Chương 26:

Chương 26:

Dù sao thì việc Hư thế giới chuyển hoá thành Thực thế giới đã là điều chắc chắn, hắn có ngăi cản được lần một thì cũng sẽ có lần 2, lần 3.

Tới lúc đấy cũng không thể để hắn lặp đi lặp lại thúc đẩy cốt truyện đi, hơn nữa những việc mà hắn tên nhân vật phản diện này sẽ làm trong:

tương lai, nói thật với 30 năm tuổi đời ở Thực thế giới không cho phép hắn làm như vậy.

Vào chiều ngày thứ 6, ngay khi Trần Lục Nam đang nhàn nhã viết truyện thì Lý Thanh Xương và Trần Gia Hân bước vào, thấy vậy hắn liền dừng tay lại cười nói.

– “Mẹ, chị hai mọi người xử lý xong thủ tục rồi à?

Lý Thanh Xương mỉm cười gật đầu.

– “Đúng vậy, thủ tục đã hoàn tất, sáng ngày mai là con có thể xuất viện về nhà rồi.

Nghe vậy Trần Lục Nam liền vui mừng, hắn thật sự chán cái cảnh ngồi lì ở bệnh viện như này rồi, hắn muốn về biệt phủ Trần gia, muốn nằm phơi nắng bên bể bơi vừa ăn hoa quả vừz thư giãn.

Khác với vẻ mặt vui mừng của Trần Lục Nam, khuôn mặt nhỏ của Lạc Linh Nhi thì cau lại, mấy ngày qua cô vẫn chưa nghe ngóng được thêm thông tin gì hữu ích về tương lai của bản thân.

Giờ Trần Lục Nam lại sắp xuất viện về nhà, việc nghe ngóng thông tin của cô sẽ càng trở nên khó khăn.

Nhưng hiện tại cô cũng không có cách nào để mà giữ Trần Lục Nam ở lại, thôi thì đợi thời gian nữa cô nghĩ bản thân cũng nên nói chuyện với mấy người Trần gia một chút, dù sao theo quan sát của cô thì mấy người đó hẳn là cũng có thể nghe được cuộc hội thoại giữa Trần Lục Nam và Bạch Ngọc.

Cũng chỉ mong mấy người Trần gia nể mặt truyện tương lai chưa xảy ra, mà tạo điểu kiện cho cô đi.

Đúng lúc này gương mặt đang vui mừng của Trần Lục Nam khẽ cau lại một chút, vừa rồi hắn thấy được một làn sương đen khẽ thoáng qua trên gương mặt mẹ của hắn, nhưng nó rất nhanh lại biến mất.

Hiếu kỳ, hắn quay qua hỏi Bạch Ngọc.

– “Bạch Ngọc, vừa rồi ngươi có thấy trên mặt mẹ ta có cái gì không?

Nghe được lời này của Trần Lục Nam, Lý Thanh Xương và Trần Gia Hân khẽ giật mình, động tác ngồi xuống ghế cũng chậm đi đôi chút.

Ngay cả đang làm việc Lạc Linh Nhi và đút hoa quả Uyển Mộng Đình cũng không tự chủ căng tai lên mà lắng nghe.

“Đó là sương đen, báo điểm xấu thưa ký chủ.

Bạch Ngọc nghe được Trần Lục Nam hỏi thì cũng quay qua nhìn Lý Thanh Xương một chút rồi đáp.

Nghe được cô bé nói vậy, mấy người trong phòng bỗng chốc trở nên căng thẳng, Trần Lục Nam cũng gấp gáp hỏi cô.

– “Điểm xấu, cái gì điểm xấu a Bạch Ngọc.

– “Giá tra cứu 1 Luân Hồi Xu thưa túc chủ.

Thấy hắn hỏi, Bạch Ngọc cũng không đáp mà khẽ vung tay lên mở ra một màn hình, trên đó viết mấy dòng chữ:

“Tra cứu điểm xấu Lý Thanh Xương – Giá 1 Luân Hồi Điểm” phía dưới còn thêm một dòng xác nhận.

Nhìn thấy vậy khoé miệng Trần Lục Nam không khỏi giật giật 2 cái, trong lòng thầm mắng đổ tham tiền, nhưng tay vẫn rất thành thật nhấn xác nhận.

Cảm nhận được Luân Hồi Điểm đã được cộng, khuôn mặt nhỏ của Bạch Ngọc liền trở nên tươi tắn, cô bé nở nụ cười nói với Trần Lục Nam.

– “Điềm xấu này cũng không có gì to tát a túc chủ, chỉ là do ngài quay trở về tạo ra hiệu ứng.

hồ điệp khiến cho phân cảnh của Diệp Ngư Y bị đẩy nhanh tiến độ thôi.

Nghe được 3 chữ Diệp Ngư Y, con ngươi Trần Lục Nam không khỏi co rút lại, sắc mặt bỗng trở nên khó coi.

Còn về phía mấy người còn lại, Lạc Linh Nhi thì tỏ ra nghi hoặc không rõ người tên Diệp Ngư Y này là ai.

Còn ba người Trần gia thì lòng lại nhảy thót, bởi cái người tên Diệp Ngư Y này chính là cô bạn học bị Trần Lục Nam bắt nạt tại trường.

Bọn họ cứ nghĩ sau khi tốt nghiệp Trần Lục Nam với cô bé ấy sẽ không còn dây dưa gì nữa, nhưng ai ngờ điểm xấu mà Lý Thanh Xương sắp gặp phải lại liên quan tới cô.

– “Bạch Ngọc, không phải việc này ít nhất cũng phải 2 tháng nữa mới xảy ra hay sao?

Trần Lục Nam khó hiểu hỏi Bạch Ngọc, phân cảnh với Diệp Ngư Y chính là một phân cảnh mà hắn không muốn gặp nhất trong nguyên tác.

Bởi phân cảnh này không những sẽ huỷ hoại cả cuộc đời của một cô gái mà nó còn gián tiếp tạo nên cái c-hết thê thảm cho bản thân hắn trong tương lai.

Nghe hắn hỏi, Bạch Ngọc cũng thành thật đáp.

– “Vốn dĩ là vậy, nhưng do ngài xuất viện sớm hơn dự tính, nên dưới sự sắp đặt của “ý chí th giới' ngày hôm nay bố của Diệp Ngư Y đã nhìn thấy mẹ và chị hai ngài làm thủ tục xuất viện cho ngài.

Hiện tại hắn ta đang thủ sẵn tại ngã tư Trần Duy Hưng để chờ xe của mẹ ngài đi qua đó.

Trần Lục Nam nghe vậy thì sắc mặt trầm lại, bên cạnh bốn người thì càng thêm khó hiểu, ba người Trần gia biết Diệp Ngư Y và cũng biết bố của cô.

Nhưng việc ông ta đứng đợi xe của Lý Thanh Xương thì có liên quan gì tới điểm xấu chứ, chả lẽ tên này còn muốn chặn đường vòi tiền hay sao.

Ngay lúc họ còn đang khó hiểu thì giọng nói của Bạch Ngọc lại vang lên.

– “Ngài không cần lo lắng quá đâu túc chủ, tay nghề lái xe của bác Khanh tốt lắm, dù bố của Diệp Ngư Y có cố tình lao tới từ góc độ nào thì ông ấy cũng có thể xử lý được, chỉ là Lý phu nhân sau việc này vẫn sẽ bị gãy tay như nguyên tác thôi.

Nghe được cô bé nói vậy, ba người Trần gia liền lập tức trở nên lo lắng, hoá ra việc bố của Diệp Ngư Y đứng chờ xe của Lý Thanh Xương không phải để vòi tiền mà là để trả thù.

Bọn họ biết những việc Trần Lục Nam đã làm lúc trước là rất quá đáng, nhưng mà dù sao sau đó nhà họ cũng đã sắp xếp cho cô gái kia một bác sĩ tâm lý hàng đầu, cùng với một khoản bồi thường to lớn tổi a.

Họ nghĩ mãi không ra vì sao hai bố con nhà kia vẫn cứ cắn mãi không buông, giờ lại còn muốn trả thù nữa.

Nhưng mấy người không biết được rằng vốn dĩ sau vụ bồi thường, người nhà Diệp Ngư Y đã bỏ qua chuyện này, dù sao bọn họ cũng biết bản thân so với Trần gia chỉ như châu chấu với xe, cố gắng chỉ mang mệt về thân.

Nhưng sau kỳ thi đại học, Trần Lục Nam lại biết được con nhóc hay bị mình bắt nạt thế mà cũng có thể thi đỗ vào trường đại học Quốc Tử Giám.

Hơn nữa điểm số lại còn cao hơn hắn, vì vậy trong cơn tức giận hắn lại một lần nữa tìm tới cô để mà đánh đrập.

Diệp Ngư Y lúc đấy tỉnh thần vốn dĩ mới khá hơn đôi chút liền bị Trần Lục Nam đánh cho trở nên bất ổn, cả ngày chỉ hốt hoảng co đầu trong góc phòng.

Bố của cô thấy con gái trở nên như vậy, dù không hỏi cũng đoán được con gái mình lại bị tên kia ức hiếp, hơn nữa lần này càng thêm nghiêm trọng, dù có đưa tới bác sĩ cũng vô ích.

Nhìn con cả ngày chỉ co mình nơi góc phòng, nỗi hận của ông với Trần Lục Nam ngày càng lớn.

Hôm nay khi tới bệnh viện lấy thuốc cho con gái, ông vô tình gặp cảnh Lý Thanh Xương và Trần Gia Hân làm thủ tục xuất viện cho Trần Lục Nam, nghĩ rằng hắn ngày hôm nay sẽ ra viện.

Nên dưới cơn giận dữ, ông quyết định lái xe núp tại một đoạn đường vắng, mục đích chờ xe chở Trần Lục Nam đi qua rồi sẽ cho hắn biết mặt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập