Chương 19:

Chương 19:

Nghe được mấy chữ hai đứa còn đang ngủ say, mặt Trần Lục Nam nhất thời hơi đỏ lên một chút, dù cũng sống hai kiếp người rồi việc ôm con gái ngủ hắn cũng không ngại.

Nhưng mà Ôm ngủ ngay trước mặt mẹ mình thì đây là lần đầu tiên của hắn, nói gì cũng không được tự nhiên.

Thấy hắn như vậy Lý Thanh Xương cười càng vui vẻ hơn.

– “Con trai à, Mộng Đình vừa về nhà để thay đồ rồi.

Để mẹ giúp con đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng nhé.

Trần Lục Nam nghe mẹ nói vậy đầu tiên là muốn từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt của bà thì lời đến miệng cũng đành nuốt lại, rồi gật đầu.

Hắn so với hôm qua tuy rằng đã đỡ hơn nhưng khi đi lại vẫn còn run rẩy, cần người dìu đỡ nếu không sẽ không đứng vững.

Sau khi ngồi xuống ghế nhà vệ sinh, tiếp nhận lấy bàn chải và cốc nước từ tay của mẹ, hắn bắt đầu đánh răng.

Một lúc sau hắn được đưa trở lại giường bệnh, Lý Thanh Xương lại mở ra chiếc hộp đồ ăn, bên trong đó là món cháo bồ câu hạt sen, nó tỏa ra một mùi thơm ngát khiến cho Trần Lục Nam không tự chủ mà nuốt nước bọt.

Thấy mẹ bưng cháo tới gần hắn đầu tiên là muốn đưa tay nhận lấy, nhưng lại bị bà rụt lại, sau đó Lý Thanh Xương múc ra một thìa cháo để lên miệng hơi thổi rồi đưa về phía hắn.

– “Tiểu Nam, ăn thôi nào con.

Ta?

?

?

Trần Lục Nam thấy vậy thì cũng đành phải phối hợp mở miệng để mẹ đút cho ăn.

Sau khihắn ăn xong được một lúc thì Uyển Mộng Đình cũng quay lại, trên người cô vẫn là bộ đồ hầu gái nhưng mái tóc đã được chải chuốt kỹ càng hơn.

Lúc tiến vào thấy Trần Lục Nam nhìn mình chằm chằm cô hơi ngượng ngùng đỏ mặt, sau đó vội tiến lại tủ để đồ lấy chút táo ra bắt đầu gọt.

Nhìn thấy hai người như vậy Lý Thanh Xương nở nụ cười, nhưng rồi bà thấy tại tủ đầu giường bên kia của con trai có để đấy một chiếc laptop, bà liền hiếu kỳ hỏi.

– “Con trai, kia là máy của con sao?

Nghe mẹ hỏi như vậy Trần Lục Nam mới nhớ tới việc ngày hôm qua mình muốn viết truyện để mà kiếm tiền.

– “Vâng ạ, hôm qua con ngồi rảnh rỗi nên nhờ người mang tới một cái để mà griết thời gian thôi.

Lý Thanh Xương nghe vậy thì chỉ hơi gật đầu rồi cũng không hỏi gì thêm.

Sau đó cả ngày nay bà đều ở đây để mà chăm sóc cho Trần Lục Nam, buổi sáng với buổi chiểu có bác sĩ qua khám lại cho hắn một chút.

Bữa trưa và tối thì Lạc Linh Nhi cũng đến nhưng không cầm theo thức ăn mà là một chút hoa quả, bởi nàng biết hôm nay đã có Lý Thanh Xương ở đây, việc chuẩn bị thức ăn sẽ không đến lượt của nàng.

Ngoài những thời gian trên ra thì Trần Lục Nam cũng tranh thủ mở máy ra để mà hoàn thành nốt cuốn truyện của mình.

Thật ra có mẹ ở đây hắn cũng không muốn làm vậy lắm sợ bà sinh nghĩ vì trước giờ bản thân chưa từng đụng tới những thứ đồ này.

Nhưng nếu không làm thì hắn thật cũng không biết nên nói cái gì, tuy Lý Thanh Xương là mẹ ruột của hắn, nhưng bốn năm qua bản thân hắn cũng không giao tiếp với bà nhiều.

Nên để tránh gượng gạo, hắn liền mở máy ra mà viết truyện, mới đầu hắn còn từ tốn mà gõ phím nhưng thấy mẹ của mình không hề để ý chỉ im lặng mà đọc sách nên hắn cũng tăng tốc gõ phím lên.

Tới tối hắn cuối cùng cũng hoàn thành được 50 nghìn chữ của bộ truyện này, sở đĩ có tốc độ như vậy vì đây là truyện hắn đã viết rồi, giờ chỉ việc copy lại mà thôi.

Gần tới bữa tối nhìn thấy Lạc Linh Nhi cầm hộp đồ ăn tới Lý Thanh Xương liền đứng dậy rờ đi, dù sao hôm nay bà đã ở cả ngày ở đây cũng nên về lo chút việc nhà.

Sau đó Trần Lục Nam lại tiếp tục được Lạc Linh Nhi đút cho ăn, rồi lại vào nhà tắm để Uyển Mộng Đình giúp tắm rửa.

Lúc sau hắn toàn thân thư thái mà nằm trên giường, trong lòng cảm khái làm thiếu gia nhà giàu đúng là sung sướng.

-^À phải rồi Bạch Ngọc, ngươi đâu rồi.

Hắn bây giờ mới nhớ ra là cả ngày hôm nay hắn chưa nghe thấy giọng nói của Bạch Ngọc.

– “Túc chủ, ta ở đây.

Một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai Trần Lục Nam, sau đó Bạch Ngọc từ từ nhô chiếc đầu nhỏ ra từ hư không, rồi cả người ngã xuống, nằm trên đùi Trần Lục Nam.

Ta?

?

?

Nhìn chiếc búp bê bé nhỏ khuôn mặt đã trở nên gầy gộc, Trần Lục Nam nhất thời trở nên hoang mang.

– “Bạch Ngọc ngươi đây là bị thếnào vậy?

– “Ta đói a túc chủ.

Bạch Ngọc yếu ớt lên tiếng, đôi mắt cũng không buồn mở lấy một cái.

Trần Lục Nam thấy vậy liền vội vàng dùng tay bế nó lên.

– “Năng lượng của ngươi còn trụ được bao lâu nữa?

– “Còn được 5 ngày nữa a túc chủ.

Nghe được lời Bạch Ngọc, Trần Lục Nam trong lòng hơi tính toán rồi quyết định mở máy lêr bắt đầu đăng tải truyện của mình.

Cuốn truyện này của hắn vốn dĩ cũng không dài chỉ khoảng hơn 300 nghìn chữ, hắn vốn đĩ định sau khi hoàn thành thì mới bắt đầu đăng.

Nhưng nhìn bộ dáng của Bạch Ngọc như vậy hắn đành phải thay đổi, nếu như không mau kiếm ra luân hồi xu hắn thật sợ cô nhóc này sẽ tiêu tán mất.

Sau khi đăng truyện xong hắn nhìn về Bạch Ngọc an ủi nói.

– “An tâm đi Bạch Ngọc, trong vòng 5 ngày ta nhất định kiếm được 1 Luân Hồi Xu để mà nại năng lượng cho ngươi.

Bạch Ngọc nghe vậy thì gật đầu, chui vào hư không để nghỉ ngơi, nàng hiện tại cần phải tích trữ năng lượng, không thể hoạt động quá nhiều.

Nhìn Bạch Ngọc rời đi, Trần Lục Nam vừa rồi còn một mặt chắc chắn bỗng trở nên không tự tin.

Tuy nói rằng bản thân hắn rất tự tin về truyện của mình, nhưng dù sao đó cũng là ở Thực thế giới.

Giờ ở Hư thế giới không biết độc giả ở đây có đón nhận tác phẩm của hắn hay không.

Hắn thật không biết lo lắng này của bản thân là hơi dư thừa, ngay khi hắn vừa đăng truyện của mình lên trên Wawa, thì một tin nhắn đã được gửi vào nhóm chat gia đình của Trần gia.

Người gửi chính là Uyển Mộng Đình, nội dung là “Đây là truyện của thiếu gia viết, thiếu gia đang cần độc giả để kiếm thu nhập đổi Xuf.

Ngay sau khi tin nhắn này được phát ra, lập tức ba mẹ cùng các chị gái của Trần Lục Nam đều lên tiếng đáp lại.

Nhìn thấy mọi người đã xem, Uyển Mộng Đình lúc này mới an tâm cất điện thoại đi.

Sau đó cô đi tới cạnh Trần Lục Nam rồi nhẹ nhàng nói.

– “Thiếu gia, ngài mau uống thuốc rồi đi ngủ thôi ạ.

Trần Lục Nam còn đang lo lắng cho truyện của mình thì nghe được câu nói của Uyển Mộng Đình thì gật đầu cất đi máy tính.

Giờ lo lắng cũng không có ích gì, nếu như ngày mai mà phản ứng của độc giả không tốt thì cùng lắm là thay bộ truyện khác vậy.

Sau khi uống thuốc xong, Uyển Mộng Đình đi tới tắt đèn đi rồi quay người nằm lên giường của Trần Lục Nam.

Cảm nhận được cơ thể nhỏ nhắn trong vòng tay mình, Trần Lục Nam không khỏi cảm khái.

– “Tiểu Hoa, anh nhớ là năm đó là anh chủ động ôm em ngủ a.

Nghe được hắn nói như vậy, khuôn mặt Uyển Mộng Đình nhất thời đỏ lên, nhưng rồi lại nở nụ cười ngọt ngào nói.

– “Đúng vậy anh Lục Nam, năm đó anh vì em mà cũng bị phạt ngủ trong kho củi.

Đêm đó trời đổ tuyết, trong lúc em còn co ro vì lạnh chính anh đã sưởi ấm cho em, nếu như không có anh, em đoán rằng bản thân sẽ không qua được đêm đó mất.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập