*Biệt viện nhỏ cuối làng, xuân.
—
Lâm Triều trở về từ kho tàng Hoa Sơn với một túi sách nặng trĩu và một thanh kiếm sau lưng.
Hắn không kể với ai.
Không thể kể.
Những đêm đầu, hắn chỉ ngồi nhìn chồng sách, lật từng trang, đọc đi đọc lại.
Chữ nghĩa trên giấy vàng như thấm vào máu thịt, từng câu từng chữ in sâu trong tâm trí.
Rồi hắn bắt đầu luyện.
Đêm thứ bảy.
Lâm Triều ngồi xếp bằng trong vườn sau, dưới gốc khế già.
Cuốn *
"Hoa Sơn Tâm Pháp – chân truyền"
* mở trước mặt, những dòng chữ như sống dậy dưới ánh trăng.
Hắn vận khí theo đúng những gì sách chỉ.
Một vòng chu thiên.
Hai vòng.
Ba vòng.
Đột nhiên, một luồng khí nóng từ đan điền bốc lên, chạy dọc theo kinh mạch với tốc độ chưa từng có.
Không còn là dòng suối nhỏ ngày nào – nó cuồn cuộn như sóng triều dâng.
Lâm Triều giật mình, suýt tẩu hỏa.
Hắn vội điều tức, dẫn khí trở về đan điền.
Nhưng luồng khí ấy không chịu khuất phục.
Nó xoay chuyển, giãn nở, như muốn phá tung mọi giới hạn.
Mồ hôi túa ra trên trán.
– Sao lại.
sao lại thế này?
– Hắn thì thào, mắt mở to trong bóng tối.
Hắn chưa từng trải qua cảm giác này.
Mười lăm năm ở Nhị lưu, nội lực của hắn chỉ như một cái ao tù, lặng lẽ, không lớn không nhỏ.
Nhưng bây giờ, nó như biển động.
Hắn đọc lại cuốn sách.
Những dòng chữ về thể chất, về căn cốt, về sự phù hợp giữa người và công pháp.
"Hoa Sơn kiếm pháp trọng ý không trọng chiêu.
Người hợp với Hoa Sơn công pháp, một ngày bằng kẻ khác một năm."
Lâm Triều run run gập sách lại.
– Thì ra.
– Hắn lẩm bẩm.
– Thì ra ta hợp với Hoa Sơn võ công đến vậy sao?
Nước mắt không rơi, nhưng mắt hắn rưng rưng.
Mười lăm năm vật lộn với những mảnh vụn, tự mày mò, tự sửa sai, tưởng rằng mình chỉ là kẻ tầm thường.
Hóa ra, hắn không tầm thường.
Hóa ra, chỉ là chưa có đúng công pháp.
Hắn hít sâu, lau mồ hôi trên trán, rồi tiếp tục luyện.
Đêm thứ hai mươi mốt.
Lâm Triều cảm nhận rõ ràng sự thay đổi.
Nội lực trong người hắn đã tăng gấp ba lần trước.
Kinh mạch vốn hẹp như khe suối, giờ đã rộng như dòng sông.
Mỗi lần vận công, khí chạy thông suốt, không còn tắc nghẽn.
Hắn tập kiếm.
Thanh kiếm Hoa Sơn trong tay hắn như sống dậy.
Những chiêu thức trong sách, chỉ đọc qua một lần, hắn đã có thể thi triển.
Không phải thuộc lòng, mà là thấu hiểu.
Mỗi nhát kiếm vung lên, có một luồng khí vô hình phụ trợ.
Kiếm chưa chạm lá, lá đã rụng.
Kiếm chưa đụng cành, cành đã lay.
Hắn đứng giữa vườn, nhìn thanh kiếm trong tay, lặng người.
– Đây là.
kiếm ý?
Hắn chỉ mới đọc về nó trong sách.
Kiếm ý – thứ mà chỉ những người đạt đến cảnh giới cao mới có.
Vậy mà nó đã xuất hiện, dù còn mơ hồ, còn yếu ớt.
Hắn ngồi xuống, thở dốc.
Tim đập nhanh.
Không phải vì mệt – vì sung sướng.
Đêm thứ ba mươi chín.
Một tiếng nổ vang lên từ trong người hắn.
Không phải tiếng động thật – là tiếng vọng từ nội tâm, từ kinh mạch, từ đan điền.
Lâm Triều cảm thấy như có một bức tường vô hình đang chắn trước mặt hắn suốt mười lăm năm, bỗng nhiên sụp đổ.
Nội lực cuồn cuộn dâng lên, như vỡ đê, như nước lũ tràn về.
Từng luồng khí nóng chạy dọc cơ thể, mạnh mẽ đến mức hắn tưởng như da thịt sắp nứt ra.
Hắn nghiến răng, cố gắng dẫn khí theo đúng lộ tuyến.
Nhưng nó quá mạnh, quá nhanh, như ngựa hoang thoát cương.
– Phá.
phá cảnh.
– Hắn thì thào, giọng khàn đặc.
Cảnh giới Nhị lưu tồn tại mười lăm năm, hôm nay muốn thoát ra.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Cơ bắp căng cứng.
Mỗi thớ thịt, mỗi sợi gân đều đau nhói.
Nhưng hắn không dừng lại.
– Hoặc phá.
hoặc chết!
– Hắn gầm lên, dồn toàn bộ ý chí vào đan điền.
Một tiếng
"ầm"
vang lên trong đầu.
Kinh mạch cuối cùng mở ra.
Nội lực như sóng lớn tràn qua, cuốn sạch mọi bế tắc.
Hắn cảm nhận rõ ràng từng tế bào trong cơ thể đang hấp thụ linh khí, đang thay đổi, đang mạnh lên.
Rồi im lặng.
Lâm Triều ngồi đó, mắt nhắm, hơi thở đều đều.
Một lúc lâu sau, hắn mở mắt.
Trong bóng tối, mắt hắn sáng lên một tia kỳ lạ.
Hắn đưa tay lên, nhìn.
Bàn tay vẫn thế, nhưng hắn cảm nhận được sức mạnh đang cuộn chảy bên trong, như dòng sông ngầm chờ ngày vỡ bờ.
– Nhất lưu.
– Hắn nói, giọng khàn khàn.
– Ta.
lên Nhất lưu rồi.
Mười lăm năm ở Nhị lưu.
Ba mươi chín ngày từ khi có công pháp chân truyền.
Nhanh như tên lửa.
Nhanh đến mức chính hắn cũng không tin nổi.
Hắn đứng dậy, đi vào nhà, soi mình trong chậu nước.
Khuôn mặt hắn vẫn thế.
Không trẻ hơn, không già hơn.
Nhưng có một cái gì đó thay đổi.
Trong mắt hắn, có một tia sáng mới.
Một sự tự tin lặng lẽ.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trăng vẫn sáng, nơi những tán lá vẫn lay động trong gió đêm.
– Ta hợp với Hoa Sơn võ công.
– Hắn thì thầm.
– Hóa ra, ta không phải kẻ vô dụng.
Chỉ là chưa gặp đúng thứ của mình.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ, nhưng sâu thẳm.
– Nhưng chuyện này.
không thể để ai biết.
Sáng hôm sau, Lâm Triều vẫn dậy sớm như thường.
Hắn ra nha môn làm việc.
Gặp Lưu Hổ, hắn vui vẻ chào hỏi.
Gặp đồng nghiệp, hắn vẫn lầm lũi như mọi khi.
Buổi chiều, hắn về nhà, dạy lũ trẻ tập võ.
Những động tác căn bản, không hơn không kém.
Buổi tối, hắn ra vườn sau, luyện công dưới ánh trăng.
Nhưng lần này, hắn luyện những thứ cao hơn.
Những chiêu thức trong sách, những pháp môn nội công mà không ai biết.
Và hắn cảm nhận rõ ràng:
mỗi ngày, hắn lại mạnh hơn một chút.
Nội lực tích tụ.
Kiếm ý ngưng tụ.
Kinh mạch giãn nở.
Có đêm, hắn luyện đến mức quên cả thời gian, khi trời sáng mới biết mình đã thức suốt.
Nhưng hắn không thấy mệt.
Chỉ thấy hưng phấn.
Chỉ thấy khao khát được luyện thêm, học thêm, mạnh thêm.
Một tháng.
Hai tháng.
Ba tháng.
Lâm Triều đã vững vàng ở Nhất lưu, và bắt đầu tiến sâu hơn.
Tốc độ của hắn khiến chính hắn cũng kinh ngạc.
Những gì trong sách viết, hắn đọc một lần là hiểu, luyện một lần là thông.
Có những chiêu thức người khác phải mất hàng tháng, hắn chỉ mất vài ngày.
Hắn ngồi dưới gốc khế già, nhìn lên trăng, tự hỏi:
– Nếu ngày xưa.
nếu lão Thất còn sống.
nếu ta có những cuốn sách này từ đầu.
thì ta đã mạnh đến đâu?
Nhưng rồi hắn lắc đầu.
Không nên nghĩ thế.
Quá khứ là quá khứ.
Cái chính là hiện tại – và hiện tại, hắn đang đi đúng đường.
Một đêm cuối thu, khi gió đã se lạnh, Lâm Triều đạt đến một cột mốc mới.
Hắn đang luyện một chiêu kiếm trong sách, bỗng nhiên cảm thấy có một luồng khí lạ chạy dọc sống lưng.
Không phải nội lực – mà là một thứ gì đó cao hơn.
Kiếm trong tay hắn run lên, phát ra tiếng ngân dài.
Hắn vung kiếm.
Một đường kiếm chém ra – không nhanh, không mạnh, nhưng khi lưỡi kiếm đi qua, không khí như bị xé toạc.
"vù"
trầm đục vang lên, kéo dài.
Lâm Triều sững người.
– Kiếm ý.
– Hắn thì thào.
– Kiếm ý thực sự.
Không còn mơ hồ nữa.
Nó đã thành hình, thành thực thể, thành một phần của hắn.
Hắn đứng đó dưới trăng, tay cầm kiếm, lặng người hồi lâu.
Rồi hắn cười.
Một nụ cười nhẹ, nhưng chứa đựng bao nhiêu năm chờ đợi.
– Lão Thất ơi, lão thấy không?
– Con đã có kiếm ý rồi.
Con đang mạnh lên từng ngày.
Và con sẽ còn mạnh hơn nữa.
Hắn nhìn lên trời cao, nơi những vì sao lấp lánh.
– Con sẽ không để Hoa Sơn chết.
Con sẽ không để các lão chết vô ích.
Nhưng con sẽ làm điều đó trong im lặng.
Trong bóng tối.
Không ai biết, không ai hay.
Hắn tra kiếm vào vỏ, bước vào nhà.
Đêm đó, hắn ngủ một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, Lâm Triều lại ra nha môn làm việc như thường.
Gặp Lưu Hổ, hắn cười chào.
Gặp đồng nghiệp, hắn vui vẻ trò chuyện.
Buổi chiều, hắn dạy lũ trẻ tập võ.
Vẫn những động tác căn bản, vẫn những lời dạy nhẹ nhàng.
Buổi tối, hắn ra quán Liễu Diệp uống trà với Liễu lão.
Kể vài câu chuyện vụn vặt, nghe Liễu lão kể về thời trẻ.
Không ai biết.
Không ai nghi ngờ.
Dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy, một cao thủ đang lớn lên từng ngày.
Một ngọn lửa đang cháy âm ỉ, chờ ngày bùng lên.
Và khi ngày đó đến, thiên hạ sẽ phải nhìn lại.
*Lâm Triều ba mươi ba tuổi, Nhất lưu trung kỳ.
*Hắn vẫn sống như mọi ngày, vẫn là người mà ai cũng biết – một sai nha hiền lành, một người thầy vụng về dạy trẻ con tập võ.
*Nhưng trong bóng tối, hắn là người thừa kế duy nhất của Hoa Sơn.
*Và hắn đang chờ.
*Chờ ngày đủ mạnh.
*Chờ ngày gió đổi chiều.
**Hết chương 43.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập