*Nha môn phủ, xuân.
—
Bạch Liên Giáo xuất hiện từ lúc nào không ai rõ.
Chỉ biết một ngày, trên các nẻo đường, trong các ngôi làng, bỗng xuất hiện những người mặc áo trắng, tay cầm phất trần, miệng đọc những lời ca tụng Bạch Liên Thánh Mẫu.
Ban đầu, chẳng ai để ý.
Nhưng rồi họ bắt đầu chữa bệnh.
Những người ốm đau lâu ngày, uống nước phép của họ bỗng nhiên khỏe lại.
Những người nghèo khổ, được họ cho cơm ăn áo mặc.
Những người tuyệt vọng, được họ an ủi, vỗ về.
Dân chúng tin theo.
Họ dựng đền thờ Bạch Liên Thánh Mẫu khắp nơi.
Họ tụ tập mỗi tối, đọc kinh, cầu nguyện, hát ca.
Họ dâng tiền, dâng lễ, dâng cả ruộng vườn nhà cửa cho Bạch Liên Sư – những người được cho là sứ giả của Thánh Mẫu.
Lâm Triều đứng trên lầu cao của nha môn, nhìn xuống phố.
Dưới kia, hàng trăm người dân đang quỳ lạy trước một bàn thờ dựng tạm.
Trên bàn thờ, một người đàn ông mặc áo trắng, mặt mũi sáng sủa, tay cầm phất trần, miệng đọc những lời cao siêu.
– Bạch Liên Thánh Mẫu từ bi, cứu khổ cứu nạn.
Ai tin theo, sẽ được siêu thoát.
Ai dâng cúng, sẽ được phù hộ.
Dân chúng rập đầu, miệng lầm rầm khấn vái.
Họ đặt lên bàn thờ những đồng tiền cuối cùng, những món đồ quý giá nhất, những thứ họ dành dụm cả đời.
Lâm Triều nhìn mà lòng sôi lên.
Hắn biết những trò này.
Ngày xưa ở chợ, hắn đã thấy không ít kẻ lợi dụng lòng tin của dân nghèo để lừa tiền.
Nhưng chưa bao giờ thấy quy mô lớn đến thế.
– Lâm đại nhân.
– Lưu Hổ bước lên, đứng cạnh hắn.
– Sao ngài không ra tay?
Lâm Triều lắc đầu:
– Không thể.
– Sao vậy?
Lâm Triều chỉ xuống phố:
– Nhìn kìa.
Họ tin.
Họ tin thật lòng.
Nếu ta ra tay, dân chúng sẽ chống lại ta.
Họ sẽ bảo ta là ác quỷ, là kẻ phá hoại đức tin.
Triều đình sẽ nghe theo dân chúng, và ta sẽ bị bắt.
Lưu Hổ im lặng.
– Hơn nữa, – Lâm Triều nói tiếp – Bạch Liên Giáo có thế lực lớn.
Đằng sau những kẻ mặc áo trắng này, còn có những cao thủ thực sự.
Động vào chúng, không dễ.
Lưu Hổ thở dài:
– Thế thì đành chịu à?
Lâm Triều nhìn xuống phố, nơi những người dân nghèo đang dâng lên những đồng tiền cuối cùng.
– Phải chịu.
– Hắn nói, giọng lạnh tanh.
– Chịu cho đến khi có cơ hội.
Những ngày sau, Bạch Liên Giáo càng lúc càng lớn mạnh.
Đền thờ mọc lên khắp nơi.
Người theo giáo ngày càng đông.
Có những làng, cả làng đều theo Bạch Liên, không còn ai đi làm ruộng, không còn ai lo sản xuất.
Họ tụ tập cầu nguyện suốt ngày đêm.
Họ dâng hết của cải cho Bạch Liên Sư.
Họ tin rằng, chỉ cần tin tưởng tuyệt đối, Bạch Liên Thánh Mẫu sẽ cứu họ khỏi mọi khổ đau.
Lâm Triều chứng kiến cảnh một người đàn ông bán cả nhà, cả ruộng, cả trâu bò, dâng hết cho Bạch Liên Sư.
Vợ hắn khóc lóc van xin, con cái hắn đói khổ, nhưng hắn không nghe.
– Thánh Mẫu phù hộ ta!
– Hắn hét lên, mắt sáng rực.
– Ta sẽ được lên cõi cực lạc!
Lâm Triều đứng nhìn, tay nắm chặt chuôi kiếm.
Nhưng hắn không rút.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn.
Một buổi chiều, Lâm Triều ghé qua quán Liễu Diệp.
Liễu lão đang pha trà, thấy hắn thì gật đầu:
– Lâm đại nhân hôm nay rảnh à?
– Rảnh.
– Lâm Triều ngồi xuống, nhận chén trà.
– Mệt quá.
Liễu lão nhìn hắn:
– Mệt vì Bạch Liên Giáo?
Lâm Triều gật đầu.
Liễu lão thở dài:
– Chuyện này, ta thấy nhiều rồi.
Ba mươi năm trước, cũng có một giáo phái như thế.
Cũng lừa dân, cũng chiếm của, cũng hứa hẹn đủ điều.
Cuối cùng, triều đình phải sai quân đến dẹp.
Cả ngàn người chết.
Lâm Triều im lặng.
– Ngươi không làm gì được đâu.
– Liễu lão nói.
– Dân chúng mê muội rồi.
Càng cấm, họ càng tin.
Chỉ có thời gian mới chữa được.
Lâm Triều nhìn vào chén trà:
– Nhưng mà.
nhìn họ dâng hết của cải, nhìn họ bỏ bê ruộng vườn, nhìn họ tin vào những điều hão huyền.
ta thấy.
thấy.
Hắn không nói hết câu.
– Thấy xót?
Liễu lão vỗ vai hắn:
– Ngươi có trái tim tốt.
Nhưng trên đời này, có những việc không thể dùng võ lực để giải quyết.
Phải nhẫn.
Phải chờ.
– Chờ đến bao giờ?
– Chờ đến khi họ tự nhận ra.
Hoặc chờ đến khi có người đủ mạnh để vạch trần bộ mặt thật của chúng.
Lâm Triều im lặng hồi lâu.
Rồi hắn đứng dậy:
– Cảm ơn lão.
– Về à?
– Ừ.
Về luyện công.
Liễu lão nhìn theo bóng hắn, lắc đầu:
– Thằng nhỏ này.
rồi sẽ làm nên chuyện lớn.
Đêm đó, Lâm Triều lại ra khu rừng sau làng.
Hắn đứng giữa khoảng đất trống, rút kiếm.
Nhưng hắn không vung lên ngay.
Hắn nhắm mắt, nhớ lại những gì đã thấy.
Những khuôn mặt mê muội của dân chúng.
Những đồng tiền cuối cùng được dâng lên.
Những lời hứa hẹn hão huyền của bọn Bạch Liên Sư.
Máu trong người hắn sôi lên.
Hắn mở mắt.
Kiếm quang lóe lên.
Những đường kiếm vung ra như điên cuồng, như bão táp, như muốn xé toạc cả màn đêm.
Cây cối xung quanh bị kiếm phong cắt nát, lá rụng tơi bời.
Nhưng không có tiếng la hét.
Không có tiếng binh khí va chạm.
Chỉ có tiếng kiếm xé gió, và tiếng thở dốc của một người đang cố kìm nén cơn giận.
Cuối cùng, hắn dừng lại.
Đứng giữa bãi chiến trường hoang tàn do chính mình tạo ra, hắn nhắm mắt, thở dài.
Một hồi lâu, hắn thì thầm:
– Lão Thất ơi, lão dạy con nhẫn nhục.
Con hiểu.
Con nhẫn được.
Nhưng nhìn thế này, con.
con khó chịu lắm.
Hắn ngồi xuống, ôm đầu.
– Con muốn xông vào, chém sạch bọn chúng.
Nhưng con biết, không thể.
Dân chúng sẽ chống lại con.
Triều đình sẽ bắt con.
Và con sẽ chết vô ích.
Hắn ngẩng lên nhìn trăng:
– Phải sống.
Sống để còn làm việc lớn.
Sống để còn trả thù.
Sống để còn phục hưng Hoa Sơn.
Hắn đứng dậy, nhặt kiếm lên:
– Nhưng con hứa, một ngày nào đó, con sẽ quay lại.
Sẽ vạch trần bộ mặt thật của bọn chúng.
Sẽ cứu những người dân khỏi mê muội.
Hắn tra kiếm vào vỏ, quay lưng bước về nhà.
Sáng hôm sau, Lâm Triều lại ra phố.
Bạch Liên Giáo vẫn đó.
Dân chúng vẫn quỳ lạy.
Bạch Liên Sư vẫn đọc những lời ca tụng.
Lâm Triều đứng nhìn từ xa, mặt không biểu cảm.
Nhưng trong mắt hắn, có một tia sáng lạnh lẽo.
Tia sáng của kẻ đang chờ thời cơ.
Và khi thời cơ đến, hắn sẽ không chần chừ.
*Lâm Triều vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn luyện công mỗi đêm.
*Hắn nhẫn nhục chứng kiến cảnh dân chúng bị lừa gạt, bị vắt kiệt, bị mê hoặc.
*Nhưng trong lòng hắn, một quyết tâm đang lớn dần.
*Quyết tâm không chỉ trả thù cho Hoa Sơn, mà còn bảo vệ những người vô tội.
*Và khi hắn đủ mạnh, hắn sẽ ra tay.
*Không chỉ bằng kiếm, mà bằng sự thật.
**Hết chương 54.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập