*Thị trấn Phong Lâm, rạng sáng.
—
Lâm Triều đến nơi khi mặt trời vừa ló dạng.
Nhưng không còn mặt trời nào để ló dạng nữa.
Tro bụi từ những đống đổ nát bay mù mịt, che khuất bầu trời xanh.
Mùi khét lẹt của gỗ cháy, của thịt người, của máu hòa lẫn với nhau tạo thành thứ mùi mà hắn sẽ không bao giờ quên.
Phong Lâm thị trấn – nơi từng có hơn ba nghìn nhân khẩu, từng là trung tâm buôn bán sầm uất nhất vùng – giờ chỉ còn là một đống tro tàn.
Lâm Triều bước vào con đường chính.
Những ngôi nhà hai bên đường không còn mái, không còn tường, chỉ còn những bộ khung đen xạm, nghiêng ngả, sắp đổ.
Dưới chân hắn, những mảnh vỡ của bát đĩa, của đồ gỗ, của xương người lẫn lộn với nhau, không thể phân biệt.
Một bàn tay thò ra từ đống gạch vụn.
Những ngón tay co quắp, như thể đang cố nắm lấy thứ gì đó trong giây phút cuối cùng.
Lâm Triều quỳ xuống, nhẹ nhàng gỡ từng viên gạch.
Bên dưới là một người đàn ông trung niên, nằm sấp, lưng đầy vết đao.
Dưới người ông ta, một đứa trẻ chừng ba bốn tuổi – vẫn còn nguyên vẹn, không một vết thương.
Ông ta đã lấy thân mình che cho con.
Cả hai đều chết.
Lâm Triều đứng dậy, tay run run.
Tiếng khóc vọng ra từ một góc phố.
Hắn chạy tới.
Một người đàn bà ôm xác chồng, ngồi giữa đống đổ nát, mặt không còn nước mắt – vì đã khóc cạn từ lâu.
Đôi mắt chị đỏ hoe, sưng húp, nhìn vô định vào khoảng không.
– Chị.
– Lâm Triều mở miệng.
Người đàn bà không trả lời.
Không nhìn hắn.
Không cử động.
Chị chỉ ôm chặt xác chồng, lắc lư nhẹ, miệng lẩm bẩm điều gì không rõ.
Lâm Triều đứng đó, không biết nói gì.
Phía xa, một đứa trẻ độ năm sáu tuổi ngồi bệt dưới đất, tay ôm một con búp bê vải đen nhẻm.
Nó không khóc, không la.
Nó chỉ ngồi đó, mắt mở to, nhìn vào khoảng không.
– Con.
– Lâm Triều bước tới, ngồi xuống bên cạnh nó.
– Con tên gì?
Đứa trẻ không trả lời.
Nó chỉ nhìn hắn, rồi lại nhìn vào khoảng không.
Đôi mắt nó trống rỗng.
Như thể linh hồn đã bay đi đâu mất, để lại thể xác này ngồi đây.
Lâm Triều đưa tay định xoa đầu nó, nhưng rồi rụt lại.
Tay hắn dính máu.
Máu của kẻ thù.
Nhưng nó cũng là máu.
Và đứa trẻ này đã thấy quá nhiều máu rồi.
Hắn đứng dậy, đi tiếp.
Càng đi sâu, cảnh tượng càng kinh hoàng.
Một góc chợ, hàng chục xác người xếp chồng lên nhau như củi khô.
Trên cùng là một thiếu nữ trẻ, áo quần xé toạc, hai chân dang rộng, mặt nhìn lên trời với đôi mắt mở to vô hồn.
Dưới chân tường, một ông lão tóc bạc ngồi dựa, ngực cắm một mũi tên, tay vẫn còn nắm chặt thanh kiếm gỗ – thứ vũ khí duy nhất ông có để bảo vệ gia đình.
Bên cạnh ông, một người đàn bà trung niên nằm sấp, tay vươn về phía ông, như thể cố chạy đến bên ông trong giây phút cuối cùng.
Họ là vợ chồng.
Họ đã chết cạnh nhau.
Lâm Triều đứng nhìn họ hồi lâu.
Gió thổi qua, cuốn theo tro bụi, phủ lên hai thân xác một lớp mỏng màu xám.
Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng vuốt mắt ông lão.
Rồi đứng dậy, đi tiếp.
Tiếng la hét từ xa.
Lâm Triều chạy tới.
Một nhóm sống sót – chừng hai mươi người – đang tụ tập bên một góc tường còn trụ lại.
Họ nhìn thấy hắn với bộ dạng sai nha, mắt sáng lên hy vọng.
– Quan.
quan sai!
– Một người đàn ông chạy ra, quỳ sụp dưới chân hắn.
– Cứu.
cứu chúng tôi.
bọn chúng.
Hắn không nói được hết câu.
Nước mắt và nước mũi chảy ra, hòa lẫn với bụi đất lem nhem.
Lâm Triều đỡ hắn dậy.
– Có bao nhiêu người?
– Chỉ.
chỉ còn hai mươi.
hai mươi mốt người.
– Một người đàn bà run run đáp.
– Cả thị trấn.
hơn ba nghìn người.
chỉ còn chúng tôi.
Lâm Triều nhìn họ.
Đàn ông, đàn bà, trẻ em.
Người thì mất tay, người thì mất chân, người thì bỏng khắp người.
Ai nấy đều run lên vì lạnh, vì đói, vì sợ hãi.
– Bọn chúng đã đi rồi.
– Hắn nói, giọng trầm.
– Tôi sẽ đưa các người về phủ.
Nhưng trong lòng hắn, một câu hỏi cứ lởn vởn:
*Đưa về phủ rồi sao?
Nhà cửa của họ đã mất.
Người thân của họ đã chết.
Họ còn gì để sống?
Trên đường về, Lâm Triều đi sau cùng, nhìn theo đoàn người lê bước trong im lặng.
Không ai nói với ai câu nào.
Chỉ có tiếng bước chân nặng nhọc trên con đường đất, tiếng trẻ con thút thít trong lòng mẹ, và tiếng gió rít qua những cánh đồng hoang vắng.
Một đứa bé trai chừng bảy tuổi, tay cầm một cái chuông nhỏ, thỉnh thoảng lại rung lên.
Tiếng chuông leng keng, nhẹ nhàng, nhưng trong không gian tĩnh mịch, nó vang xa, vọng vào lòng người những nỗi đau không tên.
– Con làm gì thế?
– Lâm Triều hỏi.
Đứa bé không trả lời.
Nó chỉ tiếp tục rung chuông.
Một người đàn bà đi bên cạnh khẽ nói:
– Chuông của cha nó.
Cha nó bảo, nếu có chuyện gì, cứ rung chuông, ông ấy sẽ đến.
Lâm Triều im lặng.
Cha nó đã chết.
Nó đã rung chuông suốt đêm qua.
Không ai đến.
Nó vẫn rung.
Về đến phủ, trời đã tối.
Lâm Triều bàn giao những người sống sót cho người trong phủ lo liệu, rồi lặng lẽ trở về nhà.
Căn nhà nhỏ cuối làng vẫn còn đó.
Cây khế già vẫn đứng đó.
Nhưng trong lòng hắn, một thứ gì đó đã thay đổi.
Hắn ngồi dưới gốc khế, nhìn lên trăng.
Trăng vẫn sáng.
Vẫn đẹp.
Vẫn lạnh lùng như mọi khi.
Nhưng dưới ánh trăng ấy, ba nghìn con người đã chết.
Ba nghìn mảnh đời đã bị dập tắt.
Ba nghìn tiếng khóc đã vang lên rồi tắt lịm trong màn đêm.
Hắn nhớ lại những khuôn mặt.
Đôi mắt mở to của thiếu nữ trẻ.
Bàn tay co quắp của người đàn ông che con.
Nụ cười đông cứng trên môi đứa trẻ ôm búp bê.
Và tiếng chuông.
Tiếng chuông của đứa bé vẫn còn văng vẳng bên tai.
*Leng keng.
Leng keng.
Lâm Triều ôm mặt.
Hắn không khóc.
Nước mắt đã cạn từ lâu.
Nhưng trong lồng ngực, trái tim hắn đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt.
Một lúc lâu sau, hắn đứng dậy, bước vào nhà, lôi cuốn *
"Hoa Sơn Kiếm Pháp"
* ra đọc.
Nhưng mắt hắn không nhìn vào chữ.
Hắn nhìn vào khoảng không, nhìn lại những gì đã thấy.
– Ta phải mạnh hơn.
– Hắn thì thầm.
– Mạnh hơn nữa.
Không phải để trả thù.
Không phải để đòi công lý cho Hoa Sơn.
Mà để không bao giờ phải chứng kiến cảnh tượng này thêm một lần nữa.
Để bảo vệ những người vô tội.
Để ngăn chặn những kẻ tàn ác.
Hắn gập sách lại, ra sân sau, rút kiếm.
Những đường kiếm vung lên dưới trăng, nhanh hơn, mạnh hơn, chết chóc hơn bao giờ hết.
Nhưng trong lòng hắn, không có hận thù.
Chỉ có một nỗi đau.
Và từ nỗi đau ấy, một sức mạnh mới đang được sinh ra.
*Đêm đó, trong căn nhà nhỏ cuối làng, một người đàn ông tập kiếm dưới trăng.
*Hắn không còn là kẻ chỉ sống vì quá khứ nữa.
*Hắn sống vì tương lai.
*Tương lai của những đứa trẻ mồ côi, của những người mất nhà, của những sinh mạng vô tội.
*Và hắn biết, con đường phía trước còn dài hơn, gian nan hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua.
*Nhưng hắn không lùi bước.
*Vì hắn đã thấy tro tàn.
*Và hắn sẽ không để tro tàn ấy phủ lên thêm bất kỳ ai nữa.
**Hết chương 48.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập