Chương 30:
Biệt phủ Trần gia là một biệt phủ nằm tại ngoại ô Hoàng Thành, sở dĩ nằm tại ngoại ô bởi nó có diện tích vô cùng to lớn.
Ngoài căn nhà như một lâu đài thu nhỏ trước mắt Trần Lục Nam thì xung quanh còn có sân golf, sân tennis, khu bể bơi, sân đua xe vân vân.
Với một tổ hợp nhiều kiến trúc như vậy thì muốn đặt tại nội thành là điều không thể nào, nhưng vì vị trí biệt phủ chỉ cách cao tốc vào nội thành khoảng 1 km nên thời gian qua lại giữa hai bên cũng không đáng là bao.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ vẩn vơ, Lý Thanh Xương đã từ trong nhà bước ra, nhìn thấy hắn đang nhìn thẫn thờ bà không khỏi lo lắng lên tiếng.
– “Tiểu Nam con sao vậy, có phải cảm thấy không khoẻ chỗ nào không?
”
Nghe được giọng nói của bà, Trần Lục Nam mới lấy lại tỉnh thần rồi mỉm cười đáp.
– “Không có gì đâu mẹ, vừa rTỒi con chỉ đang suy nghĩ chút việc thôi.
Thấy con trai nói vậy, lòng Lý Thanh Xương hơi nhói lên chút, bà nghĩ rằng Trần Lục Nam vẫn còn đang lo lắng về việc của Diệp Ngư Y.
Hôm qua lúc bà quay về đã vòng qua Thanh Tập Viên để mua thảo dược, xong đi về bằng hướng đại lộ Thăng Long.
Cả đoạn đường vẫn bình thường nhưng cho tới khi gần tới nhà, qua kính chiếu hậu bà vô tình nhìn thấy một chiếc Mazda màu đỏ đang lao nhanh về phía xe của họ, rất may tài xế Khanh lúc đó kịp thời rẽ lái vào con đường.
dẫn tới biệt phủ.
Mới đầu bà còn không suy nghĩ nhiều nhưng khi nhìn chiếc xe phóng qua với một tốc độ kinh khủng bà mới hơi rùng mình, bà còn nhớ khi trước tới nhà Diệp Ngư Y để mà bồi thường.
Bà đã từng thấy trong nhà cô ta cũng có một chiếc Mazda màu đỏ như vậy, nhưng.
do trời đã tối hơn nữa chiếc xe đó đi với tốc độ cao nên bà không kịp nhìn biển số.
Dù vậy, sự việc đó cũng cho bà một cảnh cáo, đó là những lời Bạch Ngọc nói về “ý chí thế giới cùng kẻ thay thế phần lớn là sự thật.
Điều này nghĩa là tương lai con trai bà rất có thể bị ép tiến vào con đường tà ác, chịu cảnh người người phi nhổ, nghĩ vậy hai mắt bà không tự chủ được mà đỏ hoe.
Trần Lục Nam nhìn bà có cảm xúc như vậy thì lại tưởng mẹ nghĩ mình đang nói đối, liền lại luống cuống an ủi, cuối cùng sau một hồi thao tác tới miệng đắng lưỡi khô hắn mới khiến m‹ yên tâm lại.
– “Bạch Ngọc, ngươi nói liệu có phải ta đã buff hơi quá tay hay không.
Nằm đài trên chiếc giường rộng gần 3m, Trần Lục Nam khuôn mặt ngơ ngác mà hỏi Bạch Ngọc.
Cô bé lúc này cũng đang nằm sấp bên cạnh hắn say sưa đọc cái gì đó, nghe được hắn hỏi Bạch Ngọc cũng không quay đầu lại mà phất phất tay trả lòi.
– “Mấy cái thứ đó thì có gì a túc chủ, tất cả gộp lại còn không bằng cái nhà vệ sinh của Luân Hồi Xa đâu.
Trần Lục Nam nghe vậy liền mất hết cả hứng thú, hắn thật rất muốn lên tiếng cãi lại nhưng cũng biết mấy thứ mà hắn cho là hào nhoáng trước mắt cuối cùng cũng chỉ là thuộc thế tục.
Muốn so sánh với nơi cao cấp như Luân Hồi Xa, thôi thì đừng mơ đi, gộp cả cái Hư thế giới này lại thì may ra có tý cơ hội để lên mặt.
Nhìn lên trần nhà với đầy họa tiết cùng với những cái đèn được sắp xếp đẹp mắt hắn không khỏi cảm khái, tuy lúc trước đã nhìn thấy nơi này qua ký ức của kẻ thế thân, nhưng vẫn câu nói đấy, nhìn trực tiếp luôn gây rung động tâm thần hơn.
Mới đầu trong nguyên tác hắn viết nơi này có tất cả 7 tầng, tầng 1 là phòng khách, phòng ăn cùng khu ở lại của người hầu.
Tầng 2 là tầng của bố mẹ, còn từ tầng 3 tới tầng 7 lần lượt là tầng của chị em bọn hắn, Uyển Mộng Đình thì đặc biệt chút, không phải ở dưới tầng một mà được ở cùng tầng 7 với hắn.
Sỏ dĩ vậy là vì lúc trước hắn mới về, tính cách có chút thu mình không giao tiếp, nên bố mẹ mới để Uyển Mộng Đình ở trên này để mà dễ dàng chăm sóc hắn.
Mới đầu khi viết hắn cũng không thấy có gì đặc biệt, dù sao một căn nhà 7 tầng, một tầng có 3-4 phòng ngủ với 2 phòng tắm thì cũng bình thường đi.
Nhưng sự thật lại khác với trên sách, dưới sự hợp lý hóa của cái gọi là “ý chí thế giới' căn nhà 7 tầng mà hắn nghĩ đơn giản ất lại biến thành hẳn 1 cái lâu đài thu nhỏ.
Một tầng “đơn giản 3-4 phòng ngủ” mà hắn coi là bình thường ấy, căn phòng nhỏ nhất là phòng tắm với diện tích gần 60 mét vuông.
Gần 60 mét vuông cho một phòng tắm là cái khái niệm gì a, điện tích đó đã bằng hơn nửa căn Vinhomes ở Thực thế giới của hắn rồi.
Nằm trong chiếc phòng ngủ rộng hơn trăm mét vuông, hắn lại một lần nữa may mắn vì bản thân đã tạo cho mình một gia cảnh giàu sang tới như vậy.
Cảm nhận được sự êm ái từ chiếc giường phía dưới, Trần Lục Nam hơi nheo mắt một chút rồi rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Mãi cho đến đầu giờ chiểu thì hắn mới mơ màng tỉnh dậy, nhìn điện thoại đã hơn 2 giờ, Trần Lục Nam liền bật phắt dậy.
Hắn nhớ ra sáng nay trước khi lên phòng mẹ còn bảo hắn là bữa trưa sẽ hầm canh gà, nói hắn nhất định phải xuống ăn.
Giờ đã qua giờ cơm trưa như vậy không phải đã lỡ nồi canh gà của mẹ rỔi hay sao?
Nghĩ vậy hắn liền vội vàng đứng dậy xỏ dép định xuống dưới nhà.
Nhưng đúng lúc này dưới chân hắn cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm, chưa kịp cúi xuống nhìn thì một thanh âm non nót đã vang lên.
– “Túc chủ ngài mau nhất chân lên, ta sắp bẹp dí rồi.
Nghe thấy vậy, Trần Lục Nam mới hốt hoảng nhấc chân ra, hoá ra vừa rồi thứ hắn dẫm vào chính là Bạch Ngọc.
Cô nhóc này không biết từ khi nào đã lăn xuống dưới đất mà nằm ngủ, ban nãy khi đi đứng dậy vì vội vàng hắn cũng không để ý nên đã dẫm nhầm lên cô.
– “Xin lỗi a Bạch Ngọc, ban nãy vội quá không để ý“
Nhìn búp bê nhỏ đang phủi phủi quần áo trước mắt, Trần Lục Nam có chút áy náy, người bé như này mà còn bị hắn dẫm vào chắc là phải đau lắm.
Hắn đang định vươn tay ra đỡ cô lên nhưng vừa đưa được nửa đường thì bỗng khựng lại.
Trần Lục Nam lúc này mới để ý ban nãy khi hắn dẫm lên Bạch Ngọc thì có cảm giác mềm mềm như giảm phải một đồ vật gì đó.
Nhưng rõ ràng theo cách nói của Bạch Ngọc, cô rõ ràng là tồn tại gần như linh hồn, không cé thực thể.
Phải biết mấy ngày trước khi ở bệnh viện, cô bé cũng thường hay ngồi lên trên người hắn, nhưng hắn đều không cảm nhận được chút cảm giác gì, như kiểu cô chỉ là một hình chiếu 3D được chiếu lên người hắn thôi vậy.
Để xác nhận lại suy đoán của bản thân, Trần Lục Nam liền cẩn thận ngồi xổm xuống, đưa ngón tay ra chọc chọc vào má cô bé.
Bạch Ngọc lúc này vẫn còn đang giận dỗi vì vừa nãy đang ngủ thì bị Trần Lục Nam dẫm trúng, giờ lại còn bị hắn lấy tay trêu đùa, cô bé lập tức liền giận dữ, hai má phồng lên như con cá lóc nói.
– “Ngài làm gì a túc chủ?
Nhìn bộ dáng của cô bé lúc này, khuôn mặt Trần Lục Nam không khỏi cổ quái đáp.
– “Vừa rồi là ta dẫm phải ngươi sao?
Nhìn thấy hắn đã làm sai mà lại còn tỏ vẻ như vậy, Bạch Ngọc liền đứng phắt dậy, hai tay chống hông mà nói.
– “Ngài nói vậy là sao a túc chủ, ngài dẫm phải ta đã không xin lỗi mà còn hỏi kỳ cục vậy sao?
Bạch Ngọc cảm thấy người túc chủ này ngày hôm nay thật là xấu tính, vừa rồi khi ngủ đá cô xuống giường thì chưa nói, giờ lại dẫm lên người cô, mà một câu xin lỗi cũng không có.
Đã vậy lại còn dùng tay chọc cô, cô Bạch Ngọc là hệ thống không sai, nhưng hệ thống thì cũng phải có chút tôn nghiêm chứ.
– “Ngươi bình tĩnh nghĩ lại đi, ta tại sao lại có thể chạm được vào ngươi chứ, hơn nữa ta cảm thấy cảm xúc hôm nay của ngươi đa dạng hơn thì phải.
Đang lúc cô nhóc còn giận dỗi thì lời nói tiếp theo của Trần Lục Nam liền khiến cô sững sờ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập