*Gian phòng cuối cùng dưới lòng đất, dạ.
—
Cánh cửa đá đóng lại sau lưng với một tiếng
"rầm"
trầm đục.
Lâm Triều đứng trong gian phòng cuối cùng, tim vẫn còn đập nhanh sau những cạm bẫy vừa vượt qua.
Tay hắn vẫn run, mồ hôi trên trán vẫn chưa khô hẳn.
Nhưng rồi hắn quên hết.
Trước mắt hắn là kho tàng Hoa Sơn.
Gian phòng rộng chừng ba mươi trượng, cao vời vợi.
Những cột đá chạm trổ hoa văn tinh xảo nâng đỡ trần hang.
Trên vách, những bức bích họa mờ nhạt vẽ lại lịch sử Hoa Sơn – những trận chiến, những cao thủ, những đời chưởng môn.
Nhưng mắt Lâm Triều không dừng lại ở đó.
Hắn nhìn về phía cuối phòng.
Những kệ gỗ lớn xếp dọc theo vách đá.
Trên đó, hàng trăm, hàng nghìn cuốn sách – bìa da, bìa gỗ, bìa lụa – xếp ngay ngắn.
Bên cạnh là những bình sứ, những hộp ngọc, những rương gỗ đầy ắp.
Kho tàng.
Hắn bước tới, chân run run.
Không phải vì sợ, mà vì hồi hộp.
Đan dược.
Công pháp.
Binh khí.
Tất cả những gì Hoa Sơn để lại, đang ở trước mắt hắn.
Hắn mở chiếc rương đầu tiên.
Bên trong là những bình sứ nhỏ, xếp thành hàng.
Trên mỗi bình đều có nhãn:
"Tẩy tủy đan"
"Phá cảnh đan"
"Tăng công đan"
"Bổ khí đan"
Lâm Triều run run cầm một bình lên.
Nặng tay.
Còn nguyên.
Hắn mở nắp.
Một mùi hôi thối xộc ra.
Bên trong, những viên đan đã biến thành bột đen, dính vào thành bình.
Nấm mốc xanh lét mọc lên từ đống bột ấy.
Lâm Triều sững người.
Hắn mở bình thứ hai.
Cũng như vậy.
Bình thứ ba.
Bình thứ tư.
Bình thứ năm.
Tất cả đều như nhau.
Những viên đan quý giá, những thứ có thể giúp hắn đột phá, những thứ mà La Vân Tranh có hàng đống – đều đã hỏng hết.
Mục.
Nát.
Hôi thối.
Hắn mở thêm rương thứ hai.
Cũng những bình sứ, cũng những nhãn quen thuộc.
Cũng mở ra, cũng mùi hôi thối, cũng bột đen, cũng nấm mốc.
Hắn mở rương thứ ba.
Thứ tư.
Thứ năm.
Tay hắn vẫn run, nhưng mặt hắn không biến sắc.
Chỉ có đôi mắt – càng lúc càng tối lại, như một vực sâu không đáy.
Hắn ngồi xuống giữa đống rương mở toang.
Những bình sứ vỡ vụn xung quanh, đổ ra những đống bột đen, những mảng nấm mốc xanh lè.
Hắn nhìn chúng.
Nhìn những thứ đáng lẽ có thể giúp hắn mạnh lên nhanh hơn, rút ngắn khoảng cách với La Vân Tranh.
Những thứ mà hắn đã mơ ước, đã hy vọng, đã nghĩ rằng sẽ thay đổi tất cả.
Giờ chỉ là tro tàn.
Hắn đưa tay bốc một nắm bột đen.
Nắm chặt.
Nó trôi qua kẽ tay, rơi xuống đất, hòa vào bụi bặm.
Hắn bốc thêm một nắm nữa.
Lại trôi qua kẽ tay.
– Ba mươi năm.
– Hắn thì thào, giọng khàn đặc.
– Ba mươi năm trong lòng đất.
ẩm thấp.
không khí.
Hắn không nói hết câu.
Chỉ nhìn những ngón tay còn dính bột đen, rồi phủi nhẹ.
Một nụ cười thoáng qua trên môi hắn.
Không phải cười vui.
Là cười cay đắng.
Là cười cho số phận.
– Thì ra.
– Hắn nói, chậm rãi.
– Hoa Sơn.
chỉ còn lại chữ nghĩa.
Hắn đứng dậy.
Lau tay vào vạt áo.
Nhìn quanh một lần nữa.
Đống bình sứ vỡ, đống bột đen, đống nấm mốc.
Tất cả đều vô dụng.
Nhưng rồi mắt hắn dừng lại ở những kệ sách.
Sách.
Hắn bước tới, run run đưa tay chạm vào một cuốn.
Bìa da đã mục, nhưng vẫn còn nguyên.
Hắn nhẹ nhàng lấy xuống, mở ra.
Chữ viết tay, rõ ràng, đẹp đẽ.
Những dòng chữ về nội công, về kiếm pháp, về tâm pháp Hoa Sơn.
Mực đã nhạt, giấy đã ố vàng, nhưng vẫn đọc được.
Hắn lấy cuốn khác.
Cũng vậy.
Cuốn thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Hàng trăm cuốn sách, tất cả đều còn đọc được.
Tim hắn đập nhanh.
Lần này không phải tuyệt vọng.
– Còn.
còn cái này.
– Hắn lẩm bẩm.
Hắn ôm một chồng sách vào lòng, ngồi xuống dưới ánh sáng leo lét của bật lửa.
Lật từng trang, từng trang.
Mắt hắn đọc, môi hắn mấp máy.
Những bí kíp võ công Hoa Sơn.
Những tâm pháp chân truyền.
Những ghi chép về nội công, về kinh mạch, về cách vận khí.
Những điều mà lão Thất chỉ viết sơ sài, giờ đây hiện ra đầy đủ, chi tiết.
Và ở một góc kệ, hắn tìm thấy một cuốn sách dày, bìa da bọc đồng.
Trên bìa khắc bốn chữ:
"Đan dược tâm đắc – Dược Vân chân nhân"
*.
Hắn run run mở ra.
Bên trong là những ghi chép về cách luyện đan, về dược tính các loại linh dược, về cách bào chế, về cách bảo quản.
Những kiến thức mà hắn chưa từng thấy ở bất cứ đâu.
Mắt hắn rưng rưng, nhưng không có nước mắt.
Hắn chỉ lặng người một lúc lâu, tay vuốt nhẹ lên từng trang sách cũ.
– Lão Thất.
lão Khổng.
– Hắn thì thầm, giọng nghẹn lại.
– Đan dược hỏng hết rồi.
nhưng sách.
sách còn.
Hắn ôm cuốn sách vào lòng, áp má lên bìa da lạnh lẽo.
– Còn cái này.
là còn tất cả.
Đêm đó, Lâm Triều không ngủ.
Hắn ngồi đọc sách dưới ánh đèn dầu mang theo.
Nhưng đến khi đèn gần cạn, hắn buộc phải dừng lại.
Lương khô trong túi chỉ đủ cho năm, bảy ngày.
Hắn không thể ở lại lâu.
Hắn nhìn quanh gian phòng.
Hàng trăm cuốn sách trên kệ.
Những thanh kiếm quý trong rương.
Và hắn chỉ có thể mang theo một ít.
Hắn chọn.
Những cuốn sách quan trọng nhất về nội công và kiếm pháp – hắn bỏ vào túi vải.
Cuốn
"Đan dược tâm đắc"
– hắn ôm vào lòng.
Một thanh kiếm – hắn đeo sau lưng.
Còn lại, hắn phải để lại.
Trước khi đi, hắn đứng giữa gian phòng, nhìn quanh một lần cuối.
– Hoa Sơn ơi.
– Hắn nói khẽ.
– Ta sẽ trở lại.
Sẽ mang hết những thứ này ra ngoài.
Nhưng hôm nay, ta chỉ có thể mang theo chút ít.
Xin lỗi.
Hắn cúi đầu, vái một vái, rồi quay lưng bước ra.
Ra khỏi hang, trời đã sáng.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, rọi xuống khuôn mặt hắn sau bao ngày trong bóng tối.
Hắn nheo mắt, thích nghi dần.
Trên tay hắn là túi vải nặng trĩu những cuốn sách quý.
Sau lưng là thanh kiếm của Hoa Sơn.
Hắn không có đan dược.
Không có linh dược.
Nhưng hắn có tri thức.
Có ý chí.
Có một con đường để đi.
Hắn bước vào rừng, trở về căn nhà nhỏ cuối làng.
Phía trước, con đường còn dài.
Nhưng hắn đã sẵn sàng.
*Lâm Triều trở về sau một tháng xa cách.
*Lũ trẻ trong xóm mừng rỡ chạy ra đón.
Lưu Hổ ở nha môn vỗ vai hắn cười xòa.
Liễu lão pha ấm trà chờ hắn ở quán.
*Hắn lại sống cuộc sống thường nhật.
Lại đi làm, lại dạy trẻ, lại uống trà.
*Nhưng ban đêm, khi cả làng đã ngủ say, hắn lại ngồi dưới ánh đèn, lật từng trang sách cũ, học từng chiêu thức, luyện từng đường kiếm.
*Tri thức Hoa Sơn đang sống lại.
*Và trong lòng hắn, ngọn lửa vẫn cháy.
*Âm ỉ.
Bền bỉ.
Chờ ngày bùng lên.
**Hết chương 42.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập