Chương 14:

Chương 14:

Quay lại bệnh viện, Trần Lục Nam vẫn đăm đăm nhìn lên trần nhà không lên tiếng, Bạch Ngọc thấy hắn như vậy thì mặt nhỏ cũng đầy thắc mắc hỏi hắn.

– “Túc chủ, Mộ Ái đại nhân đang ở trên Luân Hồi Xa a.

Nghe vậy Trần Lục Nam mới liếc mắt nhìn nó một chút.

– “Ngươi nghĩ chút khoảng cách đấy làm khó được Mộ Ái đại nhân hay sao?

Bạch Ngọc nghe vậy thì cũng nhất thời nghẹn lại, đúng a, người khác có thể không rõ Mộ Ái là ai.

Nhưng thân là nhân viên trên Luân Hồi Xa, cô là hiểu rõ nhất sức mạnh của ngài ấy.

Đừng nói chỉ là từ thế giới này tới Luân Hồi Xa, nếu như muốn thì cả Thương Khung Vũ Trụ ngoài Thập Đại Cấm Địa ra thì không có nơi nào có thể dấu diểm được ngài ấy.

– “Vậy túc chủ, lời vừa nãy của người là có ý gì a.

Trần Lục Nam không đáp mà quay qua nhìn thật kỹ vào Bạch Ngọc, thấy khuôn mặt vẫn còr hoang mang của cô nhóc, hắnlại càng chắc chắn với suy nghĩ của mình.

Nhưng hiện tại hắn vẫn cần phải chờ đợi, đợi một thứ xuất hiện để có thể chứng minh suy đoán của mình.

Cạch!

Ngay lúc này, cửa phòng bệnh lại một lần nữa bị mở ra, bốn cô gái vội vã bước vào, vừa nhìn thấy Trần Lục Nam đang nằm trên giường liền vội vã lao tới nắm lấy tay hắn.

– “Tiểu Nam, em sao rồi có còn thấy mệt ở đâu không?

– “Tiểu Nam, em đã ăn gì chưa, để chị chuẩn bị đồ ăn cho em nhé.

– “Tiểu Nam, phòng bệnh này có thoải mái không?

Có cần chị đổi phòng khác cho em hay không?

Ba người phụ nữ đi đầu, ngươi một câu, ta một câu hỏi đến Trần Lục Nam đầu quay vòng vòng.

– “Bạch Ngọc đây là ai a?

Ngay khi hắn vừa nói ra, ba người vừa tồi còn líu díu bỗng nhiên sững sờ nhìn về phía hắn, cô gái ở giữa mặc trên người bộ đồ công sở, khuôn mặt xinh đẹp hơi có chút phong vị trưởng thành lên tiếng.

– “Em sao vậy Tiểu Nam, bọn chị là chị gái của em đây mà?

-“Àem đương nhiên biết các chị là chị của em rồi.

Trần Lục Nam nghe người này nói vậy thì cũng gượng gạo lên tiếng, sau đó liếc về phía còn im lặng Bạch Ngọc nghĩ.

– “Bạch Ngọc, ngươi mau mau truyền tải ký ức cho ta a.

Ba người lại tiếp tục nghe được lời của Trần Lục Nam, họ đều khó hiểu nhìn về phía của hắn Ký ức?

Cái gì ký ức a.

Rõ ràng vừa rồi bọn họ đều không thấy Trần Lục Nam mở miệng, tại sao lại nghe được giọng nói của hắn cơ chứ, không lẽ hắn biết nói tiếng bụng hay sao.

– “Túc chủ an tâm, sau đêm nay mọi thứ sẽ đầy đủ.

Lúc này giọng nói của Bạch Ngọc vang lên, nhưng khác với vừa rồi hoạt bát, giọng cô bé tràr đầy vẻ khó hiểu.

Cô nhìn về phía ba người trước mắt, luôn cảm thấy có gì đó là lạ ở đây.

Ba người kia sau khi Bạch Ngọc lên tiếng thì cũng khó hiểu nhìn khắp xung quanh phòng, bọn họ rõ ràng vừa mới nghe được một giọng của bé gái, nhưng dù tìm kiếm thế nào cũng không ra.

Uyển Mộng Đình đứng bên kia giường thấy biểu cảm của mấy người như vậy thì biết là mấy người cũng nghe được những lời vừa rỔi, cô vội vàng đi tới bên cạnh họ nói.

– “Các tiểu thư, thiếu gia vừa mới tỉnh dậy không lâu, cơ thể vẫn còn không được tốt, mọi người bình tĩnh lại chút ạ.

Vừa nói cô quay lưng lại với Trần Lục Nam miệng mấp máy với ba người trước mắt, ý nghĩa là đừng để ý tới những gì nghe được, tý nữa sẽ giải thích”.

Ba người nhận được tín hiệu của cô thì cũng bình tĩnh trở lại, tránh xa Trần Lục Nam một chút rồi gượng cười nhìn về hắn.

– “Tiểu Nam a, vừa rồi Gia Hân nói rằng em đã tỉnh lại, bọn chị liền vội vã sắp xếp công việc để đến đây đó.

Người nói chuyện chính là cô gái ăn mặc thời thượng đứng bên phải, cô nhìn khoảng 20 tuổi lànda trắng trẻo, khuôn mặt xinh đẹp nhìn như một đại minh tỉnh.

– “Đúng vậy Tiểu Nam, nếu không phải do vướng phải vụ án khó thì chị đã đến từ vừa nấy rồi.

Cô gái mặc đồ cảnh sát ở bên trái cũng vội vàng lên tiếng phụ hoạ, chỉ có cô gái xinh đẹp với cơ thể nở nang đứng ở sau lưng ba người thì vẫn chưa lên tiếng.

Nhìn mấy mỹ nhân trước mắt, Trần Lục Nam không khỏi chậc chậc vài tiếng, hắn nói với Bạch Ngọc.

– “Bạch Ngọc, những người này là 3 người chị còn lại của ta đúng không?

– “Đúng vậy thưa túc chủ.

Bạch Ngọc lên tiếng đáp lại, nhưng ánh mắt lại đăm đăm nhìn về ba người trước mắt, quả nhiên khi Trần Lục Nam vừa cất tiếng, cô nhóc có thể thấy được biểu cảm trên mặt của họ biến hoá đi đôi chút.

Điều này khiến cô nhóc như nhận ra điều gì đó, khuôn mặt nhỏ tràn đầy khó tin, nhưng chưa để cô kịp suy nghĩ thêm một tiếng ho khan đã vang lên trong đầu cô.

– “Làm tốt bổn phận của mình.

Nghe được lời này, cơ thể Bạch Ngọc run lên một cái, cô nhận ra đây là giọng nói của Bạch Trưởng tàu.

Giọng nói này liền làm cô dập tắt đi những suy nghĩ vừa rồi, ánh mắt đồng tình nhìn về phía Trần Lục Nam.

Trần Lục Nam không hề biết Bạch Ngọc vừa xảy ra điều gì, bây giờ hắn đang hí hửng đánh giá mấy người trước mắt.

– “Bạch Ngọc, ta đoán nhé.

Người mặc đồ công sở kia là chị cả của ta Trần Như Tâm, hiện đang điều hành một nửa sản nghiệp của Trần gia.

Người bên trái mặc đồ cảnh sát chính là chị ba của ta Trần Quan Nguyệt, đang là một cảnh sát hình sự.

Người bên tay phải là chị tư Trần Khả Như, hiện đang là một minh tỉnh của giới điện ảnh phải không?

– “Đúng vậy thưa túc chủ.

– “Vậy người đằng sau kia là ai vậy?

Nhìn thật xinh đẹp.

– “Túc chủ, đó là chị họ của ngài tên là Liễu Như Yên.

Nghe thấy Bạch Ngọc nói vậy, Trần Lục Nam nhất thời nghẹn lời.

Hắn còn bảo sao lại có người xinh đẹp đến như vậy, hoá ra chính là Như Yên Đại Đế a, đúng là nhân cách có thể xất nhưng nhan sắc thì lại không.

-“Ài Bạch Ngọc, tiết tấu của người này hiện tại như nào rồi, có còn theo kịch bản ta viết hay không?

– “Người đó vẫn còn a túc chủ, hiện tại chỉ có những nhân vật chính mới dần có tự chủ của bản thân, còn các nhân vật phụ khác đều vẫn sẽ đi theo cốt truyện gốc.

– “Vậy a, vậy là tốt.

Nhận được xác nhận của Bạch Ngọc, Trần Lục Nam trong lòng liền thở dài cảm khái, ánh mắt hắn nhìn về Liễu Như Yên trở nên hiển dịu hơn, như một người cha nhìn thấy con của mình trưởng thành vậy.

– “Bạch Ngọc a, ngươi không biết đâu, năm đó ta tuổi trẻ khinh cuồng, muốn phá bỏ số mện!

của Như Yên Đại Đế nên đã tạo ra cho cô ta một mối tình đại học giữa cô tiểu thư giả nghèo và anh sinh viên chung tình.

Nhưng ai ngờ đâu bận đi lấp hố của mấy nhân vật chính, liền quên mất truyện tình của cô ta.

Bây giờ biết cô vẫn đi đúng theo kịch bản, ta cảm thấy thật ar ủi a”

Nhìn hắn một bộ lão phụ thân giáng vẻ, Bạch Ngọc liền ngập ngừng, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Thấy cô bé như vậy, Trần Lục Nam liền hỏi.

– “Bạch Ngọc ngươi sao vậy?

Có gì cứ nói đi a.

Thấy hắn nói như vậy Bạch Ngọc cũng liền thở đài nói.

– “Đúng là hiện tại Liễu Như Yên vẫn đi theo cốt truyện là một người hết lòng vì tình yêu, tương lai thậm chí cô ấy với chàng trai kia còn kết hôn với nhau.

Nhưng mà mất đi sự hậu thuẫn của ngài, Liễu Như Yên rất mau sẽ bị vận mệnh kéo trở lại, cuối cùng tạo ra một bi kịch a.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập