Chương 17:

Chương 17:

Lúc này Trần Lục Nam mới nhớ ra là từ chiều đến giờ không hề thấy cô nhóc này nói chuyện tiếng nào, không phải là hệ thống bị kẹt sóng đi.

– “Ta ở đây thưa túc chủ.

Đáp lại tiếng gọi của Trần Lục Nam là một giọng nói non nớt đầy mệt mỏi, Bạch Ngọc thò cá đầu nhỏ ra từ hư không, khuôn mặt ủ rũ mà nhìn về hắn.

Nhìn thấy biểu cảm này của cô bé, tìm Trần Lục Nam không khỏi nhảy thót một cái.

– “Ngươi làm sao vậy Bạch Ngọc, không lẽ hệ thống bịlỗi gì sao?

Nghe thấy hắn hỏi như vậy, Bạch Ngọc mới khó khăn bò ra khỏi hư không, rồi ngồi lên trên đùi hắn.

Sau đó khoanh tay trước ngực, giọng nói tràn đầy uể oải.

– “Hệ thống thì không sao.

– “Vậy sao biểu cảm ngươi lại như vậy?

– “Vì ta đói a túc chủ.

Ta?

?

?

Trần Lục Nam nghe cô nhóc này đáp như vậy trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

Lần đầu tiên hắn nghe thấy có một hệ thống lại biết đói như này.

– “Ngươi không phải hệ thống sao?

Sao lại có thể đói được?

– “Không phải a túc chủ, ta đúng hơn gọi là người điều khiển hệ thống chứ không phải là bái thân hệ thống.

Trước khi còn ở trên Luân Hồi Xa, ta sống được nhờ năng lượng mà tàu cung cấp.

Nhưng hiện tại ta đã bị tách ra và liên kết với túc chủ, nên sau này năng lượng của ta ch còn dựa vào túc chủ mà thôi.

Ngoa tào!

Nghe thấy Bạch Ngọc kể như vậy, Trần Lục Nam không nhịn được mà chửi tục, hắn thật không biết Mộ Ái là thế nào chơi ra cái hệ thống này, đã ít công năng rồi lại còn phụ trách thêm việc nuôi nấng nữa.

Nhìn khuôn mặt ủ rũ nhỏ bé trước mắt, Trần Lục Nam lên tiếng hỏi.

– “Bạch Ngọc vậy làm cách nào để ta có thể truyền năng lượng cho ngươi vậy?

Nghe vậy Bạch Ngọc ngẩng cái đầu nhỏ lên nói với hắn.

– “Túc chủ chỉ cần sử dụng Luân Hồi Xu a, mỗi một lần ngài sử dụng hệ thống sẽ nhận được 1 Luân Hồi điểm, đó chính là năng lượng nuôi sống ta đó.

Ngoài ra Luân Hồi điểm còn có th giúp ta nâng cấp, sau đó cung cấp cho túc chủ những dịch vụ cao cấp hơn như nâng cấp giá trị hàng bán tại thương thành chẳng hạn.

Thấy đôi mắt nhỏ bé sáng rực lên, khóe miệng Trần Lục Nam giật giật, thì ra quanh đi quẩn lại vẫn là một chữ tiền a.

Phía trước hắn đối với suy đoán của mình còn có vài phần hoài nghĩ, nhưng hiện tại đã có thể chắc chắn đến chín phần là những suy đoán đó chính xác.

– “Bạch Ngọc ngươi cố gắng a, chịu đựng vài ngày nữa nhất định ta sẽ kiếm được tiền để mà nạp năng lượng cho ngươi.

Bạch Ngọc nghe thấy vậy thì ủ rũ gật đầu đáp ứng, rồi lại quay về hư không nghỉ ngơi, nàng hiện tại năng lượng không còn nhiều, nếu như không cần thiết thì sẽ không hiện hình.

Đứng bên cạnh, Uyển Mộng Đình thấy cuộc nói chuyện của bọn hắn kết thúc, cô mới tiến lên rụt rè nói với Trần Lục Nam.

– “Thiếu gia đã đến giờ đi tắm rồi ạ“

Trần Lục Nam nghe như vậy thì hơi sững sờ, quay qua nhìn đồng hồ thấy đã tám rưỡi tối, bèn gật đầu.

Hắn kéo chăn ra, đang định đứng lên đi đến nhà tắm thì thân thể bất ngờ lảo đảo, may là Uyển Mộng Đình nhanh mắt đã đỡ được hắn khỏi ngã.

– “Thiếu gia, ngài không sao chứ?

– “Ta không sao, chỉ là mới tỉnh dậy cơ thể còn hơi yếu, chưa đi tự nhiên được.

Trần Lục Nam nhìn thấy nàng có vẻ lo lắng nên liền lên tiếng trấn an, hắn thật không ngờ cơ thể mình lại yếu đuối như vậy.

Ban nãy nằm trên giường còn không sao, hiện tại mới đứng dậy đi một chút mà chân đã mềm đi đứng không vững, xem ra hôm nay tạm nhịn khó chịu mà đi ngủ vậy.

Nhìn hắn có ý định quay lại giường, Uyển Mộng Đình liền nắm chặt hắn lại, khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên nói.

– “Thiếu gia, để em giúp người tắm rửa.

Nghe thấy cô nói vậy, khuôn mặt Trần Lục Nam hơi sững sờ, sau đó ngượng ngùng đáp.

– “Không sao a Mộng Đình, ta đợi đến ngày mai cũng được.

– “Không được, ngài hôm nay ra rất nhiều mồ hôi, nếu không.

tắm rửa thì sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe.

– “Nhưng mà chúng ta không tiện a.

– “Có gì mà không tiện ạ, thiếu gia với em có gì là chưa nhìn của nhau đâu.

Ngoa tào!

Ngươi đây là sao a, Uyển Mộng Đình nhút nhát đáng yêu mà ta thiết lập ở đâu rồi.

Lạc Linh Nhi chạy sai kịch bản thì thôi đi, người ta dù là nữ phụ nhưng vẫn trong dàn hậu cung của nam chính.

Ngươi một cái đuôi nhỏ của nam phản điện sao lại cũng biến đổi tính cách rồi.

Nhìn khuôn mặt đã đỏ như quả cà chua nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn về hắn, Trần Lục Nam lần nữa hoài nghi Bạch Ngọc đã đọc nhầm tên truyện cho hắn.

Cứ như vậy hắn bị Uyển Mộng Đình đưa vào trong nhà tắm, mặc dù hắn còn muốn phản kháng nhưng cơ thể yếu đuối lại không cho phép hắnlàm vậy.

Cửa phòng tắm đóng lại.

– “Từ từ, cởi từ từ thôi Mộng Đình.

– “Đợi đã, sao em cũng cởi là sao?

– “Khoan, không cần cởi quần đâu.

– “Đợi đã Mộng Đình, chỗ đó của ta sạch lắm, không phải rửa kỹ vậy đâu.

– “Khoan đã Mộng Đình.

Mười lăm phút qua đi, Trần Lục Nam một bộ nhân sinh không còn gì luyến tiếc nằm trên giường bệnh, bên cạnh Uyển Mộng Đình tuy khuôn mặt nhỏ còn hơi đỏ, nhưng vẫn ân cần đắp chăn cho hắn.

Nhìn dáng vẻ của cô như vậy, Trần Lục Nam thật sự có xúc động muốn khóc, ban nãy khi sờ soạng lung tung sao không thấy cô nàng này ngại ngùng tý nào a, giờ xong việc rồi lại còn đ‹ mặt.

– “Thiếu gia, cơ thể ngài còn yếu, hãy nghỉ ngơi sớm đi.

Uyển Mộng Đình thấy hắn ngại ngùng như vậy thì chiếc miệng nhỏ hơi nhếch lên, trong lòng thầm nghĩ, không ngờ anh Lục Nam cũng có vẻ then thùng như vậy.

Đúng lúc này giọng nói của Bạch Ngọc vang lên.

– “Chắt lọc ký ức đã hoàn tất thưa túc chủ, ngài hiện tại có muốn tiếp nhận hay không?

Nghe thấy lời này của Bạch Ngọc, khuôn mặt của Trần Lục Nam nghiêm túc trở lại, hắn nhìn về Uyển Mộng Đình nói.

– “Mộng Đình, anh cảm thấy hơi mệt hiện tại muốn nghỉ ngơi rồi.

Uyển Mộng Đình nghe hắn nói vậy cùng với lời nói vừa rồi của Bạch Ngọc thì cũng không hỏi gì, chỉ lặng lẽ tắt đèn rồi lui ra ngoài.

Sau khi cô rời đi, Trần Lục Nam mới hít sâu một hơi nói với Bạch Ngọc.

– “Bắt đầu đi”

Nghe vậy Bạch Ngọc cũng không nói nhiều, liền bắt đầu khởi động hệ thống.

Một tiếng bíp vang lên, Trần Lục Nam chỉ thấy hai mắt mình tối sầm lại, ý thức trở nên mơ hồ.

Dần dần hắn nhìn thấy từng dòng ký ức chạy qua đầu hắn, trong những ký ức đó hắn thấy được năm đó khi quay về Trần gia, cô gái nhỏ được hắn chăm sóc tại làng buôn người cũng đi theo hắn quay lại.

Hắn lại thấy được cảnh tượng bản thân đạp ngã một cô gái bé nhỏ ở sau trường học, rồi đổ trà sữa lên đầu cô gái đó, nhìn cơ thể mảnh khảnh không ngừng run rẩy nằm dưới đất, miệng hắn phát ra từng tiếng cười đê tiện.

Hắn lại thấy bản thân, trên tay cầm một chiếc quần lót ren màu hồng, dương dương giơ lên, phía trước là mấy tên nhóc khuôn mặt xấu xa không ngừng xoa tay, miệng phát ra từng lòi ô uế:

Hắnnhìn thấy trong căn phòng tối, bản thân đang không ngừng dùng roi da quất lên trên người một cô gái, mặc cho cô đó đang nức nở mà khóc.

Cuối cùng hắn thấy được bản thân, trong cơn say không ngừng nhấn chân ga, miệng lẩm bẩm “mau về ban thưởng Mộng Đình” sau đó một chiếc xe đi phía ngược chiều đột nhiên bậ đèn pha chiếu thẳng vào mắt hắn, hắn trong cơn vô thức bẻ tay lái đi.

Sau đó chỉ nghe ầm một tiếng, cả người cả xe hắn đều lao xuống sông.

Đến lúc này, Trần Lục Nam mới vội vàng vùng dậy khỏi cơn mê, toàn thân hắn trở nên ướt đẫm, miệng không ngừng đốc.

Hắn khó khăn ngồi dậy, sau đó từ từ nâng lên đôi bàn tay của mình.

Hắn rõ ràng bản thân là một tên khốn nạn, nhưng đến khi đích thân trải nghiệm mới cảm nhận được sự ghê tởm trong đó.

Cố hít thật sâu để bình tĩnh lại bản thân, nhưng đôi tay đang run rẩy lại không thể nào ngừng lại được, trong lòng hắn giờ đây chỉ còn lại vô số sự ghê tởm với chính bản thân hắn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập