Chương 3:

Chương 3:

Ta TM, kiếp trước nhất định ta là kẻ tội ác tày trời nên kiếp này mới khổ như vậy.

Bíp Bíp Bíp

– “Lục Nam, tên khốn nhà ngươi có làm việc nhanh lên không?

– “Khốn khiếp, ngày hôm nay lại chết một đứa, tất cả là tại tên vô dụng nhà ngươi, chỉ có việc gánh nước mà ngươi không làm được.

– “Khốn nạn, cây gậy của ta đâu rồi, hôm nay ta nhất định phải đ:

ánh c:

hết tên vô dụng nhà ngươi.

– “Anh Lục Nam, em đói quá, em muốn ăn bánh bao.

– “Anh Lục Nam, chúng ta chạy.

trốn đi”

– “Hà hà nhóc con, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh đi, trái tim của ngươi đã được người mua với giá cao đó.

-“A Không”

Trong con mơ màng, Trần Lục Nam vội vã vùng dậy trong cơn mơ, hắn vội vã thở hồng hộc, sau lưng đã bị mồ hôi làm cho ướt đẫm.

– “Thiếu gia, ngài không sao chứ, bác sĩ mau tới đây, thiếu gia nhà chúng ta tỉnh lại rồi.

Nghe thấy tiếng nói, Trần Lục Nam ngơ ngác nhìn xung quanh đôi chút, trước mắt hắn là cảnh tượng một phòng bệnh vô cùng cao cấp, trước cửa có một người mặc trang phục hầu gái đang đứng đó gấp gáp kêu gọi bác sĩ.

Không lâu sau, một vị bác sĩ trung niên bước vào, phía sau còn đi theo hai người y tá, họ gấp gáp kiểm tra cơ thể cho Trần Lục Nam.

– “May mắn, hiện tại cơ thể của Lục Nam thiếu gia đã không còn gì đáng ngại nữa rồi, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ bình phục lại thôi.

Sau một hồi đo lường, vị bác sĩ trung niên thở phào nhẹ nhõm nhìn về phía cô hầu gái nói.

Cô gái đó nghe vậy thì liên tục cúi đầu cảm tạ bác sĩ.

– “Cảm tạ bác sĩ, cảm tạ bác sĩ, Trần Gia nhất định sẽ báo đáp ơn này.

– “Cô Mộng Đình không cần khách khí, đây là việc chúng ta cần làm.

Vị bác sĩ trung niên khoát khoát tay, sau đó đứng lên đưa hai y tá ra ngoài.

Cô hầu gái tên Mộng Đình thấy vậy cũng đi theo đưa tiễn.

Lúc này, Trần Lục Nam mới bắt đầu đánh giá tình hình hiện tại.

Theo như những ký ức mà hắn nhận được từ cơ thể này thì hình như nguyên chủ là trẻ mồ côi a, từ nhỏ lớn lên trong một làng buôn người.

Ngày ngày bị những tên ở đó đánh điập hành h-ạ, cơm ăn thì bữa đói bữa no, làm sao lại có tiền mà ở một nơi sang trọng như này chứ.

– “Thiếu gia, ngài có muốn uống nước hay không?

Lúc này một giọng nói vang lên bên tai Trần Lục Nam.

Hắn ngẩng đầu lên thì thấy chính là cô hầu gái ban nãy đang cầm cốc nước đưa cho hắn.

-“A, cảm ơn.

Hắn nhận lấy cốc nước, uống một ngụm sau đó hiếu kỳ đánh giá cô hầu gái trước mắt Làn da trắng trẻo, đôi mắt to tròn long lanh kết hợp với cặp kính tròn cùng khuôn mặt trái xoan, thoả thoả một mỹ nhân a.

Đưa mắt xuống dưới đôi chút, sau đó lại nhìn về hai tay của mình, Trần Lục Nam thở dài, trong lòng nghĩ.

– “Một tay không đỡ hết a.

Cảm nhận được ánh mắt thiếu gia lướt trên người mình, Uyển Mộng Đình khuôn mặt nhỏ đỏ lên, ngại ngùng lên tiếng.

– “Thiếu, thiếu gia, ngài giờ sức khoẻ đang không được tốt, hơn nữa đây còn là bệnh viện, đê khi nào ngài khoẻ lại, chúng ta.

chúng ta mới làm việc đó được không?

Nói đến câu sau, lời nói của Uyển Mộng Đình đã nhỏ như muỗi kêu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

Trần Lục Nam nghe được mấy lời này cũng mộng, làm việc đó là làm việc gì a?

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị mở ra, sau đó bốn người bước vào.

Đi đầu là một cặp đôi trung niên thần sắclo lắng, đi ở phía sau là hai cô gái, một người mặc quần áo bác sĩ, một người thì mặc một bộ vest đen thần sắc lạnh lùng.

– “Tiểu Nam, con không sao chứ, cơ thể còn thấy khó chịu ở chỗ nào không?

Cặp đôi trung niên sau khi vào liền vội vã đi tới ngồi bên giường bệnh của Trần Lục Nam.

Người phụ nữ trung niên cầm lấy tay hắn, một mặt lo lắng hỏi thăm, người đàn ông trung niên cũng tỏ vẻ bất an nhìn đến.

– “Con ổn, người đã không sao rồi.

Trần Lục Nam khuôn mặt cứng ngắc, máy móc trả lời câu hỏi của người phụ nữ.

Trong lòng hắn giờ đây đang có một vạn dấu chấm hỏi, không phải nguyên chủ là một đứa mồ côi hay sao, sao giờ không những ở bệnh viện xa hoa lại còn có cả người hầu và bố mẹ thế này.

– “Bố mẹ, để con xem lại xem.

Lúc này, cô gái mặc áo bác sĩ tiến đến nói với cặp đôi trung niên.

Hai người kia nghe vậy liền nhường chỗ lại cho cô, còn cô gái mặc vest đã sớm tìm một chiếc ghế ngồi xuống, khuôn mặt lạnh nhìn về giường bệnh.

Lại tiếp tục một đợt kiểm tra, kết quả cho ra vẫn là cơ thể đã ổn định, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ trở lại bình thường.

Cặp đôi trung niên nghe thấy vậy thì mừng rỡ, vội vàng tiến lại tiếp tục hỏi han ân cần Trần Lục Nam.

Tiếp nhận lần lượt các câu hỏi, Trần Lục Nam cũng chỉ đành máy móc mà gật đầu.

Hắn cũng không dám trả lời quá nhiều, dù sao bản thân cũng không biết rõ họ là ai, nói quá nhiều để l sơ hở thì không tốt.

Sau một hồi nói chuyện, hắn cũng rốt cuộc hiểu rõ thân phận của những người hiện tại.

Cặp đôi trung niên này chính là bố mẹ của nguyên chủ, cô gái mặc áo bác sĩ là chị hai của nguyên chủ, cô hầu gái Mộng Đình là người hầu của hắn.

Duy nhất chỉ còn cô gái mặc vest ngồi ở góc là hắn chưa biết rõ thân phận.

Trong lúc nói chuyện, hắn cũng lơ đãng liếc cô ấy vài phần, bởi cô gái này thật sự rất đẹp, một mái tóc dài bồng bềnh, làn da trắng như tuyết, ngũ quan trên mặt thì tỉnh xảo.

Kiếp trước hắn cũng coi là nhìn nhiều mỹ nhân mạng nhưng chưa có một ai có sắc đẹp như cô gái ấy.

Lúc này như nghĩ đến cái gì đó, Trần Lục Nam vội vàng gào thét trong đầu.

– “Hệ thống, ngươi ở đâu mau cút ra đây.

Ngay khi hắn đang kêu gào trong đầu thì những người trong phòng cũng đột nhiên sững sờ, ngay cả cô gái mặc vest lạnh lùng kia cũng hiếu kỳ nhìn về hắn đôi chút.

– “Tiểu Nam, con vừa nói gì a.

Người đàn ông trung niên lúc này lên tiếng hỏi Trần Lục Nam.

– “À, dạ, con vừa nói rằng hiện tại cơ thể con rất khoẻ, đã không có gì đáng ngại ạ.

Người đàn ông trung niên nghe vậy, liền đưa mắt nhìn về vợ của mình, sau đó lại nhìn về Phía con gái.

Từ ánh mắt của bọn họ, ông đều thấy được sự nghỉ hoặc.

Lúc này, tại trên Luân Hồi Xa 33E, Mộ Ái đang uống trà thì bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, động tác trên tay hơi ngừng lại một chút.

Ở bên cạnh hầu hạ, Tiểu Bạch thấy vậy thì hiếu kỳ lên tiếng.

– “Trà có vấn đề gì sao Thần Tôn?

– “Không có gì, chỉ là nhớ ra ban nãy khi đưa tên kia đi quên làm một chút che đậy mà thôi.

Nhưng cũng không sao, sẽ không ảnh hưởng tới đại cục.

Tiểu Bạch nghe vậy thì cái hiểu cái không, liền cũng chỉ biết gật đầu cho qua.

Bên này, ở bệnh viện, ngay khi Trần Lục Nam vừa goi xong, một âm thanh non nớt mà trong trẻo vang lên.

– “Ta ở đây thưa túc chủ.

Lập tức, trừ Trần Lục Nam ra, toàn bộ người trong phòng đều kinh nghi bất định nhìn khắp xung quanh căn phòng.

Nhìn một hồi không thấy gì khác lạ, họ lại hiếu kỳ nhìn về phía Trần Lục Nam.

Nhưng hiện tại Trần Lục Nam lại không có tâm tư để ý biểu cảm của bọn họ mà đang đăm đăm đánh giá tiểu búp bê trước mắt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập