*Dược Tiên cổ mộ, gian phòng bí mật.
—
Lâm Triều đã ngồi đó ba canh giờ.
Ba canh giờ quan sát, phân tích, tính toán từng đường đi nước bước của những cạm bẫy quanh bệ đá.
Những bộ xương kia là bài học đắt giá.
Họ đã chết vì vội vàng, vì tham lam, vì không đủ kiên nhẫn.
Hắn thì khác.
Hắn có thời gian.
Và hắn có kinh nghiệm của kẻ đã sống sót qua bao nhiêu lần suýt chết.
Cuối cùng, hắn đứng dậy.
Một bước sang trái.
Hai bước sang phải.
Nhảy lùi.
Cúi thấp.
Lăn dài.
Những mũi tên từ vách đá bắn ra sượt qua người hắn, những lưỡi dao từ dưới đất phóng lên sát gót chân, những tảng đá từ trần rơi xuống ngay sau lưng.
Nhưng không thứ gì chạm được vào hắn.
Khi hắn đứng trước bệ đá, mồ hôi trên trán lấm tấm, nhưng mắt hắn sáng rực.
Chiếc hộp ngọc bích nằm đó, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Hắn mở ra.
Bên trong, ba viên đan dược nằm trên lớp lụa vàng.
Màu sắc không lộng lẫy, mùi hương không nồng nàn.
Chúng trông.
bình thường.
Quá bình thường.
Lâm Triều nhíu mày, cầm một viên lên ngắm nghía.
Rồi hắn nhớ lại những gì đã đọc trong *
"Đan dược tâm đắc"
* của Dược Vân chân nhân.
"Đan dược thượng phẩm thường có hào quang, hương thơm ngào ngạt, dễ nhận biết.
Nhưng Dược Tiên luyện đan không vì hào quang.
Ông luyện vì hiệu quả.
Những viên đan quý giá nhất của ông thường giống như đan thường, để tránh kẻ tham lam dòm ngó."
Lâm Triều cười nhạt.
– Thì ra là vậy.
Hắn đọc dòng chữ khắc trên nắp hộp:
"Tam phẩm dưỡng hồn đan – dành cho kẻ hữu duyên.
Chỉ là nhị phẩm thôi, nhưng với kẻ biết trân trọng, nó quý hơn thiên hạ."
Nhị phẩm.
Chỉ là nhị phẩm.
Nhưng Lâm Triều hiểu.
Trong thế giới đan dược, nhị phẩm đã là kỳ bảo.
Tam phẩm đã hiếm.
Tứ phẩm chỉ có trong truyền thuyết.
Và Dược Tiên tự tay luyện, dù chỉ là nhị phẩm, cũng quý hơn bất kỳ nhất phẩm nào của người thường.
Hắn cẩn thận đậy hộp lại, nhét vào lòng.
Ba viên nhị phẩm đan.
Đủ để hắn đột phá thêm một bậc.
Đủ để rút ngắn khoảng cách với La Vân Tranh.
Hắn quay lưng bước ra, lặng lẽ như khi vào.
Phía xa, tiếng ồn ào từ đại sảnh trung tâm vọng lại.
Lâm Triều tìm một góc khuất, núp vào, nhìn ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải nheo mắt.
Đại sảnh trung tâm rộng lớn, với một bệ thờ cao giữa phòng.
Trên bệ, hàng chục lọ ngọc, hộp vàng, bình bạc xếp ngay ngắn – tất cả đều tỏa ra hào quang lấp lánh.
Đan dược thượng phẩm.
Linh dược ngàn năm.
Bảo vật thực sự.
Và xung quanh bệ thờ, Cửu Phái Nhất Bang đang.
đánh nhau.
Không còn phong phạm.
Không còn cao nhân.
Không còn đạo mạo.
Thiếu Lâm tăng nhân vung thiền trượng đánh vào đầu một đệ tử Võ Đang.
Võ Đang đạo sĩ múa kiếm chém vào lưng một trưởng lão Thanh Thành.
Thanh Thành đệ tử xông vào đám đông, đao kiếm chém tới tấp, không phân biệt địch ta.
Máu bắn lên bệ thờ.
Xác ngã xuống nền đá.
Tiếng la hét, chửi rủa, kêu gào vang vọng khắp đại sảnh.
Một lão tăng Thiếu Lâm tay cầm một lọ ngọc, chưa kịp mừng, đã bị một kiếm từ phía sau đâm thủng ngực.
Lão ngã xuống, lọ ngọc văng ra, lăn vào góc tường.
Ba tên đệ tử các phái xông vào giành lọ ngọc, đánh nhau loạn xạ.
Một tên bị chém đứt tay, một tên bị đâm thủng bụng, một tên ôm lọ ngọc chạy được vài bước thì bị đao từ sau lưng bổ xuống.
La Vân Tranh đứng ở góc xa, mặt lạnh tanh nhìn cảnh hỗn chiến.
Hoa Sinh kiếm trong tay hắn sáng loáng, nhưng hắn chưa động.
Hắn đợi.
Đợi những kẻ yếu chết bớt, đợi thời cơ.
Bên cạnh hắn, một trưởng lão Thanh Thành thều thào:
– Thiếu chủ.
sao chúng ta không xông vào?
La Vân Tranh cười nhạt:
– Xông vào làm gì?
Để chết thay cho chúng à?
Cứ để chúng tự giết nhau.
Kẻ mạnh nhất sẽ sống sót.
Và đó sẽ là ta.
Trưởng lão rùng mình, không nói thêm.
Lâm Triều nhìn cảnh tượng ấy, lòng không gợn sóng.
Hắn không bất ngờ.
Hắn đã biết từ lâu:
dưới lớp vỏ bọc chính nghĩa, Cửu Phái Nhất Bang chỉ là một lũ tham lam, tàn nhẫn, sẵn sàng giết nhau vì bảo vật.
Danh dự?
Phong phạm?
Tất cả chỉ là trò hề khi đối mặt với lợi ích.
Hắn nhìn La Vân Tranh.
Kẻ thù của hắn đang đứng đó, lạnh lùng, tính toán, chờ đợi.
Một kẻ thông minh, nhưng cũng đầy tham vọng.
– Chờ đi.
– Lâm Triều thì thầm.
– Cứ chờ.
Càng chờ, ngươi càng lộ rõ bộ mặt thật.
Hắn lùi sâu vào bóng tối, biến mất.
Trên bệ thờ, cuộc chiến vẫn tiếp diễn.
Một vị trưởng lão Không Động vừa giành được một lọ ngọc, chưa kịp mừng, đã bị ba tên Nga My vây đánh.
Kiếm của chúng như mưa, như bão, như điên cuồng.
Lão trưởng lão chống đỡ được mười chiêu thì ngã xuống, lọ ngọc văng vào tay một nữ đệ tử Nga My.
Nàng ta mỉm cười, nhưng nụ cười chưa kịp tắt, một mũi tên từ đâu bay tới cắm thẳng vào cổ họng.
Nàng ngã xuống, mắt mở to, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Phía xa, một tên Côn Luân thu cung, mặt lạnh tanh.
Rồi hắn cũng ngã xuống, bị một đệ tử Điểm Thương đâm từ sau lưng.
Cứ thế, cứ thế.
Máu loang khắp nền đá.
Xác chất thành đống.
Mùi tanh nồng nặc, hòa lẫn với mùi đan dược quý giá đang bị đập vỡ, rơi vãi khắp nơi.
Những viên đan mà bất kỳ tán tu nào cũng mơ ước, giờ đây bị giẫm đạp dưới chân những kẻ đang điên cuồng tranh giành.
Một lúc lâu sau, tiếng đánh nhau lắng dần.
Chỉ còn vài kẻ mạnh nhất còn đứng vững.
Thiếu Lâm còn hai vị cao tăng.
Võ Đang còn một trưởng lão.
Thanh Thành còn La Vân Tranh và hai trưởng lão.
Các phái khác mỗi phái còn một vài người.
Họ nhìn nhau, mắt đỏ quạch, tay vẫn nắm chặt binh khí.
– Dừng lại.
– Một lão tăng Thiếu Lâm lên tiếng, giọng khàn đặc.
– Chúng ta.
chúng ta đã giết nhau quá nhiều rồi.
Trưởng lão Võ Đang cười nhạt:
– Giết nhau?
Là các ngươi động thủ trước.
– Các ngươi giành lọ ngọc của chúng ta!
– Lọ ngọc không ghi tên ai cả!
La Vân Tranh bước lên một bước, Hoa Sinh kiếm trong tay sáng loáng.
– Đủ rồi.
– Hắn nói, giọng lạnh tanh.
– Tranh cãi vô ích.
Chia đôi số bảo vật còn lại, mỗi phái một phần.
Ai không đồng ý, ta sẽ giúp họ yên nghỉ vĩnh viễn.
Mọi người nhìn hắn, nhìn thanh kiếm, nhìn hai trưởng lão Thanh Thành đứng sau lưng hắn.
Họ im lặng.
Cuối cùng, lão tăng Thiếu Lâm gật đầu:
– Được.
Chia đôi.
Trong bóng tối, Lâm Triều nhìn thấy tất cả.
Hắn thấy La Vân Tranh đứng đó, uy nghiêm, lạnh lùng, thao túng cả đám đông.
Hắn thấy Hoa Sinh kiếm sáng loáng bên hông hắn.
Hắn thấy những kẻ vừa rồi còn điên cuồng giết nhau, giờ cúi đầu nghe theo.
Hắn cười nhạt.
– Cứ thống trị đi.
– Hắn thì thầm.
– Càng thống trị, càng lộ rõ tham vọng.
Càng tham vọng, càng dễ sơ hở.
Trong lòng hắn, ba viên nhị phẩm đan vẫn nằm yên.
Không hào quang, không hương thơm.
Nhưng với hắn, chúng quý hơn tất cả bảo vật trên bệ thờ kia.
Vì chúng là của hắn.
Và hắn biết trân trọng chúng.
*Cửu Phái Nhất Bang chia nhau bảo vật, mặt mày hớn hở, quên mất những xác chết xung quanh.
*Họ không biết rằng, trong bóng tối, có một người đã lấy đi thứ quý giá nhất mà không ai thèm để ý.
*Nhị phẩm đan dược – thứ mà Dược Tiên để lại cho kẻ biết đủ.
*Và Lâm Triều, kẻ đã học được cách biết đủ từ những mất mát, xứng đáng có nó.
**Hết chương 62.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập