúng.
Sau gần một ngày trời ròng rã di chuyển trong hệ thống đường hầm dưới lòng đất, khi Vệ Minh cảm thấy cơ thể đã bắt đầu mệt mỏi, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy một tia sáng mạnh hơn ở phía trước.
Không phải là ánh sáng yếu ớt từ những khe nứt trên trần động, mà là ánh sáng tự nhiên của mặt trời!
Tim Vệ Minh đập nhanh hơn.
Lối ra!
Có lẽ hắn đã sắp thoát khỏi nơi quỷ quái này rồi!
Hắn tăng tốc độ, bước chân trở nên vội vã hơn.
Khi hắn đến gần nguồn sáng, một cửa hang lớn dần hiện ra.
Bên ngoài cửa hang là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.
Không còn vẻ â u, ẩm thấp của Đoạn Hồn Nhai nữa, mà là một khu rừng rậm rạp, tràn ngập ánh nắng và tiếng chim hót.
Không khí trong lành và ấm áp ùa vào, khiến Vệ Minh cảm thấy một sự khoa khoái chưa từng có.
Hắn đã ra ngoài!
Hắn thực sự đã thoát khỏi Đoạn Hồn Nhai!
Vệ Minh đứng ở cửa hang, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, cảm giác như vừa được tái sinh.
Nhưng ngay khi hắn định bước ra khỏi cửa hang, một cảm giác nguy hiểm cực độ đột ngột ập đến, khiến toàn thân hắn căng cứng.
Từ trong khu rừng rậm rạp phía trước, một tiếng gầm trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên, theo sau đó là một bóng đen khổng lồ từ từ xuất hiện.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập