*Rừng sâu phía tây, dạ.
—
Lâm Triều lần theo dấu vết suốt ba ngày.
Từ những người dân mất tích, từ những chuyến hàng bí ẩn, từ những lời đồn về một
"thánh địa"
trong rừng sâu – tất cả đều dẫn đến một điểm.
Hắn đứng trên vách núi, nhìn xuống thung lũng bên dưới.
Một tòa thành đá sừng sững giữa rừng già.
Tường cao, hào sâu, lính canh gác dày đặc.
Trên nóc thành, những ngọn đuốc cháy sáng, soi rõ lá cờ trắng thêu hình hoa sen.
Bạch Liên Giáo tổng đàn.
Nhưng Lâm Triều không bị đánh lừa bởi lớp vỏ bọc hào nhoáng ấy.
Hắn cảm nhận được.
Từ dưới thung lũng, một luồng khí tức âm hàn bốc lên, lạnh đến thấu xương.
Thứ khí tức này hắn đã gặp – trong những tên Ma Giáo hắn từng giết, trong những vòng tròn máu đen, trong những lời thì thầm về Ma Thần.
– Ma Giáo.
– Hắn thì thầm.
– Bạch Liên Giáo chỉ là vỏ bọc.
Hắn nằm im trên vách núi suốt ba canh giờ, quan sát.
Lính canh thay phiên mỗi khắc.
Có ít nhất năm mươi tên bên ngoài, chưa kể bên trong.
Cổng chính được canh gác nghiêm ngặt, nhưng phía tây có một mảng tường thấp hơn, ít người qua lại.
Hắn chờ đến nửa đêm.
Khi trăng lên cao nhất, khi lính canh mỏi mệt nhất, hắn động.
Thân ảnh hắn lao xuống vách núi như một mũi tên.
Đôi chân tiếp đất không một tiếng động.
Hắn áp sát bức tường phía tây, lắng nghe.
Tiếng bước chân lính canh từ xa vọng lại.
Mỗi năm bước, một tiếng.
Hắn đếm.
Ba.
hai.
một.
Kiếm quang lóe lên.
Tên lính canh chưa kịp kêu, cổ họng đã đứt.
Hắn đỡ lấy thân xác, đặt nhẹ xuống đất, rồi nhảy lên tường.
Bên trong là một khuôn viên rộng lớn, với hàng chục dãy nhà san sát.
Giữa trung tâm, một tòa tháp cao vút, từ đó tỏa ra thứ khí tức âm hàn mạnh nhất.
Lâm Triều lướt qua những mái nhà như một bóng ma.
Hắn thấy những căn phòng đầy người – những người dân bị bắt cóc, bị nhốt như súc vật.
Hắn thấy những kho lẫm đầy lương thực, của cải – tất cả đều là của dân chúng dâng cúng.
Hắn thấy những vòng tròn máu, những tế đàn, những bộ xương chất đống.
Và hắn thấy chúng.
Những tên mặc áo đen, mặt đeo mặt nạ quỷ, đang tụ tập quanh tòa tháp trung tâm.
Khí tức của chúng không phải người thường – tất cả đều là cao thủ Ma Giáo.
– Hộ pháp.
– Lâm Triều đếm.
– Mười hai tên.
Và trong tháp, một thứ khí tức khủng khiếp hơn nhiều.
Thứ khí tức mà hắn chỉ cảm nhận được một lần trong đời – từ những lời kể của lão Thất về Huyết Ma lão tổ.
*Giáo chủ.
Tim Lâm Triều đập nhanh hơn một nhịp, nhưng hắn kìm lại.
Hắn biết mình không thể xông vào.
Mười hai hộ pháp, mỗi tên đều tương đương Đại sư.
Giáo chủ trong tháp, ít nhất là Tông sư.
Hắn chỉ là Đại sư trung kỳ, xông vào khác nào tự sát.
Nhưng hắn không thể về tay không.
Hắn chờ.
Khi mười hai hộ pháp tản ra, khi lính canh lơ là nhất, hắn động.
Tên hộ pháp cuối cùng vừa bước vào phòng riêng, chưa kịp cởi áo, kiếm đã xuyên qua cổ họng.
Hắn ngã xuống, mắt mở to, không kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Lâm Triều đóng cửa, lục soát phòng.
Trong rương, hắn tìm thấy những cuốn sổ, những bức thư, những văn bản mật.
Hắn nhét tất cả vào túi, rồi lặng lẽ rời đi.
Khi bình minh lên, hắn đã ở cách tổng đàn hai mươi dặm.
Về đến nhà, Lâm Triều đóng cửa, đọc suốt ba ngày.
Những cuốn sổ tiết lộ sự thật khủng khiếp.
Bạch Liên Giáo không phải một giáo phái bình thường.
Nó là vỏ bọc hoàn hảo cho Ma Giáo.
Dưới danh nghĩa tôn giáo, chúng thu thập của cải, bắt cóc người để hiến tế, và quan trọng nhất – chúng đang chuẩn bị cho sự tái sinh của Huyết Ma lão tổ.
Những bức thư tiết lộ mối quan hệ giữa Ma Giáo và Thanh Thành phái.
La Thiên Tông – chưởng môn Thanh Thành – chính là người đã tiếp tay cho Ma Giáo suốt ba mươi năm.
Đổi lại, Ma Giáo giúp hắn tiêu diệt các đối thủ, củng cố địa vị.
Và La Vân Tranh – con trai hắn – đã được Ma Giáo ban cho đan dược quý để đột phá lên Đại sư hậu kỳ.
Lâm Triều đọc xong, lặng người hồi lâu.
Hóa ra, kẻ thù của hắn không chỉ là Thanh Thành, mà còn là Ma Giáo.
Và cả hai đang hợp tác với nhau.
– Lão Thất ơi.
– Món nợ này.
lớn quá.
Nhưng trong mắt hắn, không có sợ hãi.
Chỉ có một ngọn lửa đang cháy mạnh hơn bao giờ hết.
Sáng hôm sau, Lâm Triều đến nha môn, gặp Đổng Thanh.
– Đại nhân, tôi có việc muốn bẩm báo.
Đổng Thanh nhìn hắn:
– Lâm đại nhân cứ nói.
Lâm Triều đặt tập tài liệu lên bàn:
– Đây là bằng chứng về Bạch Liên Giáo.
Chúng không phải giáo phái bình thường.
Chúng là Ma Giáo.
Đổng Thanh tái mặt, vội vàng xem xét.
Càng đọc, mặt ông ta càng trắng bệch.
– Lâm.
Lâm đại nhân.
ngài lấy những thứ này ở đâu?
– Ở tổng đàn của chúng.
– Lâm Triều đáp, giọng bình thản.
– Đêm qua tôi mới về.
Đổng Thanh nhìn hắn như nhìn quỷ:
– Ngài.
ngài một mình xông vào tổng đàn Ma Giáo?
– Ừ.
– Và sống sót trở về?
Đổng Thanh im lặng hồi lâu.
Rồi ông ta đứng dậy, vái Lâm Triều một vái sâu:
– Lâm đại nhân, tôi phục ngài.
Lâm Triều đỡ ông ta dậy:
– Đại nhân làm gì thế?
Việc này chưa xong.
Phải báo lên triều đình, phải điều quân đến dẹp tổng đàn.
Đổng Thanh gật đầu:
– Tôi sẽ làm ngay.
Ba ngày sau, quân triều đình kéo đến.
Năm ngàn binh lính, cùng với cao thủ từ các môn phái, bao vây tổng đàn Bạch Liên Giáo.
Trận chiến diễn ra ác liệt suốt một ngày một đêm.
Ma Giáo chống trả quyết liệt, nhưng cuối cùng không thể địch lại quân triều đình đông đảo.
Giáo chủ Ma Giáo bỏ chạy, mười hai hộ pháp chết tám, bốn tên bị bắt.
Hàng ngàn tín đồ bị giải tán.
Của cải cướp được trả lại cho dân.
Lâm Triều không tham gia trận chiến.
Hắn chỉ đứng trên núi cao, nhìn xuống.
Khi mọi chuyện kết thúc, hắn quay lưng bước đi.
– Lão Thất ơi, con vừa trả được một phần nhỏ món nợ.
– Nhưng còn nhiều lắm.
Còn La Vân Tranh.
Còn Thanh Thành.
Còn Cửu Phái Nhất Bang.
Và còn Huyết Ma lão tổ.
Hắn nhìn lên trời, nơi mây đen đang kéo về.
– Con sẽ không dừng lại.
Sẽ không bỏ cuộc.
Cho đến khi nào trả hết nợ.
*Lâm Triều trở về nhà, lại sống cuộc sống thường nhật.
*Lại làm việc, lại dạy trẻ, lại luyện công mỗi đêm.
*Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
*Và hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
**Hết chương 55.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập