Lâm Tự đi đến bên cửa, gã Đầu Lâu giơ súng đứng chắn trước mặt anh. Hệ thống thủy lực lại khởi động, cửa cách ly từ từ mở ra.
Một quả lựu đạn khói được ném qua khe hở, cả đội lính đánh thuê lao ra ngoài.
Qua cánh cửa lớn tầng một đã mở toang, gã Đầu Lâu thuận thế nhắm vào chiếc xe bán tải ở xa.
Bóp cò, tiếng súng vang lên.
“Pằng pằng pằng…”
“Bụp!”
Sau một loạt đạn liên thanh, một viên đạn cỡ lớn bắn trượt găm vào bức tường bê tông sau lưng gã, khiến mảnh vỡ bay tung tóe.
Ở đó có một tay bắn tỉa thật!
“Rốt cuộc thì làm quái nào mà anh biết được?”
“Đây không phải lần đầu tiên tôi đến!”
Lâm Tự nép sau lưng gã Đầu Lâu, bám sát gã tiếp tục tiến lên.
“Ra khỏi cửa rẽ trái! Từ đây đến tháp phóng là 1200 mét, chúng ta phải đi xe!”
“Xe đâu? Bọn tôi làm gì có xe!”
“Rẽ trái có bãi đỗ xe, trong đó có một chiếc xe việt dã không khóa. Anh cử một người hộ tống tôi qua đó, những người khác ở lại yểm trợ!”
“Mẹ kiếp! Anh nói sao thì làm vậy!”
Gã Đầu Lâu đổi hướng, theo chỉ dẫn của Lâm Tự tìm thấy chiếc xe việt dã còn đang mở cửa. Gã phi một bước lên ghế phụ, rồi sững sờ phát hiện ra Lâm Tự đã yên vị ở ghế lái.
“Anh định lái xe?”
“Tất nhiên!”
Lâm Tự nhấn mạnh chân ga. Gã lính đánh thuê ngồi ghế sau còn chưa kịp ngồi vững thì một viên đạn cỡ lớn đã phá tan cửa kính, xuyên thẳng qua cột sống của gã.
Máu tươi phun ra tung tóe, viên đạn lệch hướng sượt qua sau gáy Lâm Tự.
Nếu người ngồi ghế sau là Lâm Tự, thì giờ này anh đã đầu một nơi thân một nẻo.
“Anh thấy trước được tương lai?”
Gã Đầu Lâu kinh hãi.
“Tôi đã nói rồi, đây không phải lần đầu tiên tôi đến!”
Lâm Tự bẻ mạnh vô lăng, chiếc xe việt dã bay vυ"t lên trên con dốc rồi lại nện mạnh xuống đất.
“Rầm!”
Quân truy đuổi phía sau đã bị nhóm lính đánh thuê ở lại chặn đứng. Gã Đầu Lâu bình tĩnh hỏi: “Cất cánh cần bao lâu? Tôi phải sắp xếp cho đội của tôi rút lui!”
“Họ cần cầm cự 6 phút. Sau 6 phút, họ có thể rút.”
Lâm Tự cũng bình tĩnh trở lại.
Chỉ còn bước cuối cùng.
Tại bảng điều khiển chính, anh đã điều khiển phi thuyền hoàn tất mọi công đoạn tự kiểm tra và tính toán quỹ đạo.
Tiếp theo, chỉ cần vào buồng lái, nhấn nút khởi động là anh có thể rời khỏi đây.
Đoạn đường ngắn ngủi vài phút này, anh đã đi không biết bao nhiêu lần.
Cái cảm giác thất bại phải kẹt lại mặt đất, bị tia sáng tận thế đó đánh trúng rồi chết đi trong đau đớn tột cùng, anh cũng đã trải qua không biết bao nhiêu lần.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập