Chương 2:
Ngoạ tào, Luân Hồi chưởng khống giả đây không phải là thần chết hay sao, Bạch Thiên Không hai mắt trọn tròn, miệng há to.
Ở bên cạnh Tiểu Bạch thì khuôn mặt thỏ đầy bất đắc dĩ, bàn tay không dấu vết gỡ đi hai chữ “Trưởng Tàu” trên ngực áo rồi nhét vào trong túi nhỏ bên hông.
– “Thế rốt cuộc là ngài muốn gì ở ta vậy.
”
Tại trong căn phòng sang trọng ban đầu, Bạch Thiên Không trung thực quỳ dưới sàn, khuôn mặt đầy vẻ thấp thỏm nhìn về Mộ Ái đang ngồi trên sofa.
Nghe thấy câu hỏi của hắn, Mộ Ái nhẹ cười một tiếng nói.
– “Cũng không có gì to tác lắm, chỉ là ta đọc qua một số tác phẩm của ngươi, cảm thấy ngươi rất tài năng nên muốn gặp mặt một lần thôi.
Nhận được câu trả lời, hai tay Bạch Thiên Không không tự chủ nắm chặt lại, hưảnh cũng nhoáng nhẹ một cái.
May là hiện tại hắn không có thực thể, nếu không sau lưng mồ hôi đã ướt đẫm.
Với những tác giả khác, nếu như biết được có một vị thần chết đọc truyện của mình thì sẽ cao hứng không nhẹ, nhưng mà hắn lại khác a.
Truyện của các tác giả khác thì hầu như sẽ xây dựng một hình tượng nhân vật chính nghĩa khí và một cái kết cục hạnh phúc, nhưng truyện của hắn lại là dị loại.
Nhân vật chính không chỉ thường là những kẻ hèn mọn, kết cục lại luôn buồn, hơn nữa thi thoảng lại cho c-hết bớt một số nhân vật được yêu thích.
Vì vậy cho dù truyện của hắn có hay, có được nhiều người đọc, nhưng khi ra ngoài không cẩn thận đụng phải độc giả còn bị mắng một trận.
Khi ở nhà thậm chí còn bị gửi dao đến tận cổng, hắn giờ còn có hẳn một nhà kho để chứa những đồ đó đây.
Khó khăn nhăn nhó một hồi hắn mới rụt rè lên tiếng, giờ hắn chỉ mong vị này mới chỉ đọc 1- 2 quyển sách của hắn thôi, như vậy thì vẫn có thể thương lượng để được đầu thai dễ dàng.
– “Ngài có thể cho ta hỏi rằng ngài đã đọc bao nhiêu quyển sách của ta rồi không?
Mộ Ái nghe vậy thì cười lạnh, tay khoanh trước ngực, hai mắt đăm đăm nhìn về Bạch Thiên Không.
– “Cũng không nhiều, chỉ vài quyển thôi.
Bạch Thiên Không nghe vậy đang định thở phào nhẹ nhõm, một bên Tiểu Bạch đã đẩy ra một kệ sách cao khoảng một mét, sau đó lại im lặng đứng bên cạnh Mộ Ái.
Nhìn thấy những quyển sách trên kệ, Bạch Thiên Không lập tức tâm lạnh.
Ta TM!
Kệ sách được chia làm ba tầng, mỗi tầng đều được chất đầy sách, không ít không nhiều vừa vặn 38 quyển, thuần một sắclà truyện của hắn.
– “Đại nhân a, ta cũng chỉ vì muốn mưu sinh mà thôi, ngài biết đấy nếu ta không viết như vậy thì làm sao người khác sẽ có hứng thú để đọc truyện của ta chứ.
Bạch Thiên Không lập tức lao đến dưới chân Mộ Ái, khuôn mặt nhăn nhó lên tiếng giải thích nếu không phải hắn hiện tại là hư ảnh, thì nước mắt đã sớm lăn xuống.
Mộ Ái nhìn hắn lại cười lạnh một cái không nói.
Bạch Thiên Không thấy vậy thì càng hoảng, đây là sao a, ngài nói gì đi a, đừng chỉ cười như vậy, ta sợ hãi a.
Hắn giờ đây cũng đang thật khổ sở, không biết kiếp trước bản thân làm gì đại gian đại ác mà kiếp này không những c-hết trẻ, khi chết lại còn gặp phải vị thần c:
hết là độc giả của mình nữa.
– “Ngươi có biết truyện của bản thân đã có ảnh hưởng như thế nào rồi không?
Một hồi lâu sau Mộ Ái mới lại lên tiếng.
Bạch Thiên Không nghe hắn hỏi vậy thì cũng mộng bức, vài quyển truyện thì có cái gì ảnh hưởng a, cùng lắm là khiến cho người ta tâm thần bất ổn, mất ăn mất ngủ vài hôm thôi.
Thấy vẻ mặt hắn như vậy, Mộ Ái lại lần nữa lên tiếng.
– “Trong vũ trụ mênh mang, có vô số thế giới đồng thời tồn tại.
Chúng chia làm hai loại:
Thực thế giới và Hư thế giới.
Thực thế giới là nơi chân thật, có quỹ tích và vận hành riêng, sinh linh trong đó sống, hít thở, tranh đấu theo ý chí của mình.
Nơi ngươi vừa chết chính là một Thực thế giới.
Trái lại, Hư thế giới chỉ là ảo ảnh được dệt nên từ tưởng niệm và mộng tưởng của vô số sinh linh.
Chúng mong manh, dễ vỡ, và chỉ xoay vần quanh một cốt truyện định sẵn.
Sinhlinh trong đó không có tự chủ, chỉ như những con rối mải miết diễn vai trong vở kịch bất biến.
Bạch Thiên Không nghe thì cũng lại càng mộng, cái này thì có liên quan gì tới truyện của hắn a, cũng đừng bảo là truyện của hắn tạo thành Hư thế giới đi.
Nói đùa cái gì, tuy hắn tự tin với truyện của mình nhưng dù sao đếm đi đếm lại số người đọ;
cũng có hạn, muốn tạo thành được một thế giới cũng quá hoang đường đi.
Đang lúc Bạch Thiên Không trong lòng an ủi bản thân thì Mộ Ái lại một lần nữa lên tiếng đánh vỡ may mắn của hắn.
– “Không biết vì lý do gì, một quyển sách của ngươi đã bị Kim Thương Thần Hội đạt được, sau đó bị phát tán ra khắp các thế giới.
Giờ đây sau khi đạt được gia trì của vô số sinh linh, câu truyện trong quyển sách đó không những tạo thành một Hư thế giới, thậm chí còn đang có dấu hiệu chuyển hoá thành Thực thế giới.
Ngoạ tào!
Bạch Thiên Không nghe vậy thì cũng không nhịn được mà nói tục, Kim Thương Thần Hội này là quái gì a, vô duyên vô có phát tán sách của hắn khắp nơi, đã vậy lại còn không có chút tiền bản quyền nào nữa.
– “Đại nhân, việc này chắc cũng không có ảnh hưởng gì quá lớn chứ?
Mộ Ái nghe hắn hỏi vậy thì lại cười lạnh nói.
– “Mỗi khi một Hư thế giới chuyển đổi thành Thực thế giới thì đều sẽ khiến cho pháp tắc của Vũ Trụ bị đảo lộn, lúc đó Luân Hồi cũng sẽ bị ảnh hưởng, vô số oan hồn sẽ mất đi phương.
hướng mà tràn vào gây hoạ cho nhân gian.
Ngươi nói xem đây có phải là ảnh hưởng lớn hay không?
Ta thao!
Một thế giới chuyển hoá mà lại gây ảnh hưởng lớn đến như vậy a, ban nãy hắn được Mộ Ái dẫn đi qua một số toa tàu, bên trong đều nhốt lấy vô số những oan hồn đáng sợ, hắn thật không dám nghĩ đến hậu quả khi mà lũ này tràn xuống nhân gian đâu.
– “Đại nhân, chả lẽ không có cách nào để Hư thế giới không chuyển hoá nữa sao?
Nghe được câu hỏi của hắn, Mộ Ái cười cười.
– “Được a, một Hư thế giới muốn chuyển hoá thành Thực thế giới thì việc đầu tiên cần làm đó chính là những nhân vật trong đó thoát khỏi số mệnh được định sẵn của bản thân, bước ra một con đường mới.
Giờ chỉ cần đưa chúng lại đúng con đường của mình là mọi thứ sẽ được giải quyết.
– “Vậy cần làm gì để họ có thể quay về đúng quỹ đạo vậy?
Nghe được câu trả lời của Mộ Ái, Bạch Thiên Không cũng vội vã lên tiếng, hắn thật sự không muốn kiếp sau phải sống trong cuộc sống lo lắng sợ hãi vì bị oan hồn quấy phá đâu.
– “Đơn giản a, chỉ cần có người tiến vào Hư thế giới, điểu tiết nhân vật trong đó đi trở lại đúng quỹ đạo là được thôi.
Bạch Thiên Không nghe được có cách giải quyết thì cũng vui mừng lên tiếng.
– “Vậy ngài mau mau phái người tới đó đi a.
Nghe lời này, Mộ Ái và Tiểu Bạch liền nhìn chằm chằm vào hắn, khuôn mặt còn nở một nụ cười cổ quái.
Bạch Thiên Không thấy như vậy thì hơi sững sờ một chút, nhưng rồi như nghĩ tới điều gì, ngón tay run rẩy nhè nhẹ chỉ vào chính mình.
– “Ta?
?
Đáp lại hắn chính là nụ cười dần dần nguy hiểm của Mộ Ái cùng với ánh mắt thương hại củc Tiểu Bạch.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập