Chương 45: Truy Ma Đội

*Nha môn phủ, đông.

Tin dữ từ khắp nơi đổ về.

Ma Giáo xuất hiện không chỉ một lần.

Sau vụ thảm sát ở làng nhỏ phía tây, thêm ba ngôi làng khác bị tàn sát trong vòng một tháng.

Cùng một cách thức:

hiến tế, máu, và những vòng tròn kỳ dị.

Dân chúng hoảng loạn.

Thương nhân không dám đi xa.

Những cánh đồng bỏ hoang vì người dân sợ ở lại làng mạc hẻo lánh.

Triều đình cuối cùng cũng động.

Một đạo thánh chỉ từ kinh thành truyền xuống:

thành lập **Truy Ma Đội** tại mỗi phủ, tuyển chọn những sai nha, binh lính, và cả cao thủ võ lâm có thiện chí, cùng nhau truy lùng và tiêu diệt Ma Giáo tàn dư.

Ai giết được một tên Ma Giáo, thưởng trăm lượng.

Ai phát hiện được căn cứ của chúng, thưởng ngàn lượng.

Ai tiêu diệt được đầu lĩnh, sẽ được triều đình phong quan.

Lâm Triều đăng ký ngay ngày đầu tiên.

Lưu Hổ nhìn hắn, lắc đầu:

– Lâm đệ, đệ không sợ chết à?

– Sợ.

– Lâm Triều đáp, giọng bình thản.

– Nhưng còn sợ hơn khi nhìn thấy những đứa trẻ chết oan.

Lưu Hổ im lặng một lúc, rồi gật đầu:

– Ừ, ta hiểu.

Nhưng nhớ, cẩn thận.

Ma Giáo không phải bọn cướp thường.

Truy Ma Đội của phủ có mười lăm người.

Ngoài Lâm Triều và Lưu Hổ, còn có mấy tên sai nha khác, vài binh lính trong phủ, và ba người từ các môn phái nhỏ trong vùng tình nguyện tham gia.

Người cầm đầu là một võ quan từ kinh đô cử xuống – Đổng Thanh, tam phẩm đãi ngộ, từng tham gia chiến trận biên cương.

Đổng Thanh nhìn Lâm Triều từ đầu đến chân:

– Ngươi là sai nha?

– Dạ.

– Biết võ không?

– Biết chút ít ạ.

Đổng Thanh gật gù, không hỏi thêm.

Hắn không biết rằng người đứng trước mặt mình đã là Nhất lưu trung kỳ, và đang trên đường tiến xa hơn nữa.

Những ngày đầu truy lùng, Lâm Triều chỉ làm những việc nhỏ:

đi tuần, dò hỏi tin tức, quan sát địa hình.

Nhưng ban đêm, khi cả đội đã ngủ say, hắn lén ra ngoài, tìm một góc khuất, tiếp tục luyện công.

Cuốn *

"Hoa Sơn Tâm Pháp"

* đã nằm lòng.

Hắn bắt đầu chuyển sang những cuốn khác – về kiếm pháp, về thân pháp, về những chiêu thức sát thủ.

Mỗi đêm, hắn lại tiến bộ một chút.

Nội lực tích tụ.

Kinh mạch giãn nở.

Kiếm ý ngưng tụ.

Và một đêm, khi đang luyện trong rừng sâu, hắn cảm nhận được một sự thay đổi lớn.

Đêm ấy không trăng.

Lâm Triều ngồi xếp bằng dưới gốc cây cổ thụ, vận hành nội công theo đúng pháp môn trong sách.

Khí trong người hắn chạy như vũ bão, cuồn cuộn dâng lên từ đan điền, tràn vào từng kinh mạch.

Rồi đột nhiên – im lặng.

Một sự im lặng kỳ lạ, như thể thời gian ngừng trôi.

Lâm Triều mở mắt.

Trong bóng tối, hắn thấy rõ từng chiếc lá trên cây, từng hạt sương đọng trên cỏ, từng con kiến bò trên thân cây.

Thính giác của hắn nhạy bén đến mức có thể nghe tiếng tim đập của một con thú cách xa trăm trượng.

Hắn đưa tay lên, nhìn.

Bàn tay vẫn thế, nhưng hắn cảm nhận được một sức mạnh mới, một nguồn lực vô hình đang chảy trong huyết quản.

– Nhất lưu hậu kỳ.

– Hắn thì thào.

Chưa đầy sáu tháng từ khi có công pháp chân truyền, hắn đã từ Nhị lưu lên Nhất lưu hậu kỳ.

Tốc độ này, nếu để người đời biết, chắc chắn sẽ gây chấn động.

Nhưng hắn không vui mừng.

Chỉ có một sự bình thản lạ thường.

– Còn xa lắm.

– Hắn nói với chính mình.

– La Vân Tranh đã là Đại sư.

Ta còn phải mạnh hơn nữa.

Hắn đứng dậy, tiếp tục luyện.

Một tháng sau, trong một lần truy lùng, đội của hắn phát hiện dấu vết của Ma Giáo.

Một cái động sâu trong núi, cửa động được ngụy trang kỹ lưỡng.

Bên trong, những dấu vết của các cuộc hiến tế – xương người, vòng tròn máu, những tà khí nồng nặc.

Đổng Thanh ra lệnh tấn công.

Trận chiến diễn ra ác liệt.

Bảy tên Ma Giáo, đều là cao thủ, đánh trả quyết liệt.

Ba người trong đội ngã xuống ngay trong những phút đầu.

Lưu Hổ bị thương nặng ở vai.

Lâm Triều xông lên phía trước.

Kiếm trong tay hắn vung lên.

Một đường kiếm chém ra – nhanh, mạnh, chính xác.

Một tên Ma Giáo không kịp né, bị chém đứt cổ họng, ngã xuống.

Tên thứ hai lao tới.

Lâm Triều né sang bên, kiếm đâm thẳng vào tim hắn.

Máu bắn ra, ướt đẫm mặt hắn.

Tên thứ ba, thứ tư.

Chỉ trong vòng mười nhịp thở, Lâm Triều hạ bốn tên Ma Giáo.

Những người còn lại trong đội nhìn hắn, mắt mở to kinh ngạc.

Đổng Thanh cũng sững sờ:

– Lâm.

Lâm Triều?

Ngươi.

Lâm Triều lau máu trên mặt, giọng vẫn bình thản:

– Bẩm đại nhân, ta chỉ may mắn thôi ạ.

Nhưng trong lòng hắn, một điều đã rõ:

hắn không thể giấu mãi.

Nhưng cũng không thể để lộ quá nhiều.

Trên đường về, Lưu Hổ nhìn hắn với ánh mắt khác:

– Lâm đệ, đệ giấu bọn ta lâu nhỉ?

– Lưu ca, ta chỉ học lỏm vài đường.

– Lâm Triều cười trừ.

– Hôm nay may mắn gặp đúng lúc.

Lưu Hổ nhìn hắn hồi lâu, rồi thở dài:

– Ừ, may mắn.

Có khi đệ được trời phù hộ thật.

Lâm Triều không nói gì.

Trong khi đó, ở Thanh Thành phái, một tin mật vừa đến tay La Vân Tranh.

Hắn ngồi trong mật thất, trước mặt là một chiếc hộp ngọc bích.

Bên trong, một viên đan màu tím ánh vàng, tỏa ra hào quang lấp lánh.

– Đây là.

– Hắn run run cầm lên.

– Phá Cảnh Đan đỉnh cấp?

Một lão già áo xám ngồi đối diện, gật đầu:

– Đúng vậy.

Đây là thứ mà giáo chủ ban cho thiếu chủ.

Một viên này, có thể giúp thiếu chủ từ Đại sư sơ kỳ lên thẳng hậu kỳ, nếu thiếu chủ hấp thụ được hết dược lực.

La Vân Tranh nhìn viên đan, mắt sáng lên tham vọng.

– Nhưng giáo chủ có điều kiện gì?

Lão già cười nhạt:

– Thông minh.

Giáo chủ chỉ muốn thiếu chủ nhớ:

Thanh Thành phái hôm nay có được, đều nhờ Ma Giáo năm xưa.

Khi cần, thiếu chủ phải trả ơn.

La Vân Tranh im lặng một lúc, rồi gật đầu:

– Ta hiểu.

Hắn nuốt viên đan ngay trong đêm.

Ba ngày sau, khí tức trong mật thất bỗng nhiên bạo tăng.

Một luồng chân khí cuồn cuộn tỏa ra, khiến những ngọn đèn xung quanh vụt tắt.

La Vân Tranh ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền, quanh người hắn, những luồng khí tím đen xoay tròn như bão tố.

Khi hắn mở mắt, trong đôi mắt ấy, một tia đỏ lóe lên rồi biến mất.

– Đại sư hậu kỳ.

– Hắn cười, một nụ cười lạnh lẽo.

– Gần đến Tông sư rồi.

Hắn đứng dậy, bước ra ngoài.

Phía đông, nơi có những ngọn núi xa mờ, nơi có những kẻ đang âm thầm truy lùng Ma Giáo.

Hắn không biết, và cũng chẳng quan tâm.

Với hắn, thế gian này chỉ còn một mục tiêu:

trở thành người mạnh nhất.

Ở phía tây, trong một căn nhà nhỏ cuối làng, Lâm Triều cũng vừa kết thúc một đêm luyện công.

Hắn đứng dưới gốc khế già, nhìn lên trăng.

Trong tay hắn là thanh kiếm Hoa Sơn.

Trong lòng hắn là một quyết tâm sắt đá.

– Ta sẽ mạnh hơn.

– Hắn thì thầm.

– Mạnh hơn tất cả.

Gió thổi qua, cuốn theo lá khô.

Và trong bóng tối, hai con người ở hai đầu trời, đang âm thầm chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.

Một kẻ vì tham vọng.

Một kẻ vì công lý.

Và số phận đang dần dệt nên sợi chỉ đỏ, nối liền hai cuộc đời tưởng chừng không liên quan.

*Lâm Triều – Nhất lưu đỉnh phong.

*La Vân Tranh – Đại sư hậu kỳ.

*Khoảng cách vẫn còn rất xa.

*Nhưng trong tim Lâm Triều, ngọn lửa vẫn cháy.

*Và hắn biết, chỉ cần còn cháy, còn hy vọng.

**Hết chương 45.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập