Chương 7: Ngỏ Ý Thu Đồ Đệ

Lâm Vũ Thành xem hết bảng thông tin, biểu cảm không thay đổi nhưng trong lòng âm thầm dậy sóng.

“Phế linh căn, lúc còn tu luyện được không ngờ là Địa cấp linh căn.

Đây chẳng phải là đối tượng thích hợp đế thử nghiệm sao?

À không, là đệ tử mới phải!

Linh căn cũng giống như cảnh giới, đều có cấp bậc cao thấp, tính từ Hoàng Huyền Địa Thiên Thánh… mà Địa cấp ở Đại Nam Hoàng Triều cũng được coi là thiên tài bậc nhất.

Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, hai trăm năm sau Giang Trọng Minh đột phá đến Nguyên Anh cảnh là điều chắc chắn.

Nên biết, trong toàn bộ Đại Nam Hoàng Triều, tính cả các tông môn lớn chỉ có bảy vị Nguyên Anh, một khi hắn thành công đột phá Nguyên Anh, địa vị Giang gia sẽ ngang ngửa với hoàng thất và những tông môn khác.

Giang gia có thiên tài như Giang Trọng Minh như vậy, khó trách nhiều người muốn âm thầm phá hủy hắn.

Hắn nhìn Giang Trọng Minh một lúc, thiếu niên đang đứng đó, tay gõ quạt đều đặn, giọng nói hùng hổ nhưng ánh mắt lạnh hơn so với cái vẻ ngoài phóng túng nhiều, quan sát xung quanh từng li từng tí.

Lâm Vũ Thành hiểu rõ người này không phải kẻ xấu thật sự.

Đúng lúc đó, Giang Trọng Minh phẩy tay, giọng lạnh đi.

"Thôi, thời gian của ta có hạn, đừng phí lời với nhãi ranh này nữa, mau cùng bổn thiếu gia đến tửu lâu.

"Bốn tên tay sai ngẩn người.

"Thiếu chủ?

Còn con bé này?"

"Mặc kệ đi, nếu ngày thường sẽ không để yên cho nó như vậy đâu, lần sau mà còn gặp thì cứ trực tiếp đánh, sau đó ném vào thanh lâu tiếp khách.

"Giang Trọng Minh đã quay lưng, khóe miệng giương lên tà mị nói.

Bốn tên tay sai kinh ngạc nhìn nhau, đành lục tục kéo nhau đi theo, đám đông xung quanh cũng nhao nhao giải tán.

Lâm Vũ Thành nhìn bóng lưng nhóm người khuất sau góc phố, rồi bước tới chỗ cô gái đang ngồi run rẩy trên mặt đất.

"Dậy được không?"

Cô gái ngẩng đầu lên, đập vào mắt nàng là một khuôn mặt tuấn tú, so với người vừa nãy còn hơn, đôi mắt đen láy còn ngân ngấn nước, sợ sệt nói.

"Không… Không sao, ngươi… ngươi là ai?"

Lâm Vũ Thành không đáp đưa tay ra đỡ cô gái dậy, rồi lấy từ trong túi ra một ít tiền đồng số tiền ít ỏi hắn còn giữ từ trước khi ẩn cư đặt vào tay cô gái, nếu không nhận được nàng làm đệ tử, thì chi bằng kết một mối thiện duyên?

Lâm Vũ Thành tin với tư chất nghịch thiên của Vân Ly, không bao lâu sẽ có người để mắt tới và thu nạp đệ tử, tương lai ắt trở thành cường giả đỉnh cao.

"Gặp nhau chính là duyên, số tiền này cứ cầm lấy mà ăn đi, còn tên thì không cần đâu, ta cũng là người qua đường thôi!

"Vân Ly nhìn số tiền, rồi nhìn Lâm Vũ Thành, vẻ cảm kích rõ ràng nhưng không bộc lộ quá mức.

"Đa tạ ngài, tiểu nữ tên Vân Ly, sau này có dịp sẽ trả lại cho ngài!

"Lâm Vũ Thành nhìn cô gái một lúc, giọng thẳng thắn.

"Không nói đến tiền bạc, bây giờ ngươi có thể chất đặc biệt, ở ngoài đường như thế này lâu dài rất nguy hiểm.

Tốt nhất hãy tìm một tông môn để bái nhập, dù môn phái nhỏ cũng được, ít nhất có chỗ nương tựa, ngày sau tất có chỗ đứng.

"Vân Ly chớp chớp mắt ngạc nhiên nhìn hắn, nàng không hiểu sao người lạ lại nói về điều này, nhưng hắn đã quay người đi rồi, không giải thích thêm, chỉ cố gắng khắc sâu hình bóng Lâm Vũ Thành vào trong lòng, đợi ngày sau gặp lại sẽ báo đáp.

Lâm Vũ Thành đi dọc theo con phố, đảo mắt tìm kiếm bóng dáng nhóm người Giang Trọng Minh.

Rất nhanh, tiếng ồn ào từ một tửu lâu hai tầng gần cuối phố dẫn hắn đến nơi, biển hiệu gỗ khắc chữ Phong Vân Tửu Lâu đung đưa trong gió chiều.

Qua khung cửa mở, hắn kinh ngạc nhìn thấy Giang Trọng Minh đang ngồi ở bàn góc trong cùng, bốn tên tay sai đứng rải rác quanh đó.

Trên bàn có bình rượu nhưng chén hắn còn nguyên, không uống.

Dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Lâm Vũ Thành bước vào tửu lâu, gọi một đĩa thức ăn và bình trà, rồi đi thẳng đến bàn của Giang Trọng Minh, ngồi xuống đối diện mà không hỏi.

Bốn tên tay sai lập tức căng người lên, nhưng Giang Trọng Minh chỉ liếc tay nhẹ, ra hiệu cho chúng đứng yên.

Thiếu niên nhìn Lâm Vũ Thành, ánh mắt cảnh giác nhưng vẫn giữ được trạng thái bình tĩnh.

"Các hạ là?"

Lâm Vũ Thành rót trà vào chén, đẩy một chén sang phía Giang Trọng Minh.

"Nếu không phiền, ta có thể ngồi đây được không?

Thiếu niên không động vào chén trà, chỉ nhìn thẳng vào mặt hắn.

Bực dọc lẩm bẩm.

“Ngươi không hỏi ta cho phép hay không, đợi ngồi xuống rồi mới lên tiếng hỏi ta, ở đâu mà đào ra loại người kỳ quái như vậy chứ?

Dù trong lòng không vui nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh đáp lời.

Ta không có thói quen uống trà với người lạ, nhưng các hạ muốn ngồi ta cũng không phiền đâu!

Lâm Vũ Thành dán ánh mắt khinh bỉ, ngươi nói không phiền, nhưng biểu cảm chán ghét đó lại hiện rõ ra mặt, chỉ thiếu dán thêm mấy chữ trên trán nữa thôi.

Lâm Vũ Thành gật đầu cười khẩy, không mỉa mai, chỉ nhận xét thật lòng.

Hắn nâng chén trà của mình lên uống một ngụm, rồi đặt xuống.

Giang Trọng Minh bỗng hỏi.

“Các hạ đến chỗ ta chắc không chỉ nói chuyện phiếm chứ?

Lâm Vũ Thành cười khẩy đáp.

Đúng vậy, nói chuyện với ngươi thông minh thật sự tốn ít sức lực, ta nói thẳng, thật ra ta đến đây là muốn thu ngươi làm đồ đệ, nhận thấy hai chúng ta có duyên thầy trò.

Câu nói này khiến Giang Trọng Minh cùng đám thủ hạ bên cạnh sững người, tửu lâu ồn ào như thường, nhưng ở cái bàn nhỏ này, không khí bỗng lặng ngắt như tờ.

Giang Trọng Minh nhìn hắn một lúc, rồi khẽ cười, nụ cười lịch sự nhưng không tin tưởng mấy.

"Các hạ nói đùa, bây giờ ta đã là phế thể, kinh mạch đứt đoạn, hoàn toàn không thể tu luyện được, làm sao xứng làm đồ đệ ngươi?

Với lại… Dựa vào đâu ta phải tin?"

"Ta đương nhiên biết rõ.

"Lâm Vũ Thành nhìn thẳng vào mắt Giang Trọng Minh, nói ra những bí mật mà hắn ta chôn giấu, ngay cả ông nội hắn cũng không biết.

"Kinh mạch vỡ nát từ lần bị ám toán năm ngoái, ngươi dựa vào ý chí, tự tu luyện ra một chút nội lực mỏng manh, nhưng đến nửa đêm toàn bộ cơ thể đau đớn như chịu hàng vạn tra tấn, sang hôm sau nội lực từ hôm qua tu luyện được bị ly thoát ra ngoài hơn một nửa, trong cơ thể chỉ còn một luồng mỏng manh…”

Giang Trọng Minh lúc này mới thật sự đứng ngồi không yên, chuyện này chỉ có duy nhất một mình hắn biết, tại sao gã thanh niên này lại hiểu rõ tường tận như vậy?

Giọng nói của hắn có phần rung động.

“Sao… Sao ngươi biết được?

Nụ cười lịch sự trên mặt thiếu niên biến mất hoàn toàn.

Đôi mắt đen láy nhìn Lâm Vũ Thành với vẻ sắc bén khác hẳn so với cái hình tượng công tử ăn chơi lúc nãy.

Ngươi là ai?"

Một người có thể giúp ngươi thoát khỏi cơn đau đớn hành hạ mỗi đêm, thậm chi tu bổ giúp ngươi, ngày sau có thể tu luyện thành công.

Lâm Vũ Thành không vội, giọng điềm tĩnh.

Một năm sau là kỳ thi tranh đoạt vị trí gia chủ Giang gia, ngươi nghĩ với thực lực hiện tại, ngươi có thể thắng không?

Chưa kể… Nội lực còn lại trong cơ thể đó, nó đang bắt đầu bạo động, không có công pháp vận hành e rằng nửa năm sau sẽ bỏ mạng!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập