Chương 1: Miếu Hoang Nhận Hệ Thống

Năm Đại Càn thứ 289, cuối thu.

Hoàng hôn buông xuống dãy núi hoang vu phía đông kinh thành như tấm màn nhung khổng lồ nhuốm màu máu loãng.

Những tán phong đỏ rực cháy trong nắng chiều tà, lá khô xào xạc rụng đầy lối mòn, tiếng gió thổi qua khe núi nghe như tiếng rên rỉ của ai đó.

Xa xa thấp thoáng bóng một ngôi miếu nhỏ đổ nát, mái ngói rêu phong phủ kín lớp lớp thời gian, tường vôi loang lổ những mảng ẩm mốc đen sì, cánh cửa gỗ xiêu vẹo kẽo kẹt trong gió như lời than thở cuối cùng của một sinh linh nào đó.

Bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở, mùi đất ẩm hòa lẫn với vị tanh của lá mục bay lên từ mặt đất.

Trong miếu, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, hòa lẫn với mùi gỗ mục ẩm mốc và mùi hương khói từ những nén nhang đã tắt từ lâu.

Ánh sáng cuối ngày yếu ớt len qua khe cửa đổ xuống nền đất lạnh, tạo thành những vệt sáng mong manh như sợi chỉ bạc.

Một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi nằm bất động dưới chân tượng Sơn Thần đã đổ.

Khuôn mặt hắn trắng bệch như tượng sáp, đôi môi khô nứt nẻ không còn chút huyết sắc.

Ngực hắn nhuộm đỏ một mảng lớn, máu vẫn còn rỉ ra từ vết thương sâu hoắm dưới lớp y phục rách nát, thấm ướt đẫm mảnh vải vụn và chảy xuống nền đất thành một vũng nhỏ màu nâu sẫm đã se lại.

Sắc mặt hắn tái nhợt đến đáng sợ, hơi thở mong manh chỉ còn thoi thóp, lồng ngực phập phồng yếu ớt từng nhịp như sắp ngừng lại bất cứ lúc nào.

Trong cơn mê man, tâm trí hắn chập chờn giữa những mảnh ký ức vụn vỡ:

gương mặt cha hiền từ lúc sinh thời, ánh mắt kinh hoàng của mẹ trước khi ngã xuống, rồi những mũi dao găm sáng loáng xé toạc màn đêm.

Tất cả như một cơn ác mộng dài vô tận.

Đột nhiên, toàn thân thiếu niên khẽ giật, mí mắt run rẩy rồi từ từ mở ra.

Lăng Vô Địch cảm thấy đầu óc choáng váng như say sóng, toàn thân đau nhức như bị ai đó đánh đập không thương tiếc.

Hắn cố gắng định thần, đôi mắt mờ đục dần lấy lại tiêu cự, nhìn quanh cảnh tượng hoang tàn trước mắt:

bức tượng thần đổ nghiêng với gương mặt đã mờ nhòe vì thời gian, mạng nhện giăng đầy xà nhà đung đưa nhè nhẹ trước gió lùa, ánh nắng chiều le lói qua khe cửa như những lưỡi dao vàng mỏng manh cứa vào bóng tối.

"Cái.

cái quái gì thế này?"

Giọng nói khàn khàn khó nhọc phát ra từ cổ họng khô rát như vừa nuốt phải cát bụi.

Hắn vừa dứt lời, một luồng ký ức hỗn loạn từ đâu ập đến như vỡ đê, đau đớn như hàng ngàn mũi kim châm vào não bộ.

Hắn ôm đầu rên rỉ, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán, thân thể co quắp trên nền đất lạnh.

Mất khoảng vài phút, Lăng Vô Địch mới lần lượt tiếp nhận toàn bộ ký ức của thân xác này.

Hắn nằm thở dốc, nhìn lên trần miếu hoang với ánh mắt vừa hoang mang vừa khó tin.

Hắn.

xuyên không rồi.

Cảm xúc đầu tiên không phải hoảng sợ, mà là một nỗi cay đắng dâng lên tận cổ họng.

Kiếp trước, hắn là một nhân viên văn phòng bình thường, ngày ngày còng lưng với những bảng tính và báo cáo, tối về ôm điện thoại đọc truyện.

Hai mươi lăm năm cuộc đời trôi qua vô vị như tờ giấy trắng.

Ai ngờ vừa chợp mắt đã xuyên tới đây, lại xuyên vào một thiếu niên sắp chết vì bị truy sát.

Cái giá của cuộc đời mới này có vẻ đắt hơn hắn nghĩ.

Nguyên chủ cũng tên Lăng Vô Địch, là con trai của một chi nhánh suy tàn trong Lăng gia một gia tộc võ học nhỏ ở kinh thành.

Cha hắn, Lăng Chấn Sơn, vốn là tán tu lang thang khắp nơi, nhờ cơ duyên học được chút võ công, sau khi cưới vợ thì gia nhập Lăng gia với tư cách khách khanh, rồi dần trở thành một chi nhánh nhỏ một chốn nương thân khiêm nhường giữa dòng đời nghiệt ngã.

Nhưng vận mệnh trớ trêu.

Mười ngày trước, Lăng Chấn Sơn bất ngờ bị phát hiện chết trong phòng riêng với một vết đâm xuyên tim.

Quản gia Lăng gia tuyên bố trước toàn thể tộc nhân:

ông ta ăn cắp bí tịch võ công của gia tộc, bị trưởng lão phát hiện, đánh nhau rồi bỏ chạy, cuối cùng chết ngoài đường như một con chó hoang.

Nguyên chủ không tin.

Cha hắn cả đời cẩn trọng, trung thành với Lăng gia như chó trung với chủ, sao có thể làm chuyện như vậy?

Trong lòng đau như cắt, hắn lén điều tra, lần theo từng dấu vết nhỏ nhất thì phát hiện ra sự thật đau lòng:

cha hắn vô tình biết được chuyện thất tử của gia chủ Lăng gia một đứa trẻ chết non ngày nào thực chất có liên quan đến một vụ mưu sát năm xưa.

Bí mật này quá lớn, kẻ biết chuyện đều phải chết.

Vì thế, Lăng Chấn Sơn bị diệt khẩu, còn nguyên chủ cũng phải chết theo cho sạch mối lo.

Hắn chưa kịp làm gì thì đã bị phát hiện.

Đêm qua, khi ánh trăng lưỡi liềm nhợt nhạt vừa lên khỏi ngọn cây, một nhóm hắc y nhân ập vào nhà.

Trong bóng tối, mũi đao lạnh ngắt đâm thẳng vào ngực hắn.

Cơn đau như xé tan lồng ngực, máu phun ra ướt đẫm y phục.

Hắn liều mạng chạy trốn, vết máu nhỏ dọc đường mòn suốt một đêm dài, cuối cùng ngã gục ở ngôi miếu hoang này nơi linh hồn nguyên chủ lịm dần, và Lăng Vô Địch từ kiếp trước xuyên vào thân xác hắn trong gang tấc.

Lăng Vô Địch nằm yên một lúc, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của trái tim mới này, cảm nhận nỗi đau âm ỉ từ vết thương, và cả sự uất hận, bất lực còn sót lại từ nguyên chủ.

Nước mắt hắn bất giác chảy ra, không rõ là của hắn hay của người đã khuất.

"Thật là.

một thế giới võ hiệp đầy rẫy những trò máu lạnh."

Lăng Vô Địch cười khổ trong cay đắng, cố gắng chống tay ngồi dậy.

Mỗi cử động nhỏ cũng khiến vết thương ở ngực lại rỉ máu, đau đến thấu xương như ai đó đang xát muối vào.

Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh lại túa ra.

Ngay lúc này, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu hắn, trong trẻo lạ thường giữa không gian u tịch của miếu hoang:

"Đinh!

Ký chủ thiết lập thành công!

Phát hiện thân thể ký chủ đang trong trạng thái nguy kịch, khởi động hệ thống cứu viện khẩn cấp."

"Đinh!

Hệ thống giết địch bạo tu vi chính thức kích hoạt!

"Tim Lăng Vô Địch như ngừng đập trong một giây.

Hắn tròn mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi những dòng chữ màu vàng kim đang lấp lánh hiện ra tựa như ảo ảnh.

"Giới thiệu hệ thống:

Ký chủ mỗi khi giết chết địch nhân sẽ nhận được điểm kinh nghiệm tương ứng với thực lực đối phương.

Kinh nghiệm có thể dùng để thăng cấp cảnh giới võ công, tăng độ thuần thục võ kỹ, hoặc mở khóa các công năng đặc biệt."

"Phát hiện ký chủ lần đầu đăng nhập, tặng kèm tân thủ lễ bao gồm:

1.

Nội công tâm pháp Dịch Cân Kinh (cấp bậc:

Hoàng cấp hạ phẩm)

2.

Võ kỹ Cuồng Phong Đao Pháp (cấp bậc:

Hoàng cấp trung phẩm)

3.

Kinh nghiệm:

1000 điểm.

"Đôi mắt hắn sáng bừng lên trong bóng tối như hai ngọn đuốc nhỏ.

Hệ thống!

Đây chẳng phải là kim chỉ nam của mọi tiểu thuyết xuyên không sao?

Trái tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, vừa mừng vừa lo.

Hắn chưa kịp mừng thì một dòng chữ khác hiện ra trước mắt:

"Phát hiện ký chủ đang trọng thương.

Có tiêu hao 500 điểm kinh nghiệm để chữa trị và luyện hóa Dịch Cân Kinh tầng thứ nhất không?"

"Tiêu hao!"

Lăng Vô Địch không chút do dự, dứt khoát đáp ngay.

Ngay lập tức, một luồng khí ấm áp từ hư vô chảy vào cơ thể, ấm áp như dòng nước mùa xuân len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu.

Nó bắt đầu chạy dọc theo kinh mạch, từ đan điền lên ngực, xuống tứ chi, lan tỏa khắp toàn thân.

Cảm giác tê tê, ngưa ngứa từ vết thương ở ngực lan ra, từ từ khép lại.

Máu ngừng chảy, da thịt dần liền da, những mô cơ đứt rời bắt đầu nối lại, những tế bào chết được thay thế bằng tế bào mới.

Chỉ trong vòng mười hơi thở, hắn đã hoàn toàn hồi phục.

Lăng Vô Địch ngồi dậy, vén áo lên nhìn.

Nơi vết thương sâu hoắm ban đầu giờ chỉ còn là một vết sẹo hồng nhạt, như thể vừa trải qua một tai nạn nhẹ cách đây cả tháng.

Hắn sờ tay lên, da thịt mịn màng, không còn chút đau đớn nào.

Không chỉ vậy, một luồng chân khí tinh thuần bắt đầu hình thành trong đan điền, ấm áp và tràn đầy sức sống.

Nó tự động vận hành theo một quỹ đạo kỳ diệu, xoay chuyển chậm rãi nhưng kiên định chính là Dịch Cân Kinh.

Lăng Vô Địch nhắm mắt lại, cảm nhận cơ thể tràn đầy sức mạnh chưa từng có.

Hắn chậm rãi đứng dậy, từng cử động thật nhẹ nhàng để làm quen với cơ thể mới.

Đưa tay lên cao, nắm chặt lại, hắn cảm nhận được sức mạnh đang cuồn cuộn trong bắp thịt.

Hắn vung tay một cái, một tiếng

"vù"

nhẹ vang lên, cánh tay như có lực đẩy vô hình làm tung bay mấy sợi tơ nhện lơ lửng trước mặt.

"Chúc mừng ký chủ luyện thành Dịch Cân Kinh tầng 1, đột phá cảnh giới:

Cửu phẩm đỉnh phong."

"Chúc mừng ký chủ lần đầu đột phá, nhận được phần thưởng:

300 điểm kinh nghiệm.

"Khóe miệng Lăng Vô Địch từ từ nhếch lên, nụ cười đầu tiên kể từ khi xuyên không.

Nó không phải nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười của kẻ vừa tìm được vũ khí trong cơn nguy khốn.

Trong ký ức của nguyên chủ, võ học thế giới này phân chia rõ ràng, sắc bén như lưỡi đao:

Cảnh giới từ thấp đến cao là Cửu phẩm đến Nhất phẩm, trên nữa là Tiên Thiên, Tông Sư, Đại Tông Sư, rồi Võ Thánh, Võ Thần.

Mỗi cảnh giới lại chia làm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong.

Mỗi một tiểu cảnh giới là cả một trời rộng lớn mà võ giả bình thường phải mất nhiều năm mới vượt qua.

Nguyên chủ tu luyện mười năm ròng rã, mười năm khổ công, sáng tập luyện, tối ngồi thiền, mới chỉ đạt Cửu phẩm trung kỳ.

Mà bây giờ, hắn chỉ mất vài phút đã vượt qua trình độ cả đời nguyên chủ cố gắng.

Đây chính là sức mạnh của hệ thống!

Hắn mở bảng thông tin cá nhân, những dòng chữ vàng hiện ra trước mắt lung linh trong bóng tối:

Ký chủ:

Lăng Vô Địch

Cảnh giới:

Cửu phẩm đỉnh phong

Nội công:

Dịch Cân Kinh (tầng 1/9)

Võ kỹ:

Cuồng Phong Đao Pháp (chưa học)

Kinh nghiệm:

800 điểm

Hắn nhìn vào dòng chữ

"Cuồng Phong Đao Pháp"

, hệ thống lập tức hiện ra thông tin chi tiết như một cuốn sách vô hình mở ra trước mặt:

Cuồng Phong Đao Pháp (Hoàng cấp trung phẩm)

Tầng 1 (0/1000 kinh nghiệm)

Sơ nhập môn, có thể thi triển ba thức đầu, uy lực bằng 30% so với người thường luyện thành.

Đao pháp như gió nhẹ thoảng qua.

Tầng 2 (0/2000 kinh nghiệm)

Tiểu thành, thuần thục sáu thức, uy lực 60%.

Đao pháp như gió mạnh thổi tung lá rụng.

Tầng 3 (0/3000 kinh nghiệm)

Đại thành, nắm giữ toàn bộ chín thức, uy lực 100%.

Đao pháp như cuồng phong quét sạch chiến trường.

Tầng 4 (0/5000 kinh nghiệm)

Viên mãn, dung hợp chín thức thành một, xuất đao như cuồng phong nổi dậy, uy lực 150%.

Mỗi nhát đao đều tàng ẩn sức mạnh của bão tố.

"Vẫn chưa đủ kinh nghiệm."

Lăng Vô Địch lẩm bẩm, hơi thở phả ra trong không khí lạnh tạo thành làn khói trắng mờ.

Hắn quay ra nhìn qua khe cửa, trời đã nhá nhem tối.

Những đám mây màu chì kéo đến che khuất ánh sáng cuối cùng, bóng tối từ từ nuốt chửng cả khu rừng.

Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, cuốn theo lá khô bay loạn xạ trước sân miếu.

Trong ký ức của nguyên chủ, bọn sát thủ Lăng gia rất có thể sẽ lục soát đến khu vực này.

Chúng là những kẻ chuyên nghiệp, không dễ dàng bỏ qua mục tiêu.

"Phải nhanh chóng tăng thực lực lên."

Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

"Mấy kẻ đó ít nhất cũng là Bát phẩm, nếu nhiều người vây công thì ta khó thoát.

Ta chỉ có một mạng, không thể đánh cược.

"Hắn đang trầm tư tính toán, thì bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại trong không gian tĩnh mịch.

Tiếng lá khô bị giẫm lên tạo ra những âm thanh lạo xạo, lẫn với tiếng nói chuyện thì thầm nhưng vẫn rõ mồn một trong đêm vắng:

"Lão Tam, ngươi chắc chắn thằng nhóc chạy về hướng này?"

giọng nói khàn khàn, đầy uy quyền của kẻ cầm đầu.

"Chắc chắn.

Vết máu dẫn thẳng lên núi, cuối cùng mất dấu gần đây.

Chắc nó trốn trong mấy cái miếu hoang quanh vùng."

giọng the thé, có phần nịnh nọt.

"Tốt, lục soát từng cái một.

Nhớ kỹ, gia chủ dặn phải thấy xác mới yên tâm.

Sống thấy người, chết thấy xác, không được sơ suất."

giọng khàn khàn lại vang lên, lạnh lùng như lưỡi đao.

Tim Lăng Vô Địch đập mạnh, nhưng không phải vì sợ hãi.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, vừa căng thẳng, vừa phấn khích, lại có chút hoang dại.

Hắn cảm thấy máu trong người như sôi lên, nhiệt huyết của tuổi trẻ hòa lẫn với bản năng sinh tồn của kẻ đã từng chết một lần.

Hắn nhìn xuống bảng hệ thống, dòng chữ

"giết địch bạo kinh nghiệm"

sáng rực lên trong tâm trí như một lời nhắc nhở, như một tiếng gọi từ sâu thẳm.

"800 điểm kinh nghiệm, đang thiếu thì có người mang tới.

Tốt quá.

"Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh, khác hẳn với vẻ hiền lành của nguyên chủ.

Đó là nụ cười của kẻ săn mồi, không phải con mồi.

Hắn quét mắt nhìn quanh miếu, từng góc tối, từng xà nhà, từng đống rơm mục.

Ánh mắt dừng lại ở một góc tối, nơi một thanh đao rỉ sét nằm dưới đống cỏ khô có lẽ là vật phẩm của người đi đường bỏ lại, hoặc của một vong mạng nào đó đã từng trú chân nơi này rồi không bao giờ quay lại lấy.

Hắn nhẹ nhàng bước tới, cúi xuống nhặt lên.

Bàn tay phủi lớp bụi dày, cảm nhận độ nặng vừa tay, lưỡi đao tuy rỉ nhưng vẫn còn sắc, ánh lên tia sáng le lói trong bóng tối khi hắn khẽ động.

"Tạm dùng được.

"Hắn siết chặt chuôi đao, cảm nhận lớp da bọc đã mòn nhưng vẫn chắc chắn.

Một cảm giác an toàn kỳ lạ lan tỏa trong lòng.

Có vũ khí trong tay, hắn không còn là kẻ tay không trước bầy sói.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Hắn có thể nghe thấy cả tiếng thở của bọn chúng, tiếng va chạm của vũ khí bên hông.

Hắn đứng nép sau cánh cửa gỗ mục, lưng áp sát vào ván cửa lạnh ngắt, tay siết chặt chuôi đao đến trắng cả khớp, hơi thở đều đều, cố gắng kiểm soát từng nhịp đập của trái tim.

Trong bóng tối, hắn có thể thấy qua khe cửa:

ba bóng đen lấp ló, từ từ tiến về phía miếu.

Bóng chúng đổ dài dưới ánh trăng non vừa ló dạng sau mây, như những bóng ma của tử thần.

Đêm ở núi hoang, sát cơ nổi lên.

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.

Gió thổi qua khe cửa rít lên từng hồi như tiếng cười của yêu ma.

Lá khô bay loạn xạ trên sân, cuốn vào chân những kẻ đang đến gần.

Lăng Vô Địch hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng chân khí trong đan điền xoay chuyển nhanh hơn.

Mắt hắn nheo lại, đồng tử co rút trong bóng tối, nhìn thẳng vào cánh cửa sắp sửa bị đẩy ra.

Trong đầu hắn, hệ thống lặng lẽ hiện ra một dòng chữ:

"Phát hiện mục tiêu khả thi.

Tiêu diệt sẽ nhận được điểm kinh nghiệm tương ứng.

"Ngón tay hắn khẽ siết chặt chuôi đao hơn nữa.

Hết chương 1.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập