Chương 25: Hắc Lân Hùng Vương – Chạy Trốn Trong Tuyệt Vọng

Chương 25:

HắcLân Hùng Vương – Chạy Trốn Trong Tuyệt Vọng Niềm vui sướng ngắn ngủi khi vừa thoát khỏi Đoạn Hồn Nhai chưa kịp lắng xuống trong lòng Vệ Minh thì đã bị một luồng khí tức hung bạo và nguy hiểm cực độ dập tắt.

Toàn thân hắn căng cứng như một sợi dây đàn, mọi giác quan đều được đẩy lên mức cảnh giác cao nhất.

Ánh nắng ấm áp của khu rừng bên ngoài cửa hang giờ đây dường như cũng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo đang chạy dọc sống lưng hắn.

Từ trong bóng râm của những tán cây cổ thụ phía trước, một con mãnh thú khổng lổ từ từ bước ra, mỗi bước chân của nó nặng nể như muốn làm rung chuyển cả mặt đất.

Đó là một con gấu đen tuyền, nhưng không phải loại gấu đen bình thường.

Kích thước của nó phải lớn gấp rưỡi một con trâu mộng, toàn thân được bao phủ bởi một lớp vảy cứng màu đen nhánh, tựa như những miếng giáp sắt được xếp chồng lên nhau, phản chiếu ánh sáng mặt trời tạo thành những tia lấp lánh lạnh lẽo.

Cái đầu to lớn của nó.

lắc Iư, đôi mắt màu hổ phách hung dữ nhìn chằm chằm về phía cửa hang, nơi Vệ Minh đang đứng.

Cặp răng nanh dài và sắc nhọn lộ ra khỏi khóe miệng, thỉnh thoảng lại nhỏ xuống những giọt nước dãi đặc quánh.

"Hắc Lân Hùng Vương!

"

Vệ Minh gần như nín thở khi nhận ra loại yêu thú này.

Hắn đã từng nghe nói về HắcLân Hùng, một loại gấu yêu biến dị cực kỳ hiếm gặp, nổi tiếng với sức mạn!

kinh người, khả năng phòng ngự gần như tuyệt đối nhờ lớp vảy cứng và tính tình hung bạo, hiếu chiến.

Một con Hắc Lân Hùng trưởng thành ít nhất cũng phải có thực lực tương đương yêu thú cấp ba trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ.

Con gấu trước mặt hắn, với kích thước và khí thị này, rõ ràng là một con Hùng Vương, kẻ thống trị một vùng lãnh địa rộng lớn.

Tiếng gầm trầm thấp nhưng đầy uy lực của nó lại vang lên, như một lời tuyên bố chủ quyền và một lời cảnh cáo đối với kẻ xâm nhập không mời mà đến.

Vệ Minh cảm thấy một sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng.

Hắn vừa mới thoát khỏi hang ổ của Thi Diện Ma Chu, linh lực cạn kiệt, năng lượng hệ thống chỉ còn vỏn vẹn 15 điểm sau kh phân tích cổ đồ.

Làm sao hắn có thể đối đầu với một con quái vật như thế này?

[Năng lượng hệ thống:

15/100.

Phân tích mục tiêu Hắc Lân Hùng Vương (Yêu thú cấp ba hậu kỳ – Trạng thái đỉnh phong)

tiêu hao 5 điểm năng lượng.

Ký chủ có muốn tiếp tục?

]

Năm điểm nữa chỉ để phân tích một con yêu thú đang ở trạng thái đỉnh phong!

Vệ Minh không dám lãng phí.

Hắn biết dù có phân tích, kết quả cũng sẽ chỉ là những con số tuyệt vọng.

"Chạy!

"

Đó là ý nghĩ duy nhất lóe lên trong đầu hắn lúc này.

Đối đầu trực diện chẳng khác nào tự sát.

Con Hắc Lân Hùng Vương dường như cũng đã phát hiện ra sự tồn tại của Vệ Minh.

Nó khịt khịt cái mũi to lớn, rồi bất ngờ gầm lên một tiếng vang trời, bốn chân khổng lồ của nó đạp mạnh xuống đất, thân hình đồ sộ lao về phía cửa hang với một tốc độ không hề tương xứng với kích thước của nó.

Trong khoảnh khắc ngàn cần treo sợi tóc, Vệ Minh không còn lựa chọn nào khác.

"Hệ thống, Tật Phong Bộ!

"

[Kích hoạt Tật Phong Bộ (Trung cấp)

Tiêu hao 2 điểm năng lượng cho phút đầu tiên (hoặc cho đến khi hủy bỏ)

]

Một luồng năng lượng quen thuộc lan tỏa, Vệ Minh cảm thấy cơ thể nhẹ bằng đi rất nhiều.

Hắn không dám chạy thẳng ra khu rừng trống trải, mà theo bản năng, quay người lao ngược trở lại vào bên trong cửa hang vừa mới thoát ra – lối vào Đoạn Hồn Nhai!

Hắn biết đây là một quyết định vô cùng mạo hiểm.

Quay trở lại Đoạn Hồn Nhai chẳng khác nào tự chui đầu vào chỗ chết.

Nhưng ít nhất, địa hình phức tạp và những đường hầm chật hẹp bên trong có thể giúp hắnhạn chế phần nào sự truy đuổi của con gấu khổng lồ này.

Hơn nữa, con Hắc Lân Hùng Vương có lẽ cũng sẽ có chút e dè khi tiến vào một nơi âm u và nguy hiểm như Đoạn Hồn Nhai.

"Gràoooo!

"

Con Hắc Lân Hùng Vương thấy con mồi chạy ngược vào hang, nó gầm lên một tiếng tức giận rồi cũng không chút do dự lao theo.

Thân hình khổng lồ của nó gần như lấp kín cả cửa hang, đá vụn từ hai bên vách rơi xuống lả tả.

Vệ Minh cắm đầu chạy, không dám ngoảnh lại.

Hắn dựa vào trí nhớ về cổ đồ và chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ những khe nứt trên trần động để tìm đường.

Tốc độ của Tật Phong Bộ giúp hắn tạm thời giữ được khoảng cách với con gấu, nhưng hắn biết điều này không thể kéo dài.

Năng lượng hệ thống của hắn không còn nhiều, và thể lực của hắn cũng đã gần cạn kiệt.

Tiếng gầm rú và tiếng bước chân nặng nề của HắcLân Hùng Vương vang vọng sau lưng, ngày càng gần hơn.

Con gấu này tuy to lớn nhưng tốc độ của nó trong đường hầm cũng không hề chậm.

Những tảng đá hay những khúc quanh không thể cản được bước chân của nó.

"Khốn kiếp!

Sao nó lại dai như vậy?

"

Vệ Minh nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.

Hắn cảm nhận được hơi thở của mình ngày càng trở nên nặng nề.

Hắn cố gắng nhớ lại lộ trình trên cổ đồ, tìm kiếm những lối rẽ hoặc những khe nứt hẹp mà con gấu không thể chui vào.

Nhưng trong lúc hoảng loạn và mệt mỏi, trí nhớ của hắn cũng trở nên mơ hồ.

Đúng lúc này, hắn nhìn thấy một ngã ba phía trước.

Một lối đi thẳng, một lối rẽ trái hẹp hơn.

Theo trí nhớ của hắn, lối đi thẳng có vẻ an toàn hơn, nhưng lối rẽ trái lại dẫn đến một khu vực có nhiều đá lở và địa hình phức tạp.

Không có thời gian để suy nghĩ nhiều, Vệ Minh quyết định rẽ vào lối hẹp bên trái.

Hắn hy vọng địa hình hiểm trở ở đó có thể cản bước con gấu.

Con Hắc Lân Hùng Vương cũng đã đến gần ngã ba.

Nó khựng lại một chút, đánh hơi rồi cũng chọn lối rẽ trái đuổi theo Vệ Minh.

Xem ra khứu giác của nó cực kỳ nhạy bén.

Vệ Minh chạy vào khu vực đá lở.

Những tảng đá lớn nhỏ nằm ngổn ngang, khiến việc di chuyển càng thêm khó khăn.

Hắn phải liên tục nhảy qua hoặc lách người qua những khe đá hẹp.

Tốc độ của hắn bị chậm lại đáng kể.

"Grừ!

"

Tiếng gầm của con gấu đã ở ngay sau lưng.

Vệ Minh cảm nhận được một luồng gió mạnh và mùi tanh tưởi đặc trưng của loài gấu phả vào gáy.

Hắn không dám nhìn lại, chỉ biết cắm đầu chạy về phía trước.

Bất ngờ, chân hắn vấp phải một tảng đá, cả người mất thăng bằng ngã chúi về phía trước.

"C-hết tiệt!

' Hắn kêu lên một tiếng tuyệt vọng.

Ngay khi hắn ngã xuống, một cái bóng đen khổng lồ đã trùm lên người hắn.

Con Hắc Lân Hùng Vương đã đuổi kịp.

Nó giơ một cái chân trước to lớn, đầy vuốt sắc nhọn, chuẩn bị đập xuống.

Trong khoảnh khắc đó, Vệ Minh tưởng như mình đã nhìn thấy tử thần.

Hắn nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết không thể tránh khỏi.

Nhưng, một điều bất ngờ đã xảy ra.

Ngay khi cái vuốt của con gấu sắp chạm vào người Vệ Minh, mặt đất dưới chân con Hắc Lân Hùng Vương đột nhiên rung chuyển dữ đội, rồi sụt xuống!

"Âm ẩm ầm!

"

Một cái hố lớn bất ngờ xuất hiện, nuốt chửng lấy thân hình khổng lồ của con HắcLân Hùng Vương.

Con gấu chỉ kịp kêu lên một tiếng

"ẳng"

đầy kinh ngạc và sợ hãi rồi biến mất vào trong bóng tối của cái hố.

Vệ Minh nằm đó, sững sờ, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Hắn thoát chết trong gang tấc một lần nữa, nhưng lần này còn khó tin hơn.

Hắn cẩn thận bò lại gần mép hố, nhìn xuống.

Cái hố rất sâu, tối om, không nhìn thấy đáy.

Chỉ nghe thấy tiếng vọng của con gấu đang gầm gừ tức giận và tiếng đá rơi lả tả từ phía dưới.

Xem ra nó đã b:

ị rơi xuống một cái bẫy tự nhiên hoặc một cái hang.

ngầm nào đó.

Vệ Minh thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa từ cõi c-hết trở về.

Hắn nằm vật ra đất, toàn thân không còn chút sức lực nào.

Hiệu lực của Tật Phong Bộ cũng đã kết thúc.

[Năng lượng hệ thống còn lại:

12 điểm.

(Tiêu hao 1 điểm cho Tật Phong Bộ trong khoảng 30 giây vừa rồi)

]

Hắn nhìn xuống cái hố sâu, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi.

Con Hắc Lân Hùng Vương kia có lẽ sẽ không dễ dàng bỏ mạng như vậy.

Nó có thể sẽ tìm cách leo lên.

Hắn phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nhưng đi đâu bây giò?

Hắn đã hoàn toàn mất phương hướng trong hệ thống đường hầm chẳng chịt này.

Cổ đồ mà hắn ghi nhớ cũng đã trở nên mơ hồ.

Đang lúc Vệ Minh còn đang hoang mang, hắn chợt nghe thấy một tiếng

"tí tách"

rất nhỏ, đều đặn, vọng lại từ một hướng khác trong đường hầm.

Âm thanh này.

rất quen thuộc.

Hắn cố gắng lắng nghe kỹ hơn.

Đúng rồi!

Đó là tiếng nước nhỏ giọt, giống hệt như tiếng hắn đã nghe thấy ở nơi có Linh Nhũ Thạch!

Chẳng lẽ gần đây cũng có một nơi tương tự?

Hoặc là hắn đã vô ình chạy vòng lại gần khu vực đó?

Một tia hy vọng lại le lói trong lòng Vệ Minh.

Hắn cố gắng gượng dậy, lần theo tiếng nước nhỏ giọt kia mà đi.

Con đường này không có trên cổ đồ mà hắn nhớ, nhưng âm thanh kia như một sự dẫn đắt kỳ điệu.

Đi được một đoạn không xa, Vệ Minh nhìn thấy một khe nứt hẹp hơn trên vách đá, ánh sáng màu lam nhạt yếu ớt và mùi hương thanh khiết quen thuộc lại tỏa ra từ bên trong.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập