*Nha môn phủ, xuân.
—
Tin về trận chiến với Vạn Nhân Bang lan xa.
Người ta đồn rằng có một sai nha, một mình chém giết trăm tên cướp, cứu sống hàng trăm sinh mạng.
Có người nói hắn là thần tiên giáng thế.
Có người nói hắn là ma quỷ hóa thân.
Lâm Triều nghe những lời đồn mà chỉ cười nhạt.
Hắn vẫn sống như mọi ngày.
Vẫn đi làm, vẫn dạy trẻ, vẫn uống trà với Liễu lão.
Những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán sau lưng – hắn đều mặc kệ.
Trên đời này, hắn đã học được một điều:
không thể để người khác nhìn thấu mình.
Một buổi chiều, có khách lạ đến phủ.
Một thanh niên chừng hai lăm, hai sáu tuổi, áo xanh, lưng đeo trường kiếm, dáng vẻ phong nhã nhưng ẩn chứa khí chất uyên thâm.
Hắn đến gặp tri huyện, rồi được giới thiệu với Đổng Thanh và Truy Ma Đội.
– Vị này là Hư Trí công tử, đến từ Võ Đang phái.
– Đổng Thanh giới thiệu.
– Là cao đồ của Võ Đang chưởng môn, đặc mệnh đến giúp chúng ta truy lùng Ma Giáo.
Lâm Triều đứng trong góc phòng, quan sát.
Hư Trí.
Cái tên nghe đã thấy không tầm thường.
Hắn nhìn kỹ:
mắt sáng, thần thái ẩn nội, bước chân nhẹ như mèo.
Cao thủ.
Ít nhất là Nhất lưu đỉnh phong, có thể đã chạm đến Đại sư.
Nhưng Lâm Triều không để lộ bất cứ cảm xúc gì.
Hắn chỉ đứng đó, như một sai nha bình thường nhất.
Hư Trí quét mắt nhìn quanh phòng, gật đầu chào mọi người.
Khi mắt hắn lướt qua Lâm Triều, dừng lại hơi lâu hơn một chút.
– Vị này là?
– Hư Trí hỏi.
– Lâm Triều, sai nha trong đội.
– Đổng Thanh đáp.
– Cũng là người đã một mình chống lại Vạn Nhân Bang hôm đó.
Hư Trí nhướn mày, bước lại gần Lâm Triều:
– Nghe nói Lâm huynh võ công cao cường, có thể một mình đánh bại trăm tên cướp?
Lâm Triều cúi đầu, giọng khiêm tốn nhưng không khúm núm:
– Hư công tử quá lời.
Tôi chỉ là sai nha làm phận sự, may mắn sống sót.
Hư Trí nhìn hắn một lúc, rồi cười:
– May mắn sao?
Có lẽ vậy.
Hắn không hỏi thêm, quay sang nói chuyện với Đổng Thanh.
Lâm Triều đứng đó, mặt không biến sắc.
Nhưng trong lòng, hắn ghi nhớ:
người này sẽ dò xét mình.
Phải cẩn thận.
Những ngày sau, Hư Trí cùng tham gia truy lùng.
Hắn ta quả nhiên là cao thủ thực sự.
Mỗi lần phát hiện dấu vết Ma Giáo, hắn luôn là người đầu tiên nhận ra.
Mỗi lần giao chiến, kiếm pháp của hắn như mây bay nước chảy, nhẹ nhàng mà chí mạng.
Lâm Triều quan sát, học hỏi, nhưng không bao giờ thể hiện quá nhiều.
Mỗi tối, khi cả đội đã ngủ say, hắn lén ra ngoài, tìm một góc khuất, tiếp tục luyện công.
Cuốn *
"Hoa Sơn Tâm Pháp"
* đã nằm lòng, hắn chuyển sang những cuốn cao cấp hơn.
Nội lực trong người hắn ngày một dồi dào, kinh mạch ngày một thông suốt.
Nhất lưu đỉnh phong.
Chỉ còn một bước nữa là đến Đại sư.
Nhưng hắn không vội.
Hắn biết, càng vội càng dễ sai lầm.
Một buổi tối, khi cả đội đã nghỉ ngơi, Hư Trí tìm gặp riêng Lâm Triều.
Hai người ngồi bên đống lửa, cách xa trại.
– Lâm huynh.
– Hư Trí mở lời.
– Tôi có thể hỏi một câu không?
– Xin mời.
– Lâm huynh có biết về Hoa Sơn phái không?
Tim Lâm Triều không hề đập nhanh hơn.
Hắn đã chuẩn bị cho câu hỏi này từ lâu.
– Hoa Sơn?
– Hắn nhướn mày, vẻ mặt tự nhiên.
– Tôi chỉ nghe nói đó là một môn phái cũ, đã suy tàn từ lâu.
Hồi nhỏ có nghe mấy lão già kể chuyện, nhưng cũng chẳng nhớ gì nhiều.
Hư Trí nhìn hắn, mắt sâu thẳm:
– Lâm huynh không biết thật sao?
Kiếm pháp của Lâm huynh hôm đánh với Vạn Nhân Bang, có vài chiêu rất giống Hoa Sơn kiếm pháp.
Lâm Triều cười nhạt:
– Hư công tử nói đùa.
Tôi chỉ học lỏm vài đường từ một lão già trong núi.
Lão ấy chết rồi, tôi cũng không biết lão là ai.
Có thể lão từng là đệ tử Hoa Sơn chăng?
Tôi không rõ.
Hắn nói với giọng thản nhiên, như thể chuyện chẳng có gì quan trọng.
Hư Trí nhìn hắn hồi lâu, rồi gật đầu:
– Ra vậy.
Nếu có cơ hội, tôi rất muốn được diện kiến vị cao nhân ấy.
– Tiếc quá, lão đã mất rồi.
– Lâm Triều nhún vai.
– Đời người ngắn ngủi, sinh tử vô thường mà.
Hư Trí không hỏi thêm.
Hắn chuyển sang chuyện khác, về Ma Giáo, về tình hình hiện tại.
Lâm Triều đáp lại một cách bình thường, vừa đủ, không quá nhiều, không quá ít.
Khi Hư Trí đứng dậy cáo từ, Lâm Triều vẫn ngồi đó, nhìn vào ngọn lửa.
Trong lòng hắn, một suy nghĩ lóe lên:
*Hắn ta vẫn nghi ngờ.
Nhưng chưa có bằng chứng.
Hắn cười thầm.
*Cứ nghi ngờ đi.
Ta vẫn ở đây.
Vẫn là sai nha Lâm Triều.
Không hơn, không kém.
Đêm đó, sau khi chắc chắn mọi người đã ngủ say, Lâm Triều lại lén ra ngoài luyện công.
Hắn tìm một khe núi sâu, cách xa trại, ngồi xuống dưới gốc cây cổ thụ.
Nội lực trong người vận chuyển, từng luồng khí nóng chạy dọc kinh mạch, mạnh mẽ, dồi dào.
Một tiếng nổ nhẹ trong đầu.
Lâm Triều mở mắt.
Trong bóng tối, hắn thấy rõ từng chiếc lá, từng hạt sương, từng con kiến.
Thính giác của hắn nhạy bén đến mức có thể nghe tiếng tim đập của một con thú cách xa trăm trượng.
– Đại sư.
– Hắn thì thào.
Chưa đầy một năm từ khi có công pháp chân truyền, hắn đã từ Nhị lưu lên Đại sư sơ kỳ.
Tốc độ này, nếu để người đời biết, chắc chắn sẽ gây chấn động.
Nhưng hắn không vui mừng.
Chỉ có một sự bình thản lạ thường.
– Còn xa lắm.
– Hắn nói với chính mình.
– La Vân Tranh đã là Đại sư hậu kỳ.
Hắn còn có cả Thanh Thành phái chống lưng.
Còn ta, một mình.
Hắn đứng dậy, phủi bụi.
– Phải cẩn thận hơn nữa.
Không được để lộ.
Những ngày sau, Lâm Triều càng sống kín đáo hơn.
Hắn vẫn đi cùng đội, vẫn làm nhiệm vụ, vẫn giao tiếp bình thường với mọi người.
Nhưng mỗi tối, hắn đều lén ra ngoài luyện công, và mỗi sáng, hắn đều trở về trước khi ai kịp nhận ra.
Hư Trí thỉnh thoảng vẫn nhìn hắn với ánh mắt dò xét.
Nhưng Lâm Triều không bao giờ để lộ sơ hở.
Một lần, trong lần truy lùng, bọn họ bị phục kích.
Hư Trí bị ba tên Ma Giáo vây đánh, tình thế nguy cấp.
Lâm Triều đứng bên cạnh, nhưng không ra tay.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn.
Đến khi Hư Trí suýt bị thương, hắn mới chậm rãi rút kiếm, chém hai tên, giải vây cho Hư Trí.
Hư Trí thở hổn hển, nhìn hắn:
– Sao Lâm huynh không ra tay sớm hơn?
Lâm Triều nhún vai:
– Tôi thấy Hư công tử xử lý được mà.
Cần gì tôi phải nhúng tay vào?
Hư Trí nhìn hắn hồi lâu, rồi bật cười:
– Lâm huynh thú vị thật.
Tôi càng ngày càng muốn biết Lâm huynh là ai.
– Tôi là Lâm Triều, sai nha phủ này.
Có gì mà muốn biết?
Hắn quay lưng bước đi, để lại Hư Trí đứng đó với ánh mắt đầy suy tư.
Đêm đó, Lâm Triều ngồi một mình trong lều, suy nghĩ.
Hư Trí quá thông minh.
Hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Sớm muộn gì, hắn cũng sẽ tìm cách moi ra sự thật.
Nhưng Lâm Triều không sợ.
Hắn đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch.
Nếu Hư Trí thực sự động thủ, nếu hắn ta định bắt mình hoặc hại mình, Lâm Triều sẽ không ngần ngại bỏ trốn.
Hắn đã sống nhờ chạy trốn từ nhỏ.
Chạy trốn không phải là hèn nhát.
Là để sống sót.
Và chỉ cần sống sót, là còn cơ hội.
Hắn nhìn lên trần lều, thì thầm:
– Lão Thất ơi, lão dạy con:
sống đã, rồi tính tiếp.
Con nhớ.
Con sẽ sống.
Bằng mọi giá.
Sáng hôm sau, Lâm Triều lại ra ngoài như thường.
Gặp Hư Trí, hắn vui vẻ chào hỏi.
Gặp đồng đội, hắn vẫn hòa đồng.
Không ai biết, trong lòng hắn, một quyết tâm sắt đá đang lớn dần.
Hắn sẽ tiếp tục tu luyện.
Sẽ mạnh lên từng ngày.
Sẽ đối phó với mọi tình huống.
Và nếu cần, hắn sẽ biến mất không một dấu vết.
Như một cơn gió.
Như một bóng ma.
Như những gì hắn đã làm suốt mười mấy năm qua.
*Hư Trí vẫn ở lại, vẫn cùng đội truy lùng Ma Giáo.
Vẫn thỉnh thoảng nhìn Lâm Triều với ánh mắt dò xét.
*Nhưng Lâm Triều không còn bận tâm.
*Hắn có việc của mình.
Có con đường của mình.
*Và hắn sẽ đi con đường đó, bất kể ai ở bên cạnh hay đối đầu.
*Chỉ cần còn sống, là còn hy vọng.
**Hết chương 49.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập