Chương 12:
[Thương Thành]
[Vật Phẩm Nội Y – Lạc Linh Nhi]
[Giá Bán:
1 Xu]
[Vật Phẩm Nội Y – Uyển Mộng Đình]
[Vật Phẩm Cốc Uống Nước Của Lạc Linh Nhị]
Nhìn 12 ô cửa hàng đang mở bán thuần một sắc là các vật dụng liên quan tới Lạc Linh Nhi ví Uyển Mộng Đình, Trần Lục Nam thật sự có xúc động muốn chửi người.
Uổng công vừa rồi hắn còn suy nghĩ phải làm sao để mà mua sắm hợp lý, tránh làm loạn tới cốt truyện.
Hiện tại xem ra là bản thân hắn đã đánh giá quá cao cái hệ thống chó má này rồi, bán mấy cá đổ rác rưởi này thì dù có mua ngập nhà cốt truyện cũng không máy may biến hóa.
Nghe được tiếng.
mắng của Trần Lục Nam, Bạch Ngọc cũng hiếu kỳ nghiêng cái đầu nhỏ, nó với hắn với một giọng điệu đầy khó hiểu.
– “Cái gì là đồ vớ vẩn a túc chủ, ngài nghĩ thử xem giờ ngài mua một bộ nội y của Lạc Linh Nhi.
Xong sau đó tạo cơ hội để cho cô ấy vô tình nhìn thấy nó trong phòng của ngài, thì chả phải sẽ khiến cho sự ghét bỏ của Lạc Linh Nhi với túc chủ gia tăng hay sao?
”
Cạch!
Đang ngồi bên cạnh làm việc, Lạc Linh Nhi sau khi nghe được những lời này của Bạch Ngọc đôi tay gõ bàn phím không tự giác mà dùng lực nhiều hơn.
Cô hầu gái nhỏ Uyển Mộng Đình thì cúi đầu đỏ mặt không nói.
– “Dừng dừng, không nói mấy chuyện này nữa, hiện tại ta nên kiếm Luân Hồi Xu kiểu gì đây?
Trần Lục Nam khua khua tay ra hiệu Bạch Ngọc dừng chủ để này lại.
– “Thưa túc chủ, có rất nhiều cách để ngài kiếm Luân Hồi Xu, cách đầu tiên đó chính là dùng tiền để đổi, mỗi 10 triệu tiền mặt thì ngài có thể đổi được 1 Luân Hồi Xu, chú ý là tiền này phải là do túc chủ tự mình kiếm được, tiền được người khác cho sẽ không được hệ thống chấp nhận.
Cách thứ 2 đó là hoàn thành một phân cảnh của cốt truyện, phần thưởng hoàn thành cũng sẽ thưởng Luân Hồi Xu.
Cuối cùng đó chính là tìm kiếm vật phẩm, mỗi vật phẩm của thế giới này đều sẽ có xác suất nhất định chứa Luân Hồi Xu, chỉ cần ngài tìm được đồ vậ đó thì sẽ có thể hối đoái thành Luân Hồi Xu.
Nghe những lời này của Bạch Ngọc, Trần Lục Nam nhất thời lâm vào trầm tư, ban nãy khi biết được không có các công năng liên quan đến sức mạnh hắn còn cảm thấy hợp lý, phù họ với nhiệm vụ của hắn.
Nhưng hiện tại cách kiếm Luân Hồi Xu này nhất thời làm hắn hơi khó hiểu, bởi nhà ai hệ thống bắt nhân vật phản diện tự đi kiếm tiền a.
Hơn nữa còn có hoàn thành phân cảnh với tìm kiếm vật phẩm, hắn hiện tại cũng hoài nghi rằng khi đó Mộ Ái đã nói nhầm đi.
Vốn dĩ hắn muốn đưa mình xuống thế giới này để mà trải nghiệm nhân sinh, chứ không phả là hoàn thành cốt truyện gì đó.
– “Bạch Ngọc, thế nào mới được gọi là tiền do ta kiếm được.
– “Thưa túc chủ, tiền được tính là do túc chủ kiếm được là tiền từ các hoạt động kinh doanh buôn bán, tiền từ đầu tư, tiền nhặt được.
v.
Vˆ
Nghe vậy Trần Lục Nam liền hiểu ra, nói cách khác tiền này miễn là không phải hắn xin hoặc được người khác cho, thì còn lại đều được tính là tiền do hắn kiếm ra.
– “Thế còn phần vật phẩm thì sao, làm sao để mà ta biết có vật phẩm nào chứa Luân Hồi Xu/ – “Cái này đơn giản thôi túc chủ, chỉ cần ngài chạm vào vật nào mang Luân Hồi Xu thì hệ thống sẽ thông báo cho ngài.
Kẹt!
Đúng lúc này cửa phòng bệnh được mở ra, một người đàn ông trung niên mặc đồ quản gia bước vào, sau đó đi tới cạnh Lạc Linh Nhĩ, cúi người cung kính đưa lên một hộp đồăn giữ nhiệt.
– “Tiểu thư, cháo gà đã được chuẩn bị xong rồi ạ.
Lạc Linh Nhi nhìn vậy thì cũng dừng tay đang bấm phím lại, tiếp nhận hộp đồ ăn từ tay của quản gia, sau đó quay người nhìn về phía Trần Lục Nam.
Thấy vẻ mặt đang ngơ ngác của hắn, khóe miệng cô hơi hơi mim cười, sau đó dùng một giọng điệu nhẹ nhàng mà nói.
– “Lục Nam ăn cháo thôi.
Ngoạ Tào!
– “Bạch Ngọc, mau mau đánh ta một cái nhanh.
Ta đây không phải là đang nằm mơ đấy chứ, Lạc Linh Nhi lại vừa cười với ta ư?
– “Túc chủ, ngài có chắc là bản thân đã viết Lạc Linh Nhi vô cùng ghét Trần Lục Nam hay không?
Nhìn thấy cảnh tượng này Bạch Ngọc cũng là sững sờ, khuôn mặt nhỏ tràn đầy vẻ bối rối, nàng cũng là vừa nấy được Mộ Ái nhúp ra từ Luân Hồi Xa bảo đi theo để phụ trợ Trần Lục Nam.
Cốt truyện cũng là trên đường đi mà đọc được, nên hiện tại với thái độ của Lạc Linh Nhi nàng cũng không biết là ra sao.
– “Ngươi nói xem Bạch Ngọc, cốt truyện lệch hướng thì cũng làm cho tính tình thay đổi hay sao?
Nhìn Lạc Linh Nhi đang từ từ mở hộp đồ ăn ra, Trần Lục Nam không tự chủ mà nuốt nước bọt một cái.
Hắn thật sự là có hơi bối rối rồi, ban nãy cũng chỉ là lung tung nói để chọc tức Lạc Linh Nhi mà thôi, hiện tại xem ra là cô nàng này muốn bón cho hắn ăn thật rồi.
Quả nhiên, sau khi mở hộp đồ ăn hoàn tất, Lạc Linh Nhi lấy ra một chiếc thìa nhỏ rồi đi tới ngồi cạnh Trần Lục Nam.
Cô đưa tay múc lấy một thìa cháo, đưa lên trước miệng hơi thổi thổi giúp cháo bớt nóng, án!
mắt cô lúc này trở nên dịu dàng, miệng nhỏ hơi mỉm cười đưa thìa cháo đến gần miệng Trần Lục Nam.
– “Lục Nam, ăn cháo thôi.
Ta?
?
Nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ trước mắt, đầu óc Trần Lục Nam nhất thời trở nên trống rỗng, miệng không tự giác mà há ra để cho Lạc Linh Nhi đút cháo.
Cứ như vậy liên tục không ngừng, Lạc Linh Nhi thì dịu dàng đút cháo, Trần Lục Nam thì đờ đẫn há miệng ăn, cả căn phòng lúc này như trở thành thế giới của riêng hai người họ vậy.
Cô hầu gái nhỏ Uyển Mộng Đình ngồi bên cạnh, khuôn mặt tràn đầy vẻ hâm mộ, cô cũng.
muốn được đút cho anh Lục Nam ăn a.
Sau khi Trần Lục Nam ăn xong, Lạc Linh Nhi đưa lại hộp đồ ăn cho quản gia sau đó đứng.
lên thu dọn đồ đạc để rời đi.
Mặc dù rất muốn ở lại để nghe thêm thông tin từ Trần Lục Nam, nhưng dù sao bản thân cô cũng vẫn là người đứng đầu một tập đoàn, nên có một số việc cô vẫn cần phải trực tiếp có mặt tại công ty.
– “Lục Nam, chị đi nhé.
Ởlại dưỡng bệnh cho tốt, tới tối chị sẽ lại quay lại đút cho em ăn.
Trước khi rời khỏi phòng, Lạc Linh Nhi còn không quên tiến lại nắm lấy tay Trần Lục Nam, khuôn mặt trở nên dịu dàng mà nói với hắn.
Cảm nhận được sự mềm mại trong lòng bàn tay, Trần Lục Nam mới hoảng hốt tỉnh lại trong con đờ đẫn.
– “Ngoạ tào!
Bạch Ngọc, nhanh nhanh tra cho ta, ta hoài nghi Lạc Linh Nhi này đã bị đoạt xá”
– “Cô ấy hoàn toàn bình thường a túc chủ.
– “Không thể nào, ban nãy ta rõ ràng bị một vật gì đó mê hoặc vô thức làm theo lời cô ta nói.
Không được, ngươi mau tra kỹ, ta chắc chắn là cô ta có vấn đề.
– “Túc chủ, ta đoán đây là do căn bệnh độc thân lâu năm của túc chủ phát tác đó.
Nghe được cuộc đối thoại của hai người trước mắt, miệng nhỏ của Lạc Linh Nhi hơi khẽ nhếch lên tỏ vẻ kiêu ngạo.
Cô hơn ai khác hiểu rõ được vẻ đẹp của bản thân, ngày bình thường không sử dụng nó là bở vì một phần cô là trưởng nữ của Lạc gia, nội tâm mang kiêu ngạo khinh thường sử dụng loại biện pháp thấp hèn này.
Phần còn lại là chưa có người đàn ông nào đủ xuất chúng để khiến cô phải sử dụng đến, cho dù là các thiên kiêu của 11 Cổ thế gia khác.
Trần Lục Nam trước đó đến tư cách để cô nhìn thêm vài phút cũng không có, nhưng hiện tại hắn ta mang trong mình một hệ thống kỳ lạ, nếu như có thể xác nhận những thứ cô nghe được là chính xác.
Thì không còn là Trần Lục Nam đang trèo cao nữa, mà là Lạc Linh Nhi cô mới là người đang trèo cao.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập