Chương 28:
Địa Mạch Hỗn Loạn – Thử Thách Dưới Lòng Đất Sau khi cẩn thận cất giữ cuốn sổ tay và tấm bản đồ da dê, Vệ Minh không dám nán lại hang động có bộ xương của vị tiền bối xấu số thêm một khắc nào nữa.
Hắn biết, mỗi giây phút trô qua, nguy hiểm từ con Hắc Lân Hùng Vương hoặc những yêu thú khác bị thu hút bởi mùi máu tanh có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Hy vọng duy nhất của hắn lúc này chính là con đường
"Sinh"
được đánh dấu trên tấm bản đồ cổ kia.
Theo chỉ dẫn của bản đồ, lối đi tiếp theo không phải là một cửa hang rõ ràng, mà là một khe nứt hẹp hơn nữa, gần như bị che lấp hoàn toàn bởi một tảng đá lớn trông có vẻ tự nhiên.
Nết không có sự chỉ dẫn cụ thể, có lẽ không ai có thể phát hiện ra được.
Vệ Minh phải dùng hết sức bình sinh, kết hợp với chút linh lực còn sót lại, mới có thể đẩy nhẹ tảng đá sang một bên, để lộ ra một lối vào tối om, chỉ đủ cho một người gầy gò như hắn lách qua.
Không khí từ bên trong khe nứt phả ra mang theo một mùi ẩm mốc nặng nề và một luồng hơi lạnh lẽo đến rọn người.
Vệ Minh hít một hơi thật sâu, nắm chặt đoản kiếm, rồi không chút đo dự chui vào.
Hắn biết, con đường này chắc chắn sẽ không hề dễ dàng, những ký hiệt nguy hiểm được đánh dấu chỉ chít trên bản đồ đã nói lên điều đó.
Bên trong là một đường hầm đốc xuống, cực kỳ chật hẹp và quanh co.
Vệ Minh gần như phả bò trườn, thỉnh thoảng lại phải nghiêng người hết mức mới có thể lách qua những đoạn đá nhô ra sắc nhọn.
Bóng tối đặc quánh, viên đá lửa trong tay hắn chỉ soi sáng được một khoảng không gian nhỏ bé trước mặt.
Tiếng thở dốc của chính hắn và tiếng ma sát của quần áo vào đá núi là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Đi được một đoạn khá xa, đường hầm bắt đầu rộng ra một chút, đủ để hắn có thể đứng thẳng người.
Hắn dừng lại nghỉ một lát, cố gắng điều hòa lại hơi thở.
Nơi này không khí có vẻ loãng hơn, và hắn bắt đầu nghe thấy những tiếng
"róc rách"
yếu ót từ phía xa, như tiếng nước chảy.
"Có lẽ sắp đến khu vực có 'vòng xoáy nước ngầm' rồi.
"
Vệ Minh thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một chút hy vọng.
Hắn lật cuốn sổ tay da thú, cố gắng đối chiếu những hình vẽ minh họa với địa hình xung quanh.
Cuốn sổ tay ghi chép rằng khu vực này có địa mạch không ổn định, linh khí hỗn loạn, thỉnh thoảng lại có những dòng nước ngầm phun trào bất ngờ hoặc những vụ đá lở nhỏ.
[Năng lượng hệ thống:
16/100.
(Hồi phục tự nhiên 2 điểm)
]
Năng lượng hệ thống đã hồi phục thêm một chút, nhưng vẫn còn quá ít ỏi.
Vệ Minh không dám lãng phí.
Hắn tiếp tục tiến về phía có tiếng nước chảy.
Đường hầm phía trước bắt đầu xuất hiện nhiều ngã rẽ hơn, giống như một mê cung thực sự.
Nếu không có tấm bản đồ da đê, có lẽ hắn đã sớm lạc lối.
Tấm bản đồ tuy đon giản, nhưng lại chỉ dẫn khá chính xác những lối đi chính.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân Vệ Minh khẽ rung chuyển.
Tiếp theo đó là một tiếng
"ẩm"
không lớn lắm từ phía trước vọng lại.
"Cẩn thận!
Vệ Minh lập tức dừng bước, cảnh giác nhìn quanh.
Hắn nhớ lại ghi chép trong số tay về những vụ đá lở.
Đúng như hắn dự đoán, một vài tảng đá nhỏ từ trên trần hầm rơi xuống, may mắn là không trúng vào người hắn.
Hắn cẩn thận né tránh, rồi tiếp tục di chuyển.
Khu vực này rõ ràng rất không ổn định.
Tiếng nước chảy ngày càng gần hơn.
Khi Vệ Minh đi qua một khúc quanh, một cảnh tượng kỳ lạ hiện ra trước mắt hắn.
Đó là một cái hang động ngầm khá rộng lớn, nhưng điều đặc biệt là ở giữa hang động, có một hồ nước ngầm không lớn lắm, nước trong hồ đang xoáy tròn một cách mạnh mẽ, tạo thành một cái xoáy nước nhỏ nhưng.
đầy uy lực, phát ra những tiếng
"ùng ục"
liên tục.
Ánh sáng yếu ớt từ những loại rêu phát quang trên vách động chiếu xuống mặt hồ, khiến cho vòng xoáy nước trông càng thêm huyền ảo và nguy hiểm.
"Đây chính là 'vòng xoáy nước ngầm' được đánh dấu trên bản đồ!
Vệ Minh nhận ra.
Nhưng hắn không thấy hình ảnh cái cây phát sáng như trong sổ tay ghi chép.
Hắn cẩn thận tiến lại gần mép hồ, không dám đến quá sát.
Sức hút của vòng xoáy nước khá mạnh, nếu không cẩn thận có thể bị cuốn vào.
Hắn nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm manh mối tiếp theo.
Theo bản đổ, lối ra nằm ở phía bên kia của hồ nước này.
Nhưng làm sao để qua được?
Không có cây cầu nào cả, và hắn cũng không dám mạo hiểm bơi qua một vòng xoáy.
nước nguy hiểm như vậy.
Trong lúc Vệ Minh còn đang suy nghĩ, hắn chọt chú ý đến một chi tiết trên vách đá phía bên kia hồ nước.
Ở đó, có một vài dây leo khá lớn, rủ xuống từ một khe nứt trên cao, trông có vẻ khá chắc chắn.
Có lẽ đây chính là con đường mà vị tiền bối kia đã sử dụng.
Nhưng khoảng cách từ bờ bên này sang bờ bên kia cũng phải đến hơn năm trượng.
Hắn không thể nhảy qua được.
Vệ Minh nhìn lại cuốn sổ tay, lật đến trang có hình vẽ về vòng xoáy nước.
Bên cạnh hình vẽ đó, có một vài ký hiệu nhỏ mà ban đầu hắn không hiểu.
Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy những sợi dây leo kia, hắn chọt nhận ra.
Một trong những ký hiệu đó trông rất giống hình ảnh một người đang đu dây.
"Lẽ nào.
Hắn nhìn lên phía trên trần động, nơi những sợi leo bắt nguồn.
Ở đó, có một mỏm đá nhô ra và dường như có một sợi dây leo khác vắt ngang qua, nối liền hai bên bờ của hồ nước ngầm, nhưng nó nằm ở vị trí khá cao và khó thấy.
Đây rồi!
Đây chính là cách để qua hồ!
Vệ Minh cảm thấy một chút phấn chấn.
Hắn bắt đầu tìm cách leo lên vách đá ở bờ bên này đ đến được chỗ sợi dây leo vắt ngang.
Vách đá khá trơn trượt và không có nhiều điểm tựa, nhưng với kinh nghiệm và sự dẻo dai của mình, sau một hồi chật vật, hắn cuối cùng cũng lec lên được đến vị trí của sợi dây leo.
Sợi dây leo này khá to và chắc chắn, có lẽ đã tồn tại ở đây từ rất lâu.
Vệ Minh thử kéo mạnh vài cái, cảm thấy nó vẫn còn đủ sức chịu được trọng lượng của mình.
Hít một hơi thật sâu, hắn nắm chặt lấy sợi dây leo, rồi dùng hết sức bình sinh, đu người qua Phía bên kia hồ nước.
Bên dưới là vòng xoáy nước đang gầm gào, chỉ cần một chút sơ sẩy, hắn sẽ rơi thẳng xuống đó, hậu quả khó mà lường được.
Tim Vệ Minh đập thình thịch, mồ hôi chảy ròng ròng.
Nhưng hắn vẫn cố gắng giữ vững, từ từ di chuyển từng chút một.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài như cả thế kỷ, hắn cũng đặt chân được lên bờ bên kia.
Hắn thở pPhào một hơi nhẹ nhõm, hai tay đã mỏi nhừ.
Nghỉ ngơi một lát để lấy lại sức, Vệ Minh tiếp tục đi theo chỉ dẫn của bản đồ.
Con đường phía trước vẫn là một đường hầm tối tăm, nhưng không còn quá chật hẹp nữa.
Đi được một đoạn, hắn bắt đầu cảm nhận được một luồng gió mát lạnh hơn thổi tới từ phía trước, mang theo một chút mùi hương của cây cỏ và đất ẩm.
Và rồi, hắn nhìn thấy nó.
Ở cuối đường hầm, có một nguồn sáng màu xanh lục nhàn nhạt, không quá chói lóa nhưng.
đủ để soi sáng cả một khoảng không gian.
Khi đến gần hơn, Vệ Minh nhận ra đó là một loại cây kỳ lạ, thân cây không cao lắm nhưng lại có rất nhiểu cành lá xum xuê.
Điểu đặc biệt là toàn bộ thân cây và lá cây đều phát ra một thứ ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ, giống như những con đom đóm tụ lại.
Đây chính là cái cây phát sáng mà hắn đã thấy trong hình vẽ của cuốn sổ tay!
Và quan trọng hơn, ngay bên cạnh cái cây phát sáng đó, có một cửa hang khác, không lớn lắm, nhưng từ bên trong cửa hang đó, Vệ Minh có thể cảm nhận được một luồng không khí trong lành và ánh sáng tự nhiên của mặt trời!
Lối ra!
Đây chắc chắn là lối ra khỏi Đoạn Hồn Nhai!
Một cảm giác vui sướng và nhẹ nhõm chưa từng có bao trùm lấy Vệ Minh.
Hắn đã làm được Hắn đã tìm thấy con đường sống giữa nơi tử địa này!
Hắn vội vàng chạy về phía cửa hang, không còn để ý đến cái cây phát sáng kỳ lạ kia nữa.
Kh hắn đến gần cửa hang, ánh sáng mặt trời chói lòa chiếu vào mắt khiến hắn phải hơi nheo lại.
Hắn hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận sự ấm áp của ánh nắng mặt trời trên da thịt.
Nhưng ngay khi Vệ Minh định bước ra khỏi cửa hang, một cảm giác ớn lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng hắn.
Hắn khựng lại, theo bản năng nhìn xuống chân mình.
Một cái bẫy kẹp bằng kim loại đen bóng, sắc nhọn, đã được ngụy trang khéo léo dưới một lớp lá khô, đang mở toang miệng chờ sẵn, chỉ cách chân hắn vài phân nữa!
Nếu hắn bước thêm một bước, có lẽ cả bàn chân của hắn đã bị nghiền nát.
Mổ hôi lạnh túa ra trên trán Vệ Minh.
Nguy hiểm vẫn chưa kết thúc!
Ai đã đặt cái bẫy này ở đây?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập