Chương 38: Đã đến lúc

*Biệt viện nhỏ cuối làng, đông.

Tuyết rơi.

Những bông tuyết đầu mùa nhẹ nhàng phủ lên mái ngói, lên cây khế già, lên khoảng sân nhỏ nơi lũ trẻ thường tập luyện.

Lâm Triều ngồi trong nhà, bên bếp lửa, tay cầm cuốn *Tạp ký tàn thiên* đã ố vàng.

Hắn đã đọc cuốn sách này không biết bao nhiêu lần.

Thuộc từng chữ, từng dòng.

Nhưng tối nay, hắn lật đến trang cuối cùng – nơi có tấm bản đồ mà lão Thất đã giấu trong gáy sách.

Bản đồ vẽ một khu vực ở dãy núi phía tây Hoa Sơn.

Một thác nước lớn.

Một cây cổ thụ ba người ôm.

Và dòng chữ:

"Xoay ngược chiều kim đồng hồ ba vòng."

Bên dưới, lão Thất viết:

"Đệ tử hãy nhớ:

kho tàng không phải để cho ngươi giàu sang.

Mà là để ngươi có đủ sức làm những điều cần làm.

Khi nào ngươi cảm thấy đủ mạnh, hãy đến.

Nếu chưa đủ, đến cũng vô ích."

Lâm Triều gấp sách lại, nhìn vào ngọn lửa.

*Đủ mạnh.

Thế nào là đủ mạnh?

Hắn đã ở Nhị lưu bao nhiêu năm nay.

Không tiến thêm được bước nào.

Công pháp của hắn chỉ là những mảnh vụn nhặt nhạnh.

Nội lực của hắn chỉ đủ đánh với bọn côn đồ, chứ không thể động đến cao thủ thực thụ.

La Vân Tranh đã là Đại sư.

Đang chuẩn bị lên trung kỳ.

Khoảng cách giữa hắn và La Vân Tranh, lớn hơn bất kỳ khoảng cách nào hắn từng vượt qua.

Nhưng hắn không thể chờ mãi.

Hắn nhớ lại trận chiến với Tả Hổ.

Nhát đao chém vào sườn.

Cảm giác bất lực.

Và hắn nhớ lời lão Thất:

"Sống đã, rồi tính tiếp."

Hắn đã sống.

Đã nhẫn.

Đã chờ.

Đã học.

Mười lăm năm kể từ ngày rời Hoa Sơn.

Từ thằng ăn mày hai mươi tuổi, giờ hắn đã ngoài ba mươi.

Không còn trẻ.

Nhưng cũng chưa già.

Giờ là lúc tính tiếp.

Sáng hôm sau, Lâm Triều đến nha môn xin nghỉ phép.

Lưu Hổ ngạc nhiên:

– Lâm đệ xin nghỉ?

Bao lâu?

– Một tháng ạ.

– Lâm Triều đáp.

– Có việc gia đình phải về quê.

– Về quê?

Đệ có quê à?

– Có ạ.

Xa lắm.

Mười mấy năm chưa về.

Lưu Hổ gật gù:

– Ừ, thì về đi.

Lâu rồi mới về, chắc nhà có việc.

Nhớ quay lại nhé.

– Dạ, ta nhớ.

Lâm Triều không nói đi đâu.

Cũng không nói làm gì.

Hắn đến quán Liễu Diệp, uống với Liễu lão ấm trà cuối.

– Ta đi xa một tháng.

– Hắn nói.

Liễu lão nhìn hắn, mắt già nua sắc lẹm:

– Đi đâu?

– Về quê ạ.

Liễu lão cười khì:

– Ngươi có quê à?

– Có ạ.

– Lâm Triều cũng cười.

– Quê ở trong lòng ta.

Liễu lão không hỏi thêm.

Chỉ rót trà, nói:

– Đi cẩn thận.

Về nhớ ghé qua.

– Dạ.

Trước khi đi, Lâm Triều dành một buổi chiều dạy lũ trẻ.

Hắn dạy chúng những động tác cuối cùng.

Dạy chúng cách đứng tấn, cách di chuyển, cách giữ thăng bằng.

Dạy chúng những điều căn bản nhất.

– Thúc đi đâu ạ?

– Cu hỏi.

– Thúc về quê một tháng.

– Quê thúc ở đâu?

– Xa lắm.

– Lâm Triều xoa đầu nó.

– Ở nơi có nhiều núi, nhiều mây.

– Thúc có về không?

– Có.

– Lâm Triều nhìn nó.

– Thúc hứa.

Đứa bé cười, chạy đi chơi với bạn.

Lâm Triều đứng nhìn theo, lòng thoáng chút bâng khuâng.

Mấy năm ở căn nhà nhỏ này, hắn đã gắn bó với lũ trẻ, với xóm làng, với cuộc sống bình dị.

Rời xa chúng, hắn thấy nhớ.

Nhưng hắn phải đi.

Đêm hôm ấy, Lâm Triều thu xếp hành lý.

Một bộ quần áo.

Ít lương khô.

Một túi nước.

Và cuốn *Tạp ký tàn thiên* với tấm bản đồ ở trang cuối.

Hắn không mang đao.

Không mang theo thứ gì có thể khiến người ta nghi ngờ.

Trước khi đi, hắn ra đứng dưới gốc khế già, nhìn căn nhà nhỏ lần cuối.

Tuyết vẫn rơi.

Gió lạnh thổi qua.

– Lão Khổng, lão Thất, lão Lý, lão Trần.

– Hắn thì thầm.

– Các lão ở trên kia, nhìn ta.

Ta đi tìm kho tàng đây.

Có thể ta không về.

Có thể ta chết.

Nhưng ta phải đi.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi quay lưng bước ra cổng.

Bóng hắn khuất dần trong màn tuyết trắng.

Ngoài kia, núi rừng mờ xa.

Phía trước, con đường dài vô tận.

Và trong lòng hắn, một ngọn lửa vẫn cháy.

Ngọn lửa của kẻ đã chờ đủ lâu.

Đã nhẫn đủ lâu.

Đã học đủ lâu.

Giờ là lúc hành động.

*Lâm Triều ba mươi ba tuổi, bước vào rừng sâu.

*Hắn không biết mình có tìm được kho tàng không.

Không biết mình có sống sót không.

Không biết những gì chờ đợi phía trước.

*Nhưng hắn biết một điều:

đã đến lúc.

*Đã đến lúc tìm kiếm kho tàng Hoa Sơn.

*Đã đến lúc đối mặt với số phận.

**Hết chương 38.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập