*Nha môn phủ, xuân.
—
Tin đến từ lúc trời còn chưa sáng.
Một tên lính thám mã phi ngựa như bay vào phủ, người đầy bụi đất, mặt mày hớn hở.
Hắn chạy thẳng vào phòng Lâm Triều, quỳ xuống:
– Lâm đại nhân!
Đại hỷ sự!
Lâm Triều đang ngồi đọc sách, ngẩng lên:
– Chuyện gì?
– Dược Tiên!
Dược Tiên cổ mộ xuất hiện ở Lâm Khê Thành!
Cả thiên hạ bang phái đều đang kéo về đó!
Lâm Triều đặt sách xuống, mắt nheo lại:
– Dược Tiên?
– Dạ!
Nghe nói là mộ của Dược Tiên thời thượng cổ, bên trong chứa vô số linh dược, đan phương thất truyền, thậm chí có cả tiên đan!
Thiếu Lâm, Võ Đang, Thanh Thành, Côn Luân, tất cả đều đã cử cao thủ đến Lâm Khê Thành rồi ạ!
Lâm Triều im lặng một lúc, rồi cười nhạt:
– Thiên hạ bang phái.
Lâm Khê Thành sắp loạn rồi.
Hắn vẫy tay:
– Xuống đi.
Có tin gì thêm thì báo ta.
Tên lính lui ra.
Lâm Triều ngồi yên, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đang kéo về từ phương xa.
Trong lòng hắn, một ý nghĩ đang hình thành.
Dược Tiên cổ mộ.
Linh dược.
Đan phương.
Thứ hắn cần nhất lúc này.
Năm ngày sau, Lâm Triều đứng trên đỉnh đồi cao, nhìn xuống Lâm Khê Thành.
Thành nhỏ nằm bên bờ sông, bình thường chỉ là nơi buôn bán tầm thường.
Nhưng hôm nay, nó sầm uất như chợ phiên.
Trên con đường chính, vô số người ngựa qua lại, áo xanh áo trắng lẫn lộn, cờ hiệu các môn phái phấp phới.
Thiếu Lâm tăng nhân áo nâu, tay cầm thiền trượng.
Võ Đang đạo sĩ áo xanh, lưng đeo trường kiếm.
Thanh Thành đệ tử bạch y, mặt mày kiêu ngạo.
Côn Luân khách áo đen, lặng lẽ như bóng ma.
Và vô số các phái nhỏ lẻ, tán tu giang hồ, tất cả đổ về đây.
Lâm Triều khẽ cười:
– Đông vui thật.
Hắn không mặc quan phục.
Hôm nay, hắn chỉ là một tán tu giang hồ bình thường, với thanh kiếm Hoa Sơn sau lưng.
Xuống núi, vào thành.
Lâm Triều len lỏi giữa dòng người, tai lắng nghe những câu chuyện xung quanh.
– Nghe nói Dược Tiên cổ mộ nằm ở phía tây thành, trong một sơn động bí ẩn.
– Cơ quan cạm bẫy dày đặc, mấy đội đã vào rồi không thấy ra.
– Nhưng linh dược trong đó thì có thật!
Có người thấy một gốc nhân sâm ngàn năm to bằng cánh tay!
– Tiên đan mới là thứ quý nhất!
Nghe nói ai lấy được sẽ đột phá lên Tông sư ngay lập tức!
Lâm Triều bước qua, mặt không biểu cảm.
Nhưng trong lòng, hắn nhớ lại những cuốn sách trong kho tàng Hoa Sơn.
"Đan dược tâm đắc"
* của Dược Vân chân nhân có nhắc đến Dược Tiên.
Một nhân vật huyền thoại, sống cách đây hơn nghìn năm, được cho là đã luyện ra những viên đan có thể cải tử hồi sinh.
Nếu có được một phần di vật của ông ta.
Hắn dừng lại trước một tửu lâu lớn.
Trên tầng hai, tiếng cười nói vọng xuống.
Qua khe cửa sổ, hắn thấy một nhóm người mặc bạch y, đang ngồi uống rượu, nói chuyện oang oang.
Thanh Thành phái.
Và ở giữa, một thanh niên tuấn tú, mặt mày kiêu ngạo, tay cầm chén rượu, bên cạnh là thanh kiếm quen thuộc.
Hoa Sinh kiếm.
La Vân Tranh.
Tim Lâm Triều không hề đập nhanh hơn.
Hắn chỉ nhìn, rồi lặng lẽ bước đi.
Chưa phải lúc.
Đêm đó, Lâm Triều thuê một phòng trọ nhỏ ở góc thành.
Hắn ngồi xếp bằng trên giường, vận công.
Nội lực trong người chảy như sông lớn, mạnh mẽ, dồi dào.
Đại sư trung kỳ.
Gần đến hậu kỳ rồi.
Nhưng chưa đủ.
La Vân Tranh đã là Đại sư hậu kỳ.
Hắn ta có cả Thanh Thành phái chống lưng, có đan dược vô số, có cả Ma Giáo tiếp tay.
Còn hắn, chỉ có một mình.
Nhưng hắn có thứ mà La Vân Tranh không có:
kiên nhẫn.
Hắn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trăng sáng vằng vặc.
– Ngày mai, vào mộ.
– Hắn thì thầm.
– Xem thử Dược Tiên để lại những gì.
Sáng hôm sau, Lâm Triều đến chân núi phía tây.
Hàng trăm người đang tụ tập ở đó.
Tiếng ồn ào như chợ vỡ.
Ai cũng muốn vào mộ trước, ai cũng muốn giành lấy bảo vật.
Nhưng cửa động vẫn đóng im lìm.
Những cơ quan cạm bẫy bên trong đã giết không ít người.
Lâm Triều đứng ở phía xa, quan sát.
Hắn thấy các tăng nhân Thiếu Lâm tụng kinh cầu nguyện.
Thấy các đạo sĩ Võ Đang bàn luận về cơ quan.
Thấy đám Thanh Thành huênh hoang tuyên bố sẽ là người đầu tiên vào được.
Và hắn thấy La Vân Tranh, đứng giữa đám đông, tay vuốt ve Hoa Sinh kiếm, mặt đầy tự mãn.
Lâm Triều cười nhạt.
– Cứ tự mãn đi.
– Càng tự mãn, càng dễ sơ hở.
Hắn quay lưng bước vào rừng.
Không phải để vào mộ.
Mà để chờ.
*Lâm Triều biến mất trong rừng sâu, để lại sau lưng hàng trăm người đang tranh giành nhau trước cửa động.
*Hắn không vội.
*Hắn biết, những thứ quý giá nhất thường nằm sâu nhất.
*Và hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
**Hết chương 58.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập