*Hang sâu dưới gốc cổ thụ, dạ.
—
Lâm Triều bước xuống từng bậc đá.
Bóng tối bao trùm lấy hắn ngay sau khi ánh sáng từ miệng hang tắt hẳn.
Hắn rút bật lửa từ trong người, quẹt lên.
Ngọn lửa nhỏ run rẩy trong gió lạnh thổi từ sâu trong lòng đất, hắt lên những vách đá ẩm ướt, loang lổ những vệt rêu xanh.
Mỗi bước chân hắn vang lên tiếng động trầm đục trên đá.
Tiếng
"lộp bộp"
của những giọt nước rỉ từ trần hang rơi xuống, hòa cùng nhịp tim đang đập nhanh trong lồng ngực.
*Thình thịch.
Thình thịch.
Lâm Triều hít sâu.
Hơi thở hắn tạo thành làn khói trắng mờ trong không khí lạnh lẽo.
Tay trái vết thương vẫn còn nhức nhối, nhưng hắn không có thời gian để ý.
Đi được chừng trăm bậc, hành lang bắt đầu rộng ra.
Phía trước là một khoảng không tối om, không thể thấy điểm cuối.
Lâm Triều giơ cao bật lửa, cố gắng soi rọi.
Thứ đầu tiên hắn thấy là những tia sáng lấp lánh từ vách đá.
Những mũi tên đồng cắm sâu vào kẽ đá, đầu tên đã hoen rỉ sau bao năm tháng.
Cạm bẫy.
Tim hắn đập mạnh thêm một nhịp.
Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.
Hắn cẩn thận bước tiếp.
Từng bước một.
Bàn chân đặt nhẹ nhàng xuống nền đá, cố gắng không tạo ra tiếng động.
Nhưng rồi một tiếng
"lách cách"
vang lên dưới chân hắn.
Lâm Triều đông cứng.
Một tảng đá dưới chân hắn hơi lún xuống.
Ngay lập tức, từ hai bên vách, hàng loạt mũi tên lao ra với tốc độ kinh hoàng.
*Vù vù vù!
Âm thanh chói tai của những mũi tên xé toạc không khí.
Lâm Triều không kịp nghĩ, chỉ kịp lăn người sang bên.
Một mũi tên sượt qua má hắn, để lại vết xước rớm máu.
Một mũi khác cắm phập xuống nền đá ngay chỗ hắn vừa đứng, đầu tên lún sâu, thân tên rung lên bần bật.
Hắn nằm sấp dưới đất, thở hổn hển.
Tim đập như trống trận.
*Thình thịch!
Thình thịch!
Mồ hôi từ trán chảy xuống, cay xè mắt.
Hắn đưa tay lau, cảm nhận vết máu trên má.
Nếu chậm hơn một nhịp, hắn đã chết.
– Lão Thất ơi.
– Hắn thì thầm, giọng khàn đặc.
– Lão bày cạm bẫy ác thật.
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít từ sâu trong hang vọng ra, như tiếng ai đó thì thầm những lời không rõ.
Hắn đứng dậy, thận trọng hơn.
Những bước chân tiếp theo, hắn dùng đoản đao dò từng tảng đá trước khi đặt chân.
Mỗi bước đi, tiếng
của lưỡi đao gõ vào đá vang lên trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng tim đập vẫn chưa thôi dồn dập.
Đến giữa gian phòng, một loạt tiếng động vang lên từ phía sau.
Lâm Triều quay lại, bật lửa trên tay suýt rơi vì giật mình.
Một tảng đá lớn từ trên trần đổ xuống, chắn mất lối vào.
Hắn bị mắc kẹt.
Mồ hôi lại túa ra.
Tay hắn run lên – không phải vì lạnh, mà vì sợ.
Nỗi sợ nguyên thủy của con người khi đối diện với cái chết.
Hắn cố trấn tĩnh, lắng nghe.
Tiếng gió vẫn rít từ phía trước.
Vậy là còn lối thoát.
Hắn bước tiếp.
Gian phòng thứ hai rộng hơn, nhưng thấp hơn.
Trần hang chỉ cao hơn đầu hắn chừng một thước.
Không khí ẩm thấp, nặng nề.
Mùi mốc meo xộc vào mũi, khó thở.
Lâm Triều vừa bước vào, tiếng
"xoẹt xoẹt"
vang lên từ hai bên.
Những lưỡi dao sắc từ kẽ đá lao ra, quét ngang không gian.
Hắn cúi rạp người xuống.
Một lưỡi dao quét qua sát đỉnh đầu, cắt phăng mấy sợi tóc.
Lưỡi dao thứ hai quét thấp hơn, hắn phải nhảy lên, bám vào một mỏm đá nhô ra.
Những lưỡi dao quét qua quét lại, va vào nhau phát ra tiếng
"keng keng"
chói tai.
Âm thanh kim loại vang vọng trong không gian chật hẹp, như tiếng ma quỷ khóc.
Lâm Triều bám trên vách đá, tay phải giữ chặt mỏm đá, tay trái vết thương đau nhói vì phải chịu lực.
Mồ hôi từ trán nhỏ xuống, rơi vào mắt, cay xè.
Hắn nheo mắt, cố giữ thăng bằng.
Những lưỡi dao quét liên tục trong khoảng thời gian dài.
Mỗi nhịp quét, hắn lại cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.
Rồi chúng dừng lại.
Im lặng.
Chỉ còn tiếng thở dốc của hắn vang vọng trong không gian.
Hắn thả mình xuống đất, chân tay run lên vì kiệt sức và vì suýt chết.
Hắn nhìn xuống bàn tay phải – những ngón tay trắng bệch vì bám quá chặt, vẫn còn run run.
– Ta.
ta còn sống.
– Hắn thì thào, như để tự trấn an.
Tiếng nói của hắn vọng vào vách đá, rồi dội lại thành những âm thanh kỳ lạ, như có ai đó đang lặp lại lời hắn.
".
còn sống.
sống.
.."
Lâm Triều rùng mình.
Không phải vì lạnh.
Hắn đứng dậy, tiếp tục đi.
Gian phòng thứ ba là một cây cầu đá bắc qua vực sâu.
Bên dưới, bóng tối đen ngòm, không thấy đáy.
Cây cầu hẹp, chỉ đủ cho một người đi, và không có lan can.
Lâm Triều đứng trước cây cầu, nhìn xuống vực thẳm.
Một tiếng gọi vọng lên từ dưới sâu.
"Lâm Triều.
Hắn giật mình, lắng nghe.
xuống đây.
xuống với chúng ta.
Tiếng gọi như của lão Khổng, như của lão Thất, như của lão Lý, như của lão Trần.
Tất cả hòa vào nhau, vọng lên từ vực sâu.
Lâm Triều đứng im, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Hắn biết đó không phải là thật.
Lão Khổng đã chết.
Lão Thất đã chết.
Lão Lý, lão Trần đều đã chết.
Đây chỉ là ảo ảnh, là cạm bẫy tinh thần.
Nhưng tim hắn vẫn đập nhanh.
Tay hắn vẫn run.
Hắn hít thật sâu, rồi bước lên cầu.
Mỗi bước chân, hắn đều cảm nhận được sự rung động của cây cầu.
Những tảng đá dưới chân hắn kêu lên
"cót két"
, như thể sắp vỡ vụn bất cứ lúc nào.
Tiếng gọi vẫn vọng lên, rõ hơn, dai dẳng hơn.
đừng đi nữa.
ở lại với chúng ta.
Hắn cắn răng, bước tiếp.
Mắt nhìn thẳng về phía trước, không nhìn xuống, không nhìn sang hai bên.
Nửa cầu.
Ba phần tư cầu.
Một tiếng
"rắc"
lớn vang lên.
Tảng đá dưới chân hắn vỡ ra, hắn mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước.
Tim hắn như ngừng đập trong khoảnh khắc.
Tay hắn vớ được một mỏm đá nhô ra ở mép cầu.
Cả người hắn lơ lửng trên vực thẳm, chỉ còn một tay giữ lấy sinh mạng.
Những ngón tay hắn trắng bệch, run lên bần bật.
Hắn cảm nhận được từng thớ thịt đang căng ra, từng khớp xương đau nhói vì phải chịu sức nặng cả cơ thể.
Mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Tim hắn đập loạn xạ, không còn nhịp điệu nữa.
ta không chết.
– Hắn nghiến răng, cố gắng trèo lên.
không thể chết.
ở đây.
Tay trái hắn vết thương rách toạc, máu chảy ra, ướt đẫm cả cánh tay.
Nhưng hắn không còn để ý.
Hắn dùng hết sức lực còn lại, kéo người lên.
Một tấc.
Hai tấc.
Ba tấc.
Cuối cùng, hắn trèo được lên mặt cầu, lăn người vào phía bên kia, nằm sóng soài trên đá lạnh.
Hắn thở dốc, từng hơi thở nặng nhọc như kéo lê cả tảng đá.
Ngực hắn phập phồng, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Toàn thân hắn run lên, từ đầu đến chân, không thể kiểm soát.
Hắn nằm đó rất lâu, không biết bao lâu.
Khi cơn run đã tạm ngừng, khi nhịp tim đã trở lại bình thường, hắn mới từ từ ngồi dậy.
Nhìn lại cây cầu phía sau.
Một mảng đá lớn đã vỡ, rơi xuống vực sâu.
Nếu hắn chậm hơn một nhịp, nếu tay hắn không kịp vớ được mỏm đá, hắn đã rơi xuống cùng với nó.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Đôi tay vẫn còn run.
Những ngón tay bầm tím, rớm máu.
Hắn nắm lại, rồi mở ra.
Nắm lại, rồi mở ra.
Những ngón tay vẫn không nghe lời.
suýt chết.
– Hắn thì thào.
– Suýt chết.
Tiếng gọi từ vực sâu đã im bặt.
Chỉ còn tiếng gió rít, và tiếng thở của chính hắn.
Hắn đứng dậy, bước tiếp.
Phía trước là một cánh cửa đá lớn.
Trên cánh cửa, có khắc dòng chữ:
"Ngươi đã vượt qua cạm bẫy của thân xác.
Cạm bẫy của tâm hồn mới bắt đầu.
Hãy suy nghĩ kỹ trước khi bước vào."
Lâm Triều đứng trước cánh cửa, tay vẫn còn run, mồ hôi trên trán vẫn chưa khô.
Hắn nhìn lại phía sau, nơi bóng tối đã nuốt chửng con đường hắn vừa đi qua.
Những cạm bẫy, những suýt chết, những tiếng gọi ma quái.
Rồi hắn nhìn về phía trước, nơi cánh cửa đá đang đóng im lìm.
– Ta đã đi đến đây.
– Hắn nói, giọng vẫn còn khàn vì thở.
– Không thể quay lại.
Hắn đặt tay lên cánh cửa, đẩy.
Cánh cửa từ từ mở ra, kêu lên những tiếng
"kẽo kẹt"
ma quái.
Phía trước, một ánh sáng mờ mờ hiện ra.
Lâm Triều hít một hơi thật sâu, rồi bước vào.
*Phía sau hắn, cánh cửa từ từ đóng lại.
*Trong bóng tối, tiếng gọi lại vọng lên từ vực sâu, nhưng lần này, nó chỉ là tiếng gió.
*Lâm Triều bước vào gian phòng cuối cùng, nơi kho tàng Hoa Sơn đang chờ.
*Tay hắn vẫn còn run.
Tim hắn vẫn đập nhanh.
Nhưng mắt hắn, đã sáng lên một tia hy vọng.
**Hết chương 41.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập