Chương 13:
– “Lục Nam, chị đi nhé.
”
Đang lúc Trần Lục Nam và Bạch Ngọc còn đang tranh luận, giọng nói nhẹ nhàng của Lạc Linh Nhi lại một lần nữa vang lên.
Nghe vậy Trần Lục Nam bất giác rùng mình một cái, mặt khó khăn nặn ra một nụ cười nói.
– “Chị Linh Nhi đi đường cẩn thận.
Lạc Linh Nhi hơi gật đầu sau đó đứng dậy rời khỏi phòng bệnh.
Nhìn bóng lưng mảnh khảnh rời đi, lòng Trần Lục Nam trở nên rối bòi.
Hắn dù đã biết trước cốt truyện đang dần lệch đi hướng vốn có của nó, nhưng mà lệch đến như vậy cũng khiến hắn choáng váng, có vài phút giây hắn còn nghĩ bản thân là nhân vật chính chứ không phải phản diện.
– “Thiếu gia, ăn hoa quả thôi ạ.
Lúc này một giọng nói ngọt ngào mang chút ngại ngùng vang lên.
Trần Lục Nam nghe vậy thì quay qua, chỉ thấy cô hầu gái nhỏ Uyển Mộng Đình, tay trái có một đĩa táo đã bổ sẵn, tay phải thì cầm lấy một miếng đưa tới trước hắn.
Thấy vậy Trần Lục Nam liền đưa tay ra định nhận lấy miếng táo từ tay cô, nhưng lại bị rụt về.
Ngay lúc hắn còn đang thấy khó hiểu thì Uyển Mộng Đình dùng một đôi mắt long lanh nhìn về hắn.
– “Thiếu gia, để em đút cho ngài ăn được không?
Ta?
?
Lại một lần nữa Trần Lục Nam lâm vào trạng thái đứng máy, miệng máy móc mở ra tiếp nhận táo từ tay của Uyển Mộng Đình.
Nhìn thấy vẻ mặt hắn như vậy, cô hầu gái nhỏ không tự giác cười khúc khích, trong lòng nghĩ anh Lục Nam nhìn thật dễ thương.
Nghe được tiếng cười ngọt ngào này, Trần Lục Nam đờ đẫn nói với Bạch Ngọc.
– “Bạch Ngọc, ta nghĩ bản thân biết yêu rồi.
Haizz
Những lời này của hắn Bạch Ngọc cũng lười đáp lại, cô bé thật không hiểu rõ vì sao Mộ Ái đại nhân lại lựa chọn một tên trai tân để đi làm nhân vật phản diện cơ chứ.
Vừa mới tới không được mấy tiếng mà đã bị sắc đẹp làm cho mê mệt như vậy, cô bé thật lo lắng cho nhiệm vụ tương lai a.
Khác với Bạch Ngọc, Uyển Mộng Đình sau khi nghe xong những lời này của Trần Lục Nam thì khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên, mắt đẹp long lanh nhìn về hắn càng thêm nóng bỏng.
Bỏ qua cảnh tình cảm bên trong phòng bệnh, phía ngoài Lạc Linh Nhi sau khi lên xe đã lập tức liên hệ cho tổ chức tình báo của Lạc gia.
– “Điều tra cho ta một sinh viên sắp nhập học của Đại học Quốc Tử Giám tên là Ngụy Như, ta muốn tất tần tật thông tin liên quan tới hắn.
– “Rõ thưa tiểu thư.
Buông điện thoại xuống Lạc Linh Nhi lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa xe, cô muốn xem xem người khiến cô cam tâm tình nguyện làm liếm chó theo lời Trần Lục Nam rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Nếu như sau này xác nhận những lời Trần Lục Nam nói là đúng, cô sẵn lòng đưa tiễn tên kia đi gặp tổ tiên một cách nhanh nhất.
Dù sao sự kiêu ngạo của cô không cho phép bản thân trỏ nên thấp hèn như vậy trước một tên đàn ông.
Nhưng nếu số mệnh là không thể thay đổi, cô của tương lai nhất định phải trở thành liếm chó mà liếm một ai đó.
Thì thay vì phải tiện nghi một tên ất ơ nào đó, cô đi liếm chính vị hôn Phu mang đầy bí mật của bản thân có phải hơn hay không.
Nghĩ đến đây, khoé miệng cô không tự chủ được hơi nhếch lên, hôm nay Trần Lục Nam đã chính thức gợi lên cảm giác tò mò của cô với hắn, cái cảm giác này mãnh liệt đến độ đã khiết cô phải suy nghĩ nghiêm túc đến cuộc hôn nhân bắt ép này.
Bên phía Trần gia hiện tại cũng không khá hơn là bao, Trần Hạo Nhiên sau khi đưa vợ của mình về nhà nghỉ ngơi, ông lập tức liên hệ cho cấp dưới điều tra sinh viên tên là Ngụy Như.
Hiện tại theo như Trần Lục Nam nói thì người này tương lai chính là người đứng sau sự sụp đổ của Trần gia, bọn hắn cần phải nắm rõ thông tin để chuẩn bị bố cục.
Đáng thương cho Ngụy Như, hiện tại hắn ta vẫn đang nằm trên giường ngủ lăn qua lăn lại v phấn khích khi nhận được tin báo trúng tuyển từ Đại học Quốc Tử Giám.
Hắn không biết được rằng tương lai không xa cái mạng nhỏ của hắn đang tràn đầy nguy hiểm.
Trần Lục Nam sau khi được Uyển Mộng Đình đút cho ăn táo thì lại nằm xuống giường, lười biếng lấy ra điện thoại muốn tìm kiếm game gì đó để giết thời gian, nhưng mà đợi đến khi hắn mở cửa hàng trò chơi ra thì không nhịn được lại chửi tục.
– “Bạch Ngọc, trò chơi ở thế giới này là thế quái nào đây?
Sao chỉ toàn những trò vớ vẩn vậy:
Bạch Ngọc nghe vậy thì mặt cũng hiện lên chút bất đắc dĩ nói.
– “Túc chủ, đây không phải là do ngài sao, khi viết truyện ngài không tập trung vào mảng game của thế giới này nên đương nhiên là nó sẽ không phát triển.
– “Vậy những thứ còn lại như ca hát, phim ảnh và truyện đều nhạt nhẽo như này hay sao?
– “Đúng vậy túc chủ.
Trần Lục Nam nghe vậy thì lập tức lên trên mạng để mà kiểm chứng, quả nhiên những phim ảnh, ca nhạc hay truyện của thế giới này đều hết sức nhạt nhẽo.
Quanh đi quẩn lại những thứ tìm kiếm được đều chỉ xoay quanh một mô-típ đơn giản dễ đoán xem đến nổi phát ngán – “Bạch Ngọc, ta xác nhận lại một lần nữa, nhiệm vụ chính của ta là đưa các nhân vật quay lạ cốt truyện có phải không?
– “Đúng vậy thưa túc chủ.
– “Vậy thế nào mới được tính là cốt truyện đã quay trở lại, khi nào mới được tính là hoàn thành nhiệm vụ, hoàn thành thì có phần thưởng nào hay không?
Nếu như thất bại thì có hình p-hạt nào hay không?
Còn nữa nếu sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì số phận của ta sẽ như thế nào?
Nghe được hắn liên tiếp hỏi mấy câu như vậy Bạch Ngọc bỗng trở nên hơi sững sờ.
– “Túc chủ, không phải Mộ Ái đại nhân đã nói với ngài rồi sao?
Khi tất cả các phân cảnh chính của truyện đều xảy ra, khi đó sẽ được tính là hoàn thành nhiệm vụ.
Phần thưởng đương hoàn thành thì là một vé đi Luân Hồi, bởi dù sao khi nhiệm vụ hoàn thành thì túc chủ cũng ngỏm củ tỏi rồi.
Còn lại hình prhạt thì.
Nói đến đây cô bé hơi dừng lại, đôi tay nhỏ không ngừng lướt lướt màn hình ảo trước mặt, một lúc sau mới dùng một khuôn mặt cổ quái nhìn về phía Trần Lục Nam tổi nói.
– “Trong thông tin hệ thống không hề để cập tới hình p:
hạt khi nhiệm vụ thất bại, nhưng mà túc chủ nên nhớ việc thất bại đồng nghĩa với việc Luân Hồi sẽ lung lay, oan hồn sẽ tràn ra gây hoạ nhân gian đó.
-“HAHAHAHA“
Trần Lục Nam sau khi nghe vậy bỗng cười lớn lên, hắn cười đến nỗi nước mắt đã tràn ra ngoài, người ngã ngửa xuống giường, vẫn còn cười.
Bạch Ngọc và Uyển Mộng Đình thấy vậy thì cũng sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra Cứ như vậy Trần Lục Nam cười một lúc lâu sau mới ngừng lại, hắn hai mắt đăm đăm nhìn về phía trần nhà, giọng nói nghiêm túc.
-“Mộ Ái đại nhân, ngài đây là đang chơi đùa với ta sao?
Bạch Ngọc cùng Uyển Mộng Đình nghe thấy hắn nói như vậy thì đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn, nhưng chỉ nhìn được trần nhà.
Trần Lục Nam cũng vậy, nhưng hắn biết Mộ Ái nhất định có thể nghe được những lời hắn nói.
Quả đúng như Trần Lục Nam nghĩ, lúc này trên Luân Hồi Xa 33E, Mộ Ái đang ung dung ngồi uống trà, nhìn về màn hình ảo to lớn trước mắt.
Lúc này khung cảnh trong màn hình chính là phòng bệnh của Trần Lục Nam, sau khi hắn nó ra câu nói vừa rồi, Mộ Ái nở một nụ cười nhẹ lên tiếng.
– “Cũng không phải quá ngu a.
“
Một bên đứng xem Tiểu Bạch cũng lên tiếng.
– “Thần Tôn, có cần xoá đi ký ức của hắn hay không?
Mộ Ái nghe vậy thì liếc mắt nhìn nó một cái rồi nói.
– “Xoá cái gì mà xoá, ngươi không thấy như vậy là rất thú vị hay sao?
Thấy hắn nói vậy Tiểu Bạch cũng liền im miệng, thương hại liếc nhìn Trần Lục Nam trong màn hình một chút.
Ngươi a, hảo hảo làm người không tốt nhất định phải viết mấy cuốn truyện vô não đấy chứ, giờ thì hay rồi, gặp đúng Mộ Ái đại nhân, người có tiếng là nhỏ nhen nhất Thiên Khung Vũ Trụ
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập