Chương 31:

Chương 31:

Đúng vậy a, cô không phải là tồn tại gần với lĩnh hồn hay sao?

Vì sao Trần Lục Nam lại có thể chạm được vào cô?

Lúc này cô mới nhớ ra, khi nấy hắn chạm vào má cô dù cho rất nhanƑ nhưng cô vẫn lờ mờ cảm nhận được một chút nhiệt độ trên má.

Phát hiện này khiến cô bỗng nhiên cảm thấy hoang mang, đây là vì sao a, tại sao cô lại cảm nhận được thân nhiệt con người chứ?

Ngồi bên cạnh, thấy được vẻ mặt cô nhóc không ngừng thay đổi, khuôn mặt Trần Lục Nam lại càng thêm cổ quái.

Hắn có cảm giác hôm nay cô nhóc này trông giống như một người thậ vậy.

Phải biết lúc trước, Bạch Ngọc tuy đôi khi cũng sẽ bộc lộ ra chút cảm xúc, nhưng những cảm xúc đấy nhìn giống như đã được lập trình sẵn, đợi tới đúng thời điểm thì kích hoạt vậy, nhìn vẫn sẽ có chút cứng nhắc.

Nhưng giờ đây, những cảm xúc của cô nhóc này đã rất tự nhiên, không còn dáng vẻ gượng gao như trước nữa.

Ngay lúc một lớn một nhỏ còn đang thắc mắc thì một bảng thông báo màu đen đỏ đan xen hiện lên trước mắt hai người.

Chiếc bảng này là bảng thông báo riêng của nội bộ hệ thống, bình thường chỉ có Bạch Ngọc là có thể nhìn thấy.

Nhưng giờ đây đến cả Trần Lục Nam cũng có thể nhìn thấy được bảng thông báo này.

Bình thường bảng của hắn là màu vàng kim, giờ lại có màu mới nên hắn mới hiếu kỳ hỏi Bạch Ngọc.

“Bạch Ngọc, đây là bảng thông báo gì, sao màu sắc lại lạ như vậy?

Mới đầu Bạch Ngọc còn đang định đưa tay ra kiếm tra thông báo, nhưng vừa nghe được câu hỏi này của Trần Lục Nam cô liền sững sờ quay qua nhìn hắn.

“Túc chủ, ngài nhìn được bảng thông báo này ư?

Trần Lục Nam nghe cô bé hỏi thì cũng thành thật gật đầu.

Hắn không những nhìn thấy mà còn thấy rõ chính giữa màn hình còn có hình ảnh một bức thư nữa chứ.

Bạch Ngọc thấy hắn gât đầu liền cũng hơi trầm mặc, cô không biết rốt cuộc hiện tại là điều gì đang xảy ra.

Rõ ràng sáng nay còn rấtbình thường, nhưng sao tự dưng ngủ trưa một giấc cái mọi thứ đã thay đổi chóng mặt.

Trần Lục Nam không những chạm được vào người cô mà lại còn có thể thấy được thông báo nội bộ từ Luân Hồi Xa gửi đến nữa chứ.

Nghĩ đến đây, Bạch Ngọc như vừa phát hiện ra được một điểu hôm nay cô vậy mà lại ngủ, hơn nữa lại còn ngủ rất là sâu, đến nỗi bị Trần Lục Nam đá xuống giường mà vẫn không chịu tính.

Phải biết cô không phải sinh lĩnh có máu thịt, bản thân cô chỉ cần có năng lượng là có thể hoạt động được mãi.

Bộ dáng phờ phệch do hết năng lượng lúc trước cũng là vỏ bề ngoài mà thôi.

Nếu như muốn, cô bất cứ lúc nào cũng có thể dùng một trăm phần trăm công suất mà hoạt động, chỉ là mức độ tiêu hao sẽ nhanh hơn mà thôi.

Ấy vậy mà hôm nay cô lại như các sinh linh có máu thịt khác, ngủ một giấc ngon lành.

Điều này khiến cô vô cùng hoang mang.

Nhìn thấy Bạch Ngọc khuôn mặt nhỏ hoang mang ngơ ngác, Trần Lục Nam lại không nhịn được mà chọc cô hai cái.

Suy nghĩ bị cắt ngang, Bạch Ngọc không nhịn được mà lườm hắn ta một cái rồi mở ra thông báo.

Chỉ thấy chiếc màn hình đỏ đen nháy lên một cái rồi một loạt chữ viết hiện ra.

Thấy vậy, Trầy Lục Nam cũng hiếu kỳ thò đầu qua.

Sau khi đọc xong toàn bộ nội dung, hai người liền sững sờ, mắt lớn trừng mắt nhỏ mà nhìn nhau.

Để chắc chắn, Trần Lục Nam lại quay qua nhìn lại lần nữa, vừa nhìn hắn còn vừa lẩm bẩm:

[THÔNG BÁO CẬP NHẬT]

[Để nâng cao trải nghiệm cho người chơi, Luân Hồi Xa Studio cho ra mắt phiên bản “Hệ Thống Siêu Cấp Hỗ Trợ 2.

0.

Phiên bản có các cập nhật mới như sau:

]

[1.

Đồng bộ thông tin – Hợp nhất các bảng thông báo lại cùng với nhau, đồng thời khơi thông góc nhìn cho cả người dùng và hệ thống.

]

[2.

Gia tăng trải nghiệm – Tiến hóa khí linh của hệ thống từ cấp linh thể lên thực thể.

Đặc điểm:

khí linh giờ đây đã tồn tại như một sinh linh bình thường, có thực thể cùng thất tình lụ dục.

Có thể duy trì cơ thể thông qua ăn uống hoặc sử dụng Luân Hồi Điểm.

]

[8.

Cập nhật thêm tính năng – Ẩn Hình.

Kỹ năng này có tác dụng bẻ cong ánh sáng, giúp người sử dụng hoặc người được sử dụng trở nên vô hình trong mắt người khác.

Lưu ý:

tùy vào kích cỡ mà Luân Hồi Xu sẽ tiêu tốn khác nhau.

]

Đọc xong một lần thông báo, Trần Lục Nam không nhịn được quay qua nhìn lại Bạch Ngọc.

Thấy hắn nhìn mình, Bạch Ngọc cũng chớp chớp đôi mắt to ngập nước tỏ vẻ đáng thương.

Thấy bộ dạng cô bé như vậy, hắn liền không nhịn được mà vươn tay nắm lấy hai má tròn tròn mà bóp nắn.

“Au a úc ủ, au ỏ á a a (đau a túc chủ, mau bỏ má ta ra)

!

Cảm giác má mình bị nhàu như sắp nát ra, Bạch Ngọc liền đau khổ lên tiếng.

Cái cảm giác đau này thật khác với cảm giác đau của linh thể.

Hơn nữa, cô bé còn có thể cảm giác được ho ấm từ những đầu ngón tay của Trần Lục Nam.

Hơi ấm đó thật rất dễ chịu.

Giờ thì Bạch Ngọc cũng đã hiểu vì sao các linh hồn trên Luân Hồi Xa đều khao khát có được cơ thể tới như vậy rồi.

Lại xoa xoa nắn nắn một hồi, Trần Lục Nam mới buông tay ra nghiêm túc hỏi Bạch Ngọc.

“Bạch Ngọc, ngươi hiện tại đã có cơ thể rồi, vậy liệu những người trong nhà ta có thể nhìn thấy ngươi hay không?

Nghe được câu hỏi của hắn, Bạch Ngọc vừa lấy tay xoa xoa hai má vừa không chắc chắn lên tiếng.

“Cái này ta cũng không rõ a túc chủ, khả năng là có đi.

Nhận được đáp án như vậy, Trần Lục Nam cũng không đáp lại mà lấy điện thoại ra hướng về Bạch Ngọc.

Chỉ thấy màn hình chớp lấy một cái, một bức ảnh Bạch Ngọc nhỏ nhắn như một con búp bê đã nằm trọn trong thư mục ảnh.

Nhìn thấy bức ảnh, sắc mặt Trần Lục Nam liền khó coi.

Nếu như điện thoại đã có thể chụp được thì chắc chắn những người khác cũng sẽ có thể nhìn thấy.

Nhưng cũng thật may, có vẻ Mộ Ái đại nhân đã lường trước được việc này nên cũng cung cấp cho hắn một công năng mới là Ấn Hình.

Nếu không, hắn thật không biết nên giấu cô nhóc này đi đâu nữa.

“Bạch Ngọc, mở ra công năng Ấn Hình cho ta xem đi.

Trần Lục Nam đầu tiên là định để Bạch Ngọc mở Ấn Hình ra để cho hắn xem thông tin, nhưng ai ngờ đâu, ngay khi hắn vừa nói xong câu đấy thì trước mặt hắn, một bảng thông bác màu đen đỏ đã hiện ra.

Trên đó viết mấy hàng chữ:

“Công năng – Ẩn Hình “Lựa chọn mục tiêu sử dụng.

Nhìn cảnh tượng như vậy, cả hắn và Bạch Ngọc đều sững sờ, hai người lại hoang mang mà nhìn về nhau.

Một hồi lâu, Bạch Ngọc mới khó khăn lên tiếng.

“Túc chủ, ngài điều khiển được bảng hệ thống từ khi nào vậy?

Trần Lục Nam cũng vô tội đáp lại.

“Ta cũng không rõ a, tự nhiên vung tay một cái, nó liền xuất hiện.

Nói xong, cả hai lại tiếp tục im lặng.

Một phút, hai phút, đến phút thứ năm, Bạch Ngọc mới “a” lên một tiếng phá vỡ sự yên tĩnh.

“AAAA, ngài làm như vậy không phải ta sẽ thất nghiệp hay sao Mộ Ái đại nhân!

Cô bé nằm lăn qua lăn lại dưới đất, miệng không ngừng kêu gào thảm thiết.

Nếu để ý kỹ thì khóe mắt cô bé còn xuất hiện một vệt sáng long lanh nhìn giống như nước mắt vậy.

Còn bên phía Trần Lục Nam, hắn như phát điên lên, khuôn mặt kích động không ngừng khua tay mở ra hết chương trình hệ thống này tới chương trình hệ thống khác.

Thậm chí khi vào thương thành.

hắn còn không kiểm được mà mua một vài thứ, nên hiện tại dưới chân hắn đã có một vài đổ không tiện nói ra của Uyển Mộng Đình và Lạc Linh Nhi.

Đúng lúc hai người họ còn đang làm ẩm ĩ thì cánh cửa phòng liền bị mỏ ra.

Nghe được tiếng động, một lớn một nhỏ liền dừng lại động tác, ngơ ngác nhìn về phía cửa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập