Chương 7: Manh Mối Từ Kẻ Bí Ẩn – Quyết Đoán Rời Trấn

Chương 7:

Manh Mối Từ Kẻ Bí Ẩn- Quyết Đoán Rời Trấn Hắn không vội rời khỏi Lữ Nhân Quán.

Thay vào đó, hắn gọi tiểu nhị mang lên một ít điểm tâm đơn giản.

Vẫnlà gã tiểu nhị gầy gò hôm qua, người đã

"vô tình"

mang theo mảnh giấy cảnh báo.

Khi tiểu nhị đặt đồ ăn xuống, Vệ Minh cố ý quan sát kỹ biểu hiện của y.

Gã vẫn giữ vẻ cung kính thường thấy, không có gì khác lạ, nhưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi ánh mắthai người chạm nhau, Vệ Minh dường như thấy được một tia lo lắng thoáng qua trong đáy mắt đối Phương, một sự phức tạp khó tả.

Điều này càng khiến hắn tin rằng mảnh giấy kia không phải là trò đùa.

Sau khi tiểu nhị rời đi, Vệ Minh ăn qua loa vài miếng rồi bắt đầu kế hoạch của mình.

Hắn không đến thẳng Vạn Bảo Lâu.

Thay vào đó, hắn chọn một vị trí kín đáo ở một quán trà đối diện, nơi có thể quan sát được toàn bộ cửa chính của Vạn Bảo Lâu mà không bị chú ý.

Hắn gc một ấm trà rẻ tiền nhất, nhẫn nại ngồi chờ.

Thời gian chậm chạp trôi qua.

Vạn Bảo Lâu vẫn tấp nập như thường lệ.

Các tu sĩ ra vào, kẻ mua người bán, không khí giao dịch sôi nổi.

Vị chưởng quỹ râu dài vẫn giữ nụ cười phúc hậu thường trực trên môi, tiếp đón khách hàng một cách niềm nở.

Mọi thứ bề ngoài trông có vẻ hoàn toàn bình thường, không một chút sơ hở.

Vệ Minh không nản lòng.

Hắn biết những âm mưu thực sự thường được che giấu rất kỹ.

Hắr tập trung quan sát từng người ra vào, đặc biệt là những nhân viên của Vạn Bảo Lâu và những tu sĩ có vẻ ngoài khả nghĩ.

Hắn cố gắng ghi nhớ khuôn mặt, trang phục, và cả khí tức của họ, dù việc cảm nhận khí tức từ xa là rất khó khăn với tu vi hiện tại của hắn.

Giữa trưa, khi năng lượng hệ thống cuối cùng cũng hồi phục được 5 điểm ít ỏi, mang lại chú:

an ủi nhỏ nhoi, Vệ Minh nhận thấy một chỉ tiết đáng ngờ.

Một trong những gã sai vặt của Vạ:

Bảo Lâu, sau khi xách một thùng hàng ra cửa sau, đã không quay vào ngay mà lén lút nhìn quanh rồi đi vào một con hẻm nhỏ gần đó.

Một lúc sau, một gã đàn ông mặt mày bặm trọn, ăn mặc giống như một tên côn đổ trong trấn, cũng đi vào con hẻm đó.

Trực giác mách bảo Vệ Minh có điều gì đó không ổn.

Hắn nhớ lại ba tên đã chặn đường mìn!

hôm trước, chúng cũng có dáng vẻ tương tự.

Liệu có sự liên quan nào không?

Sự tò mò và cảm giác bất an thôi thúc hắn phải tìm hiểu rõ hơn.

Tuy nhiên, hắn cũng ý thức được sự nguy hiểm.

Với tình trạng thương thế chưa lành và năng lượng hệ thống gần như bằng không, việc mạo hiểm lúc này là vô cùng ngu ngốc.

Đang lúc Vệ Minh còn đang do dự, gã tiểu nhị của Lữ Nhân Quán đột nhiên xuất hiện ở quán trà, trên tay cầm một cái giỏ không.

Y đi ngang qua bàn Vệ Minh,

"vô tình"

làm rơi một đồng xu xuống gần chân hắn.

Khi cúi xuống nhặt, y nói rất nhỏ, đủ để chỉ mình Vệ Minh nghe thấy:

"Khách quan, nghe nói phía sau Vạn Bảo Lâu, chỗ hẻm cụt, buổi trưa thường có người tụ tập bàn chuyện làm ăn lớn.

Không biết có thật không.

"

Nói xong, y nhặt đồng xu, khẽ gật đầu rồi vội vã rời đi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tim Vệ Minh đập nhanh hơn.

Đây không thể là sự trùng hợp!

Gã tiểu nhị này rõ ràng đang cố tình cung cấp manh mối cho hắn.

Lời nói của y như một mũi tên chỉ thẳng vào conhẻm mà hắn vừa thấy có kẻ khả nghỉ đi vào.

Sự nghi ngờ trong lòng Vệ Minh càng lớn.

Hắn biết mình không thể bỏ qua cơ hội này, dù có chút mạo hiểm.

Hắn cần phải biết Vạn Bảo Lâu rốt cuộc đang che giấu điều gì, và tại sao lại có người muốn nhắm vào hắn.

Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, Vệ Minh đứng đậy, trả tiền trà.

Hắn không đi thẳng đến con hẻm đó ngay, mà đi một vòng lớn qua các con phố khác, cố gắng đảm bảo không có ai theo đối mình.

Sau đó, hắn mới cẩn thận tiếp cận con hẻm cụt phía sau Vạn Bảo Lâu từ một hướng khác, lợi dụng những góc khuất và bóng râm để ẩn mình.

Con hẻm này khá vắng vẻ, tường cao bao bọc, chỉ có một vài thùng gỗ cũ và rác rưỏi vứt bừa bãi.

Vệ Minh nín thở, áp sát vào một bức tường, cố gắng lắng nghe động tĩnh từ phía cuối hẻm, nơi có một cánh cửa hậu nhỏ của Vạn Bảo Lâu.

Sau một hồi im lặng đến ngột ngạt, cuối cùng hắn cũng nghe thấy tiếng người nói chuyện khe khẽ vọng ra, nhưng bị tiếng gió và tạp âm của khu chợ làm cho không rõ ràng.

Hắn cần phải đến gần hơn.

"Hệ thống, có thể tăng cường thính giác tạm thời không?

"

Vệ Minh hỏi thầm, dù biết năng lượng còn rất ít.

[Năng lượng hệ thống:

5/100.

Có thể thực hiện cường hóa thính giác mức độ thấp trong 1 phút.

Tiêu hao:

2 điểm năng lượng.

Lưu ý:

Hiệu quả hạn chế ]

"Thực hiện!

"

Một cảm giác hơi ù ù xuất hiện trong tai Vệ Minh, sau đó những âm thanh xung quanh đường như trở nên rõ ràng hơn một chút.

Hắn cẩn thận nhích từng bước chân, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào, tiến lại gần hon cánh cửa hậu.

Lần này, hắn đã có thể nghe rõ hơn.

Có hai giọng nói, một trầm thấp, một có vẻ a dua.

".

Tên tiểu tử đó đúng là chó ngáp phải ruồi, lại có thể thoát được tay ba người bọn Hắc Lang.

"

Giọng trầm thấp vang lên, mang theo vẻ bực bội.

"Đã dặn là phải bắt sống, lấy lại 'Huyết Tỉnh Thạch' trước rồi muốn làm gì thì làm.

"

Vệ Minh sững người.

Hắc Lang?

Chắc chắn là gã mặt sẹo hôm qua.

Huyết Tinh Thạch?

Đó là cái gì?

Chẳng lẽ là yêu đan của Huyết Ảnh Lang?

Bọn chúng gọi nó bằng một cái tên khác.

"Ai mà ngờ nó lại có chút bản lĩnh, còn làm Hắc Lang bị thương nặng.

"

Giọng a dua tiếp lời

"May mà nó chưa biết giá trị thật của Huyết Tinh Thạch đó, nếu không đã sớm cao chạy xa bay rồi.

Đại nhân nói, viên Huyết Tinh Thạch đó cực kỳ quan trọng cho kế hoạch của ngài, nhất định phải lấy lại bằng được.

"

"Hừ, giờ thì hay rồi.

Tên tiểu tử đó có lẽ đã rời khỏi Thanh Thạch Trấn rồi cũng nên.

Chúng.

ta phải nhanh chóng báo cáo lại cho quản sự Lưu.

Nếu đại nhân biết chuyện, chúng ta khó mà toàn mạng.

"

"Vậy.

vậy giờ phải làm sao đây?

Có cần cho người đi truy tìm không?

"

"Trước mắt cứ theo đối động tĩnh trong trấn.

Nếu hắn còn láng vảng ở đây, hoặc có tin tức gì về việc hắn bán Huyết Tinh Thạch, lập tức ra tay, không cần phải bắt sống nữa, giết tại chỗ cũng được, miễn là lấy lại được thứ đó!

"

Giọng trầm thấp trở nên tàn nhẫn.

Nghe đến đây, Vệ Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Lời cảnh báo kia hoàn toàn là sự thật!

Vạn Bảo Lâu, hoặc ít nhất là một bộ phận nào đó trong Vạn Bảo Lâu, đang nhắm vào hắn, chính xác hơn là nhắm vào yêu đan Huyết Ảnh Lang mà hắn đang giữ.

"Huyết Tinh Thạch"

– cái tên này chắc chắn ẩn chứa một bí mật lớn hơn giá trị của một viên yêu đan cấp hai thông thường.

Hắn không dám nghe thêm nữa.

Thông tin này đã quá đủ để hắn hiểu rõ mức độ nguy hiểm của mình.

Hắn lặng lẽ, cẩn trọng rút lui khỏi con hẻm, trái tìm đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Trở lại Lữ Nhân Quán, Vệ Minh không còn một chút do dự nào.

Hắn phải rời khỏi Thanh Thạch Trấn ngay lập tức, trước khi bọn người của Vạn Bảo Lâu phát hiện ra hắn vẫn còn ở đây và bắt đầu một cuộc truy lùng.

gắt gao hơn.

Hắn nhanh chóng thu dọn chút hành lý ít ỏi của mình.

Gói thuốc trị thương, vài bộ quần áo cũ, thanh đoản kiếm, và quan trọng nhất là túi linh thạch cùng viên yêu đan Huyết Ảnh Lang được cất giữ cẩn thận.

Hắn xuống lầu, trả tiền phòng cho mấy ngày tiếp theo như đã định đê không gây nghĩ ngờ, rồi nói với chủ quán là có việc gấp cần phải đi xa một thời gian.

Khi Vệ Minh vừa bước ra khỏi cửa Lữ Nhân Quán, chuẩn bị hòa vào dòng người đông đúc để rời trấn theo hướng cổng tây, hắn bất giác liếc nhìn về phía đối diện đường.

Gã tiểu nhị gầy gò hôm nào lại xuất hiện ở đó, đang giả vờ quét dọn trước cửa một tiệm tạp hóa.

Khi án!

mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc cực ngắn, gã tiểu nhị không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Vệ Minh một cái gần như không thể nhận ra, rồi nhanh chóng quay người tiếp tục công việc của mình, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Vệ Minh hiểu ý.

Đó là một lời nhắc nhở, một sự xác nhận cuối cùng, và có lẽ cũng là một lời chào tạm biệt.

Hắn không dừng lại, không cố gắng tìm hiểu thêm về thân phận của gã tiểu nhị bí ẩn này.

Hiện tại, an toàn của bản thân là trên hết.

Hắn rảo bước nhanh hơn, hòa vào dòng người, hướng thẳng về phía cổng tây của Thanh Thạch Trấn, nơi dẫn đến những dãy núi trập trùng, hoang vu và xa lạ.

Con đường phía trước mờ mịt, đầy rẫy những hiểm nguy chưa biết.

Nhưng Vệ Minh biết, hắn đã tạm thời thoát khỏi một cái bẫy chết người.

Và hắn cũng mang theo một bí mật mới, một mối nguy hiểm mới liên quan đến Vạn Bảo Lâu, đến

"Huyết Tinh Thạch"

và những thế lực đứng đằng sau nó.

Khi bóng Vệ Minh vừa khuất sau cổng trấn, từ trên một tửu lầu sang trọng gần đó, nơi có tầm nhìn bao quát cả khu vực cổng tây, một người vận y phục màu lam tuyết, khuôn mặt được che khuất sau vành nón.

rộng và một lớp lụa mỏng, khẽ đặt chén trà sen thơm ngát xuống bàn.

Đôi mắt phượng ẩn sau lớp lụa nhìn theo hướng Vệ Minh vừa rời đi, một nụ cườ nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý khẽ nở trên đôi môi đỏ mọng.

"Thú vị thật.

Xem ra chuyến đi này của ta sẽ không quá nhàm chán nữa rồi.

"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập