Chương 23:

Chương 23:

Lúc trước bà còn vì sự thay đổi của cô cháu gái này mà từng tới khuyên nhủ chị của mình chấp nhận mối quan hệ của hai đứa, hiện tại xem ra hành động đó của bà đã gián tiếp đẩy cháu gái mình vào hố lửa rồi.

Nhưng đúng lúc âm thanh của con trai bà vang lên, làm cho bà lập tức lấy lại tình thần.

– “Bạch Ngọc, nếu như ta thay đổi số mệnh của Liễu Như Yên thì có ảnh hưởng tới cốt truyện hay không?

Bạch Ngọc nghe vậy thì hơi nhíu đôi mày nhỏ, sau đó tra cứu một vòng hệ thống rồi mới đáp.

-“Ảnh hưởng thì cũng có, nhưng vì chỉ là nhân vật làm nền nên ảnh hưởng đó cũng không quá lớn.

Mà hiện tại tình yêu của họ đã tiến vào giai đoạn không thể chia la, túc chủ hiện tại muốn tách họ ra thì vô cùng khó khăn đó.

Trần Lục Nam nghe Bạch Ngọc nói vậy thì cũng cười lạnh.

– “Ai bảo thay đổi số phận thì nhất định phải chia cách bọn họ ra, ta chỉ cần xử đẹp tên Cố Trường Minh kia thì mọi việc không phải êm đẹp TỔi sao.

Bạch Ngọc nghe vậy cũng nhất thời im lặng, cô bé thật không ngờ túc chủ của mình lại đang đánh lấy chủ ý như vậy, hồi lâu sau cô mới thở dài lên tiếng.

– “Vô ích a túc chủ, bi kịch này xuất phát từ nội tâm của Liễu Như Yên mà ra, nếu như không có Cố Trường Minh thì cũng sẽ có Cố Trường Thanh, Cố Minh Đạt các kiểu.

Dù ngài có dẹp đi bao nhiêu người, mà không gỡ bỏ được nút thắt trong lòng Liễu Như Yên thì bi kịch cũng sẽ xảy ra mà thôi.

Nghe được câu trả lời của Bạch Ngọc, cả Trần Lục Nam và Lý Thanh Xương đều trong lòng thở dài.

Trần Lục Nam tựa lưng vào đầu giường, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy nói số mệnh của Liễu Như Yên so với hắn và người của Trần gia thì không đáng là bao, nhưng dẫu gì năm đó chuyện tình của cô cũng là sự ngông cuồng tuổi trẻ của hắn.

Giờ đây biết kết cục chạy hướng bi kịch mà bản thân không có cách hoá giải, tâm trạng trở nên vô cùng khó chịu a.

– “Tiểu Nam, mẹ vừa nhớ ra là có chút việc cần phải giải quyết, con ở lại nhớ nghỉ ngơi đầy đủ nhé, ngày mai mẹ sẽ lại tới thăm con.

Đúng lúc Trần Lục Nam còn đang suy nghĩ lung tung thì tiếng nói của Lý Thanh Xương lại một lần nữa vang lên, Trần Lục Nam quay qua nhìn vẻ mặt bà có vẻ hơi khó coi thì đoán chắ là việc gấp nên cũng không hỏi nhiều.

Rời khỏi bệnh viện, Lý Thanh Xương vội vã bảo tài xế lái xe đến Liễu gia, bà hiện tại nhất định phải nói chuyện lại với chị của mình về chuyện của cô cháu gái này.

Bạch Ngọc đã nói hiện tại hai người họ đã không.

thể chia lìa, vậy thì bà phải tìm cách để cho hai đứa nó hiểu hết về nhau, tránh cho những ẩn khuất phát sinh trong tương lai.

Ở phòng bệnh, sau khi Lý Thanh Xương đi căn phòng lại quay lại vẻ tĩnh lặng, Lạc Linh Nhi tiếp tục làm việc, Uyển Mộng Đình thì tiếp tục loay hoay cắm hoa, còn Trần Lục Nam thì đang bàn luận với Bạch Ngọc.

– “Bạch Ngọc ngươi có thấy vật phẩm ở cửa hàng có quá ít hay không, ngươi không suy nghĩ là nên cập nhật sản phẩm mới à.

Ngồi trên đùi hắn Bạch Ngọc cũng một mặt phiển muộn.

– “Không được a túc chủ, hiện tại hệ thống vẫn ở cấp 1, chỉ có thể bán những thứ đồ như này, ngài phải nâng cấp hệ thống lên thì mới có thể cập nhật vật phẩm.

Trần Lục Nam nghe vậy thì hiếu kỳ hỏi.

– “Thế cấp tiếp theo cần bao nhiêu Luân Hồi Điểm?

– “1000 Luân Hồi Điểm a túc chủ”

Trần Lục Nam im lặng tính toán, 1 Luân Hồi Xu tương đương với 10 triệu, vậy 1000 Luân Hồi Xu là 10 tỷ.

Tính được con số này hắn nhất thời lâm vào trầm mặc, 10 tỷ con số này nếu so với tài sản của Trần gia thì không đáng 1 cọng lông, nhưng với hắn, người hiện tại cần khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng thì đây là một con số không nhỏ a.

– “Bạch Ngọc, cái nâng cấp hệ thống này ta bắt buộc phải sử dụng Luân Hồi Điểm hay sao?

Bạch Ngọc nghe vậy thì đáp.

– “Không hẳn a túc chủ, mỗi lần nâng cấp ngài chỉ cần trả cố định 70% trị giá bằng Luân Hồi Điểm, còn 30% còn lại có thể dùng Luân Hồi Xu để thay thế.

Hơn nữa càng lên cao, chiết khấu sẽ càng nhiều.

Trần Lục Nam nghe vậy thì gật đầu, coi như hệ thống này còn có chút lương tâm, nếu không để mà tích đủ 1000 Luân Hồi Điểm hắn không biết phải mua bao nhiêu đồ của Lạc Linh Nhi và Uyển Mộng Đình đây nữa.

Sau đó hắn quay qua nhìn Uyển Mộng Đình rồi nói.

– “Mộng Đình, em gọi người mang ví của ta tới đây.

Uyển Mộng Đình đang cắm hoa thì nghe thấy hắn gọi, cô hơi hiếu kỳ một cái, không biết thiếu gia cần ví để làm gì nhưng cũng không suy nghĩ nhiều mà chỉ gật đầu quay người ra ngoài.

Một lúc sau cô quay trở lại, trên tay là một chiếc ví da màu đen mới tỉnh được thiết kế vô cùng tỉnh xảo, vừa nhìn đã biết không phải đồ tầm thường.

– “Thiếu gia, chiếc cũ của ngài sau khi rơi xuống sông thì đã bị bẩn, hôm qua đại tiểu thư đã thay cho ngài cái mới rồi ạ.

Trần Lục Nam nghe vậy thì gật đầu, trong lòng đầy cảm khái, có tiền đúng thật là tốt, chiếc ví 80 — 90 triệu, nói vứt là vứt.

Trả bù cho lúc ở Thực thế giới, lần đầu tiên hắn bán sách được ngần ấy tiền, đã vui đến mức say 3 ngày 3 đêm.

Tiếp nhận chiếc ví, hắn liền lấy ra căn cước công dân sau đó cầm điện thoại tải một ứng dụng tên là VNV rồi tiến hành đăng ký.

Ngồi bên cạnh Bạch Ngọc thấy hắn như vậy thì hiếu kỳ hỏi.

– “Túc chủ đây là đang làm cái gì a?

– “Đăng ký tài khoản chứng khoán a.

Tại Đại Việt Quốc có tổng cộng ba sàn chứng khoán tất cả, một là sàn SMA nơi niêm yết chính của các doanh nghiệp khu vực phía Bắc, thứ hai là sàn OVL nơi niêm yết của các doanl nghiệp khu vực phía Nam.

Cuối cùng là sàn HHM đây là sàn dành cho các doanh nghiệp nhỏ không đủ điểu kiện để niêm yết trên hai sàn trên.

Ngày trước khi muốn mua cổ phiếu thì cần phải tới trực tiếp trụ sở của ba sàn chứng khoán để giao dịch, nhưng hiện tại Uỷ ban Chứng khoán đã cho ra ứng dụng tên là VNV.

Nó liên kết ba sàn chứng khoán lại cùng trong một ứng dụng, giờ đây các nhà đầu tư nhỏ lẻ có thể di dàng thao tác mua bán ở bất kỳ đâu, không còn phải tới trực tiếp trụ sở nữa.

Trần Lục Nam cũng vì điểm này nên mới quyết định muốn tạo một tài khoản chứng khoán, dẫu sao so với viết truyện kiếm tiền thì mức sinh lời của đầu tư vẫn là cao hơn.

Ngồi bên cạnh Lạc Linh Nhi nhìn thấy hắn loay hoay đăng ký thì cũng hiếu kỳ lên tiếng.

– “Lục Nam, em muốn đầu tư chứng khoán sao.

Nghe được giọng nói của nàng, Trần Lục Nam cũng ngượng ngùng lên tiếng.

– “Đúng vậy a chị Linh Nhi, chuyên ngành đại học của em có liên quan tới kinh tế nên hiện tại rảnh cũng rảnh, em muốn thử đầu tư chút, coi như tích luỹ kinh nghiệm.

Lạc Linh Nhi nghe vậy thì cũng gật đầu, ngày trước cô cũng bắt đầu đầu tư ở năm 16 tuổi, khi đó cô ngày ngày quan sát báo cáo tài chính cũng như tìm hiểu tin tức của các doanh nghiệp mà cô quan tâm.

Thời gian đó quả thực đã rèn cho cô không ít kỹ năng hữu ích cho công việc sau này.

Hiện tại với một tân sinh viên khoa Quản trị kinh doanh như Trần Lục Nam, đúng là cũng.

nên tiếp xúc dần để mà rèn luyện kỹ năng, dẫu sao hắn cũng là người thừa kế duy nhất của Trần gia, không thể đổi phế mãi được.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập