Chương 27: Lần Theo Dấu Hiệu Cổ - Hy Vọng Mong Manh

Chương 27:

Lần Theo Dấu Hiệu Cổ – Hy Vọng Mong Manh Chương 27:

Lần Theo Dấu Hiệu Cổ – Hy Vọng Mong Manh Hắn không đi ngược lên lối ra cửa hang có ánh sáng mặt trời, nơi con gấu khổng lồ kia có thể vẫn đang canh chừng hoặc sớm muộn gì cũng sẽ tìm cách thoát ra.

Thay vào đó, Vệ Minh bắt đầu tỉ mỉ tìm kiếm những dấu hiệu của một lối đi xuống dưới, theo như biểu tượng mũi tên chỉ xuống mà hắn đã thấy trên vách đá trong hốc Linh Nhũ cạn kiệt.

Bóng.

tối trong đường hầm đặc quánh, viên đá lửa trong tay hắn chỉ soi sáng được một khoảng không gian nhỏ hẹp phía trước.

Mỗi bước chân đều phải vô cùng cẩn trọng, vì mặt đất gồ ghề, đầy đá vụn và những vũng nước tù đọng.

Không khí ẩm thấp và lạnh lẽo, mang theo mùi đất đá và một chút gì đó tanh nồng khó tả.

Hắn đi dọc theo vách đá, dùng tay sờ nắn, tìm kiếm bất kỳ khe hở, lỗ hổng hay một dấu hiệu nào cho thấy có một con đường khác.

Cổ đồ mà hắn ghi nhớ chỉ là một bản phác thảo sơ sài, không thể hiện rõ vị trí chính xác của lối đi này.

Hắn chỉ có thể dựa vào sự kiên nhẫn và một chút may mắn.

Thời gian chậm chạp trôi qua.

Vệ Minh không biết mình đã tìm kiếm bao lâu.

Sự mệt mỏi ngày càng trở nên rõ rệt, v·ết t·hương cũ tuy đã lành nhưng vẫn còn hơi nhói đau khi hắn phải vận động mạnh.

Linh lực trong đan điền cũng không còn nhiều sau những trận chiến liên tiếp.

[Năng lượng hệ thống:

14/100.

(Hồi phục tự nhiên 1 điểm)

]

Hệ thống thông báo một tin tốt nhỏ nhoi, nhưng cũng không đủ để hắn cảm thấy lạc quan hơn.

Đang lúc Vệ Minh bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, cho rằng những biểu tượng kia có lẽ chỉ là sự tưởng tượng của một người nào đó trước khi c·hết, thì tay hắn chạm phải một mảng đá có vẻ hơi lung lay trên vách tường, ở một vị trí khá thấp, gần mặt đất.

Hắn dừng lại, cẩn thận xem xét.

Mảng đá này được che khuất khá kỹ bởi một bụi rêu dày và một vài dây leo.

Nếu không phải hắn đang tỉ mỉ tìm kiếm, có lẽ đã bỏ qua.

Hắn thử dùng sức đẩy nhẹ.

Mảng đá kêu lên một tiếng

"cọt kẹt"

rồi từ từ dịch chuyển vào bên trong, để lộ ra một cái lỗ hổng tối om, chỉ đủ cho một người chui qua.

Một luồng gió lạnh lẽo và ẩm ướt hơn từ bên trong thổi ra.

"Đây rồi!

"

Tim Vệ Minh đập nhanh hơn.

Hắn không chắc chắn đây có phải là lối đi mà những biểu tượng kia ám chỉ hay không, nhưng đây là manh mối duy nhất hắn có được lúc này.

Hắn ghé tai vào miệng lỗ hổng, lắng nghe động tĩnh bên trong.

Chỉ có tiếng gió rít khe khẽ và tiếng nước nhỏ giọt từ xa vọng lại.

Không có dấu hiệu của yêu thú hay nguy hiểm nào khác.

Sau một hồi do dự, Vệ Minh quyết định mạo hiểm.

Hắn cất viên đá lửa đi, vì lối vào quá hẹp, có thể sẽ làm tắt lửa.

Hắn nắm chặt đoản kiếm, rồi từ từ chui vào bên trong lỗ hổng.

Bên trong là một đường hầm dốc xuống, cực kỳ chật hẹp và tối tăm.

Hắn gần như phải bò trườn để di chuyển.

Đá núi sắc nhọn cọ vào người hắn đau rát, nhưng hắn không dám dừng lại.

Hắn không biết con Hắc Lân Hùng Vương kia có thể tìm đến đây hay không.

Đường hầm dốc xuống không quá dài, chỉ chừng vài chục thước.

Khi hắn cảm thấy mặt đất bắt đầu bằng phẳng hơn, không gian phía trước cũng dần rộng ra.

Hắn lấy lại viên đá lửa, đánh lửa soi đường.

Trước mắt hắn là một cái hang động khác, không quá lớn nhưng cũng đủ để hắn đứng thẳng người.

Không khí ở đây còn ẩm thấp hơn cả bên trên, và mùi đất đá cũng nồng hơn.

Điều khiến Vệ Minh chú ý là trên vách đá của hang động này, lại xuất hiện những biểu tượng tương tự như những gì hắn đã thấy ở hốc Linh Nhũ.

Lần này, ngoài biểu tượng mũi tên chỉ xuống (ám chỉ con đường hắn vừa đi qua)

còn có thêm một biểu tượng con mắt đang nhắm lại được khắc rõ ràng hơn, và bên cạnh đó là biểu tượng vòng xoáy bí ẩn.

"Xem ra mình đã đi đúng hướng.

"

Vệ Minh thầm nghĩ.

Nhưng ý nghĩa của con mắt nhắm lại và vòng xoáy này là gì?

Hắn cẩn thận quan sát xung quanh hang động.

Ngoài những biểu tượng đó, không có gì đặc biệt.

Không có dấu hiệu của Linh Nhũ, cũng không có hài cốt hay dấu vết của người từng ở đây.

khoan đã!

Đang lúc hắn còn đang suy nghĩ, một tiếng

"lạch cạch"

rất nhỏ vang lên từ một góc tối của hang động khi hắn vô tình đá phải một vật gì đó.

Vệ Minh giật mình, lập tức thủ thế, đoản kiếm chĩa về phía có tiếng động.

"Ai đó?

"

Không có tiếng trả lời, chỉ có sự im lặng đến ngột ngạt.

Hắn từ từ tiến lại gần, tay cầm đá lửa giơ cao.

Khi ánh sáng chiếu vào góc tối đó, hắn nhìn thấy một bộ xương trắng đã cũ nằm dựa vào vách đá.

Bộ xương này có kích thước của một người trưởng thành, trên người vẫn còn sót lại vài mảnh giáp da đã mục nát và vài vết nứt rạn trên xương sườn, dường như đã trải qua một trận chiến khốc liệt hoặc b·ị t·hương nặng trước khi c·hết.

Bên cạnh bộ xương là một thanh trường kiếm đã gỉ sét và một cái túi vải nhỏ cũng đã cũ mèm, phủ một lớp bụi dày.

Có lẽ đây chính là người đã khắc những biểu tượng kia.

Và xem ra, người này đã không thể thoát khỏi Đoạn Hồn Nhai, hoặc đã tìm thấy nơi này như một chốn an nghỉ cuối cùng sau khi đã kiệt sức.

Vệ Minh cảm thấy một chút buồn bã và đồng cảm.

Hắn cũng là một tán tu, cũng đang phải vật lộn để sinh tồn trong thế giới tu tiên tàn khốc này.

Hắn cúi đầu vái lạy bộ xương một cái, coi như là sự tôn trọng đối với một tiền bối xấu số.

Sau đó, hắn mới cẩn thận nhặt lấy cái túi vải nhỏ bên cạnh bộ xương.

Túi vải rất nhẹ, bên trong không có linh thạch hay đan dược gì cả, chỉ có một cuốn sổ tay nhỏ bằng da thú đã ố vàng và một tấm bản đồ đơn giản được vẽ trên một miếng da dê.

Cuốn sổ tay được viết bằng một loại chữ cổ mà Vệ Minh không nhận ra, nhưng những hình vẽ minh họa bên cạnh thì hắn có thể hiểu được phần nào.

Dường như đây là ghi chép của người này về những gì ông ta đã khám phá được trong Đoạn Hồn Nhai, những loại yêu thú, những khu vực nguy hiểm, và cả những loại dược liệu quý hiếm.

Có vài trang cuối, nét chữ trở nên nguệch ngoạc, hình vẽ cũng run rẩy, dường như người viết đang trong tình trạng rất yếu hoặc vội vã, ghi lại những manh mối cuối cùng.

Còn tấm bản đồ da dê thì đơn giản hơn nhiều, nó chỉ vẽ một vài đường hầm chính và đánh dấu một vài địa điểm đặc biệt.

Một trong những địa điểm đó được khoanh tròn và có một ký hiệu giống như biểu tượng vòng xoáy mà Vệ Minh đã thấy trên vách đá.

Bên cạnh ký hiệu đó, có một chữ nhỏ mà Vệ Minh may mắn nhận ra được vì nó khá giống với chữ viết hiện tại:

"Sinh".

"Sinh?

"

Lối sống?

Hay là sinh cơ?

Vệ Minh cảm thấy tim mình lại đập nhanh hơn.

Hắn lật nhanh cuốn sổ tay, cố gắng tìm kiếm những hình vẽ hoặc ký hiệu liên quan đến

"vòng xoáy"

và chữ

"Sinh"

đó.

Ở những trang cuối cùng của cuốn sổ, nơi nét chữ run rẩy nhất, hắn tìm thấy một đoạn ghi chép có vẻ quan trọng.

Dù không hiểu chữ viết, nhưng có một hình vẽ minh họa một cái vòng xoáy nước ngầm, và bên cạnh đó là hình ảnh một loại cây kỳ lạ đang phát ra ánh sáng yếu ớt.

Phía dưới hình vẽ đó, có một mũi tên chỉ ra một hướng, và một ký hiệu trông giống như mặt trời đang mọc, nhưng con đường dẫn đến đó lại được đánh dấu bằng nhiều ký hiệu nguy hiểm nhỏ li ti mà ban đầu hắn không để ý kỹ.

"Xem ra 'đường Sinh' này không hề dễ dàng.

"

Vệ Minh thầm nghĩ.

"Có lẽ vị tiền bối này đã tìm ra nó, nhưng không đủ sức lực hoặc đã gặp phải hiểm nguy trên đường đi nên mới bỏ mạng lại đây.

"

Điều này giải thích tại sao bộ xương lại ở đây dù đã tìm ra manh mối.

Dù vậy, đây vẫn là hy vọng duy nhất của hắn.

Vệ Minh cẩn thận cất cuốn sổ tay và tấm bản đồ vào túi trữ vật của mình.

Đây là những thứ vô cùng quý giá.

Hắn lại một lần nữa vái lạy bộ xương, thầm cảm ơn vị tiền bối này đã để lại những manh mối quan trọng.

Hắn không dám ở lại đây quá lâu.

Hắn phải nhanh chóng tìm ra

"vòng xoáy nước ngầm"

"lối ra"

kia trước khi con Hắc Lân Hùng Vương hoặc những nguy hiểm khác tìm đến.

Nhìn lại những biểu tượng trên vách đá, Vệ Minh suy đoán:

Mũi tên chỉ xuống có lẽ là con đường hắn vừa đi qua.

Con mắt nhắm lại có thể ám chỉ bộ xương này, sự yên nghỉ của người đ:

ã c-hết.

Còn vòng xoáy, đó chính là mục tiêu tiếp theo của hắn, một con đường

"Sinh"

đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng là hy vọng duy nhất.

Theo tấm bản đồ da dê,

"vòng xoáy nước ngầm"

nằm ở một khu vực sâu hơn trong hệ thống đường hầm này.

Vệ Minh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm ánh sáng cuối đường hầm, dù biết rằng con đường đó sẽ không hề bằng phẳng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập