Chương 6:
Lặng Lẽ Hồi Phục và Manh Mối Mới Vệ Minh gần như chạy trối c.
hết ra khỏi con hẻm đó, không dám ngoảnh đầu lại.
Hắn không biết gã mặt sẹo có c-hết thật hay không, cũng không quan tâm tên dùng đao và tên tu luyện Kim Chung Tráo sẽ ra sao.
Điều duy nhất hắn biết là mình phải rời khỏi đó càng nhanh càng tốt.
Tiếng động trong con hẻm, dù không quá lớn, cũng có thể đã thu hút sự chú ý của ai đó.
Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, hòa vào dòng người trên đường phố, nhưng trái tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực.
Mùi máu tanh trên người và bộ dạng tả tơi của hắn chắc chắn sẽ gây nghi ngờ nếu bị nhìn kỹ.
May mắn là Lữ Nhân Quán không quá xa.
Vệ Minh gần như dùng chút sức lực cuối cùng để trở về phòng trọ, vội vàng khóa trái cửa lại.
Hắn dựa lưng vào cửa, thở dốc không ra hơi, toàn thân mềm nhũn.
"Phù.
phù.
"
Cảm giác an toàn tạm thời ập đến, nhưng ngay sau đó là cơn đau nhức dữ dội từ các vết thương và sự kiệt quệ cả về thể chất lẫn tỉnh thần.
Trận chiến vừa rồi, dù chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, nhưng đã vắt kiệt hắn.
[Năng lượng hệ thống:
0/100.
Hệ thống tiến vào trạng thái ngủ đông mức độ thấp để tự hồi Phục năng lượng cơ bản.
Chức năng phân tích và đồng bộ hóa tạm thời không khả dụng.
Thời gian dự kiến để hồi phục 5 điểm năng lượng:
12 giờ.
]
Tiếng thông báo lạnh như băng của hệ thống vang lên trong đầu Vệ Minh, như một gáo nước lạnh đội xuống.
Năng lượng cạn kiệt!
Điều này có nghĩa là trong ít nhất nửa ngày tới, hắn không thể dựa vào hệ thống để chiến đấu hay phân tích tình hình.
Hắn hoàn toàn phải dựa vào chính mình.
Vệ Minh cười khổ.
Xem ra cái
"Bán Triệu Hồi"
vừa rồi đúng là một canh bạc tất tay.
Hắn lảo đảo bước tới giường, đổ ập người xuống.
Ngay cả việc cử động một ngón tay lúc này cũng trở nên khó khăn.
Hắn cần phải nghỉ ngơi, cần phải hồi phục.
Nhưng trước đó, hắn phải xử lý những vrết thương mới.
Vết chém trên vai do tên dùng đao gây ra, dù không sâu bằng vết thương cũ do Huyết Ảnh Lang, nhưng cũng đang rỉ máu.
Hắn cắn răng, lấy ra gói thuốc trị thương vừa mua lúc chiều, vụng về tự băng bó cho mình.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Xong xuôi, hắn mới có thể thực sự thả lỏng.
Cơn mệt mỏi như một cơn thủy triều nhấn chìm hắn vào giấc ngủ sâu.
Không biết đã ngủ bao lâu, Vệ Minh b:
ị đánh thức bởi cơn đói cồn cào và cảm giác khô khốc ở cổ họng.
Hắn mở mắt, thấy bên ngoài cửa sổ trời đã nhá nhem tối.
Hắn đã ngủ gần hết mội ngày.
Co thể vẫn còn đau nhức, nhưng đã đỡ hơn nhiều.
Linh lực cũng đã tự động hồi phục được một chút.
Hắn ngồi dậy, uống vài ngụm nước lạnh từ ấm trà để sẵn trong phòng, rồi lấy ra một ít lương khô mang theo gặm tạm.
Trong lúc ăn, Vệ Minh bắt đầu suy nghĩ lại về trận chiến trong con hẻm.
Dù thắng một cách chật vật, nhưng.
hắn đã học được nhiều điều.
Thứ nhất, năng lượng hệ thống là cực kỳ quan trọng và tiêu hao rất nhanh.
Hắn không thể tùy tiện sử dụng, nhất là những chiêu thức mạnh như triệu hồi bản ngã.
Thứ hai, việc đồng bộ hóa kỹ năng, dù chỉ là nông, cũng mang lại lợi thế lớn trong thực chiến.
Huyết Ảnh Trảo và Tật Phong Bộ đã giúp hắn rất nhiều.
Tuy nhiên, ảnh hưởng từ đặc tính hung bạo của Huyết Ảnh Lang là có thật.
Hắn cảm nhận được sự khát máu và ham muốn hủy diệt dâng lên trong lúc chiến đấu, may mắn là hắn vẫn giữ được lý trí.
Thứ ba, thực lực bản thân vẫn là nền tảng.
Nếu không có kinh nghiệm chiến đấu tích lũy từ trước và một chút liều lĩnh, có lẽ hắn đã không thể thắng được ba tên kia.
"Cần phải tìm cách bổ sung năng lượng cho hệ thống,"
Vệ Minh lẩm bẩm.
"Và cũng cần phải nâng cao tu vi của chính mình.
Luyện Khí tầng bốn vẫn còn quá yếu.
Hắn nhớ tới viên yêu đan của Huyết Ảnh Lang.
Hệ thống nói nó có thể dùng để tăng trưởng bản ngã hoặc bổ sung năng lượng.
Có lẽ đây là một giải pháp.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
Vệ Minh giật mình, lập tức cảnh giác.
Ai lại tìm hắn vào giờ này?
Hắn cầm lấy thanh đoản kiếm để bên cạnh giường, khẽ hỏi:
"Ai đó?
"Khách quan, tiểu nhị mang nước nóng và một ít thức ăn lên cho ngài.
Một giọng nói quen.
thuộc của tiểu nhị Lữ Nhân Quán vang lên từ bên ngoài.
Vệ Minh hơi thả lỏng, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Hắn không nhớ mình có gọi đồ ăn.
Hắn bước tới cửa, nhìn qua khe cửa hẹp.
Đúng là gã tiểu nhị hôm trước.
Hắn cẩn thận mở hé cửa.
Tiểu nhị mỉm cười, trên tay bưng một khay gỗ có một ấm nước nóng và vài món ăn đơn giản.
"Khách quan nghỉ ngơi có tốt không?
Thấy ngài ở trong phòng cả ngày không ra ngoài, chủ quán bảo tôi mang chút đồ lên cho ngài.
Vệ Minh cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Có lẽ chủ quán thấy hắn thuê Phòng mà không ăn uống gì nên mới làm vậy.
"Đa tạ tiểu nhị, làm phiển ngươi rồi.
Hắn nhận lấy khay đồ ăn.
Tiểu nhị không nói gì thêm, chỉ cúi đầu chào rồi rời đi.
Vệ Minh đặt khay đồ ăn lên bàn, trong lòng vẫn có chút nghỉ hoặc.
Hắn cẩn thận kiểm tra đồ ăn và nước uống, không thấy có gì bất thường.
Cơn đói lại trỗi dậy, hắn cũng không khách sáo nữa, bắt đầu ăn.
Đồ ăn không phải sơn hào hải vị gì, chỉ là vài món rau xào, một bát canh thịt và cơm trắng, nhưng đối với Vệ Minh lúc này lại vô cùng ngon miệng.
Khi hắn đang ăn, ánh mắt vô tình liếc xuống dưới khay gỗ.
Hắn phát hiện có một mảnh giấy nhỏ được gấp lại, giấu rất kín đáo ở một góc khuất.
Tim Vệ Minh đập nhanh hơn một nhịp.
Hắn giả vờ như không có gì, tiếp tục ăn, nhưng đầu óc đã bắt đầu suy nghĩ.
Ai đã để mảnh giấy này ở đây?
Tiểu nhị đó?
Hay là có người khác?
Sau khi ăn xong, hắn cẩn thận lấy mảnh giấy ra.
Bên trên chỉ viết vỏn vẹn vài chữ bằng nét bút thanh mảnh:
"Hẻm nhỏ hôm qua, có kẻ theo dõi.
Cẩn thận Vạn Bảo Lâu.
Vệ Minh sững người.
Hẻm nhỏ hôm qua?
Có kẻ theo dõi?
Lời nhắn này rõ ràng là ám chỉ trận chiến của hắn với ba gã côn đồ.
Và
"cẩn thận Vạn Bảo Lâu"?
Chẳng lẽ những kẻ đó có liên quan đến Vạn Bảo Lâu, nơi hắn bán vật liệu yêu thú?
Hoặc là.
có một thế lực khác đang chú ý đến.
hắn?
Người đưa tin này là ai?
Bạn hay thù?
Mục đích của họ là gì?
Vô số câu hỏi hiện lên trong đầu Vệ Minh.
Hắn nhìn mảnh giấy, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Màn đêm ở Thanh Thạch Trấn dường như trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn hắn tưởng.
Hắn không vội vàng hành động, mà cẩn thận đốt mảnh giấy đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Hắn biết, từ giờ trở đi, mình phải càng thêm cẩn trọng.
Thanh Thạch Trấn này, có lẽ không phải là nơi an toàn để hắn ở lại lâu dài.
Tro tàn của mảnh giấy cảnh báo đã sóm theo gió bay đi, nhưng những dòng chữ ngắn ngủi kia như một mũi kim vô hình, không ngừng châm chích vào tâm trí Vệ Minh.
Mỗi một chữ đều nặng trĩu, ẩn chứa những hiển nguy khó lường.
Hắn không thể xem nhẹ.
Suốt đêm đó, Vệ Minh gần như không ngủ.
Hắn ngồi xếp bằng trên giường, một mặt cố gắng vận chuyển Toái Thạch Công để điều tức nội thương, mặt khác, tâm trí hắn không ngừng phân tích tình hình.
Kẻ nào đã đưa tin?
Liệu đây có phải là một cái bẫy tinh vi hơn, một màn kịch được sắp đặt để dẫn dụ hắn vào tròng?
Vô số câu hỏi xoay vần, khiến đầu óc hắn vốn đã mệt mỏi vì thương thế lại càng thêm căng thẳng.
Hệ thống vẫn im lìm, trạng thái
"ngủ đông mức độ thấp"
khiến hắn mất đi một chỗ dựa quar trọng.
Hắn chỉ có thể dựa vào chính mình, vào kinh nghiệm và sự cẩn trọng đã được rèn giữ:
qua bao năm tháng lăn lộn ở tầng lớp dưới cùng của giới tu tiên.
Sáng sớm hôm sau, khi những tỉa nắng đầu tiên yếu ớt chiếu qua khe cửa sổ, Vệ Minh mới từ từ mở mắt.
Vết thương trên người vẫn còn âm ỉ đau, nhưng tỉnh thần đã có phần tỉnh táo hơn.
Hắn quyết định không manh động.
Việc đầu tiên cần làm là xác thực lời cảnh báo, nhưng phải theo một cách kín đáo nhất có thể.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập