Chương 34:

Chương 34:

Bạch Ngọc ngồi trên vai Trần Lục Nam, hơi liếc mắt nhìn mấy người Trần gia đôi chút, trong lòng khe khẽ thở dài.

Thôi coi như nể mặt bọn hắn là thật tâm với túc chủ, cô sẽ mở phúc lợi cho họ lần này vậy.

“Dù là còn 5 năm nhưng ta nghĩ ngài vẫn cần nên chuẩn bị dần a túc chủ.

Nếu như ngài không chuẩn bị sẵn đường lui thì tương lai Trần gia mà phá sản thì bố mẹ ngài sẽ lại phải và‹ tù, rồi bị tù nhân đánh đập tới c.

hết trong đấy đó.

Còn nữa, ngài cũng không muốn nhìn ch cả ngài vì cố gắng cứu vớt Trần gia mà phải gả cho lão già Diệp gia rồi bị hành h‹ạ tới điên dại đi”

Im lặng.

Toàn bộ phòng ăn Trần gia ngoài tiếng nhai của Trần Lục Nam ra thì chỉ còn tiếng thở đều đều của Hải quản gia.

Còn lại ba chị em Trần gia cùng Uyển Mộng Đình đều một mặt chấn kinh nhìn về phía ba người đang có sắc mặt trắng bệch là Trần Hạo Nhiên, Lý Thanh Xương và Trần Gia Hân.

Nhưng chưa để bọn họ chấn kinh xong, Bạch Ngọc lại tung cho họ một quả bom nặng ký nữa.

“Ngoài ra ngài cũng nên chuẩn bị tỉnh thần a túc chủ.

Chị hai ngài sau này sẽ bị cáo buộc phẫu thuật c-hết người, bị dư luận chỉ trích đến trầm cảm nặng.

Chị ba thì trong lúc điều tra án bị bọn tội phạm bắt được, thây phơi hoang đã, nội tạng đều bị mang đi bán.

Cuối cùng 1 chị tư ngài, sau khi qua Cam Quốc tổ chức concert bị bọn buôn người để mắt, cuối cùng brị b-ắt làm đồ chơi cho chúng cho tới chết.

Nên đù giờ còn hơi sóm, ta nghĩ ngài vẫn nên chuẩ bị đôi chút a.

Leng keng!

“Chị ba, chị không sao chứ?

Trần Lục Nam đang mái mê ăn thì nghe tiếng động, hắn hiếu kỳ ngẩng đầu lên thì thấy Trần Quan Nguyệt một mặt đờ đẫn nhìn về hắn, đũa trên tay đã rơi xuống sàn từ bao giờ.

Nghe được tiếng nói của hắn, Trần Quan Nguyệt vội vã lấy lại tỉnh thần, cô cố nặn ra nụ cườ nói.

“Không có gì đâu Tiểu Nam, chỉ là vừa rồi chị vừa mới nghĩ ra được một số chỉ tiết quan trọng của vụ án nên nhất thời mất tập trung thôi.

Trần Lục Nam nghe vậy thì hơi gật đầu, không tiếp tục để ý nữa.

Những người khác của Trần gia thì không lên tiếng.

Họ biết lý do vì sao Trần Quan Nguyệt lại phản ứng như vậy.

Tuy đau lòng nhưng hiện tại họ cũng không có tâm trạng để mà quan tâm nữa.

Ban đầu, khi nghe được tương lai mình sẽ rất thảm, họ chỉ nghĩ cùng lắm là c.

hết mà thôi.

Nhưng ai ngờ đâu lại c.

hết thê thảm tới vậy.

Nhìn về những món ăn trước mặt, không ai còn tâm trạng ăn nữa, tất cả đều buông đũa xuống, tâm trạng đầy nặng nề.

Trần Lục Nam nhìn thấy mọi người như vậy thì mặt đầy khó hiểu.

“Không phải a Bạch Ngọc, bình thường người nhà ta ăn ít tới vậy sao?

Nghe thấy hắn nói vậy, Bạch Ngọc liền lắc đầu không nói, lòng thầm nghĩ bình thường túc chủ của nàng cũng có đầu óc lắm mà, sao đến cái chuyện đơn giản như vậy lại không nghĩ ra cơ chứ.

Mấy người Trần gia khi nghe Trần Lục Nam nói vậy thì cũng hơi lấy lại tình thần đôi chút.

Chị hai Trần Gia Hân vội vàng lên tiếng.

“Tiểu Nam, em cứ ăn đi.

Dạo này bọn chị đang giảm cân nên ăn ít hơn thường ngày.

Trần Lục Nam nghe chị hai mình nói vậy thì nghi hoặc nhìn về bố của mình.

Trần Hạo Nhiêr bị con trai nhìn như vậy thì hơi lúng túng, ho khan vài cái TỔi nói.

“Khụ khụ, bố dạo này huyết áp có chút cao, bác sĩ dặn là ăn ít thịt đỏ lại.

Nghe bố nói vậy, Trần Lục Nam cũng không hỏi nhiều nữa.

Hắn thu ánh mắt lại tiếp tục ăn, những người khác thấy vậy thì cũng nhẹ thở ra một hơi.

Bọn họ không biết vì sao bản thân có thể nghe được cuộc nói chuyện giữa Trần Lục Nam và Bạch Ngọc, nhưng dù sao tốt nhất vẫn không nên nói ra thì hơn.

Có một số việc mọi người tụ hiểu với nhau là được rồi.

“Túc chủ, ngài thật sự không có ý định làm gì sao?

Thấy hắn lại tiếp tục ăn mà không nói chuyện, Bạch Ngọc lại khó hiểu lên tiếng.

Rõ ràng hôn qua còn vì chuyện của Diệp Ngư Y mà lo lắng lênlo lắng xuống, hôm nay là việc của cả nhà Trần gia mà túc chủ lại không quan tâm chút nào a.

“Bạch Ngọc, ngươi kiểm tra hệ thống cho ta xem có phải tại thương thành có vật phẩm nào liên quan tới tăng phúc kỹ năng hay không?

Trần Lục Nam nghe Bạch Ngọc hỏi thì cũng không trực tiếp trả lời mà hỏi lại một câu không liên quan.

Bạch Ngọc nghe vậy thì mặt hiện lên nghi hoặc, nhưng cô bé cũng không hỏi nhiềi mà truy cập vào hệ thống tìm kiếm các vật phẩm tương lai sẽ có trong thương thành cấp 2.

Sau một hổi thao tác, Bạch Ngọc đóng cửa sổ lại, một mặt khó hiểu nói với Trần Lục Nam.

“Đúng là có một vật tại thương thành cấp 2a túc chủ, ngài không phải là không nhìn được thông tin này hay sao?

Tại sao ngài lại biết có nó tồn tại a?

Trần Lục Nam nghe vậy thì cười một tiếng.

Những thông tin nội bộ như vậy hắn đúng là không thể nhìn thấy, nhưng qua bản cập nhật này hắn cũng nhìn ra được một chút.

Mộ Ái đây là đang coi hắn là trò tiêu khiển a.

Cái gì cẩu thí ảnh hưởng Luân Hồi, cái gì oan hồn nhập thế a, tất cả đều chỉ là mấy câu che mắt của hắn mà thôi.

Thân là người cai quản Luân Hồi, hắn ta chắc chắn có 77 49 cách xử lý mấy cái oan hồn đó.

Việc Mộ Ái đưa hắn quay về đơn giản chỉ là muốn nhìn xem hắn vùng vẫy với chính số mệnh mà mình tạo ra mà thôi.

Nghĩ vậy, Trần Lục Nam khe khẽ thở dài một tiếng.

Hắn có lẽ phải biết được điều này ngay từ khi lên Luân Hồi Xa mới phải.

Dù sao độc giả của hắn, không ai là không hận chết tác giả cơ chứ.

“Ngươi đọc cho ta biết thông tin của nó đi, Bạch Ngọc.

“Thưa túc chủ, vật phẩm này có tên gọi là “Gia Tốc Học Tập' công dụng đại khái của nó sẽ là gia tăng khả năng học tập một lĩnh vực nào đó của người sử dụng lên gấp 100 lần.

Nghe tới đây, Trần Lục Nam bỗng nhiên hơi nhíu mày.

Hắn không phải bất ngờ vì tác dụng gấp 100 lần của vật này, mà hắn chú ý tới ba chữ người sử dụng' mà Bạch Ngọc vừa nói.

“Bạch Ngọc, có phải ngươi nói tới người sử dụng?

“Đúng vậy thưa túc chủ, vật phẩm này ngoài túc chủ ra, những người khác cũng có thể dùng được.

Hítu

Nghe được mấy từ này, Trần Lục Nam cũng mặc kệ ánh mắt của những người khác, hô hấp dần dần trở nên dồn đập, đôi tay cầm đũa không tự chủ được mà siết chặt lại.

Đứng đối diện, Hải quản gia cùng với Uyển Mộng Đình nhìn thấy sắc mặt hắn thay đổi như vậy thì cũng trở nên lo lắng.

Uyển Mộng Đình tuy biết Trần Lục Nam là vì những lời khi nãy của Bạch Ngọc mà kích động, nhưng cô vẫn không kìm được mà lên tiếng.

“Thiếu gia, ngài không sao chứ?

Nghe được lời của cô, những người khác trên bàn ăn mới lấy lại tình thần, sau đó vội vàng.

hỏi thăm hắn.

Vừa rồi bọn họ cũng giống như Trần Lục Nam, đều bị những lời nói của Bạch Ngọc làm cho sửng sốt.

Sinh ra trong gia đình hào môn, từ nhỏ đã được giáo dục tỉ mỉ nên tầm nhìn của bọn họ khác Uyển Mộng Đình.

Cô hầu gái chỉ nhìn ra cái vật phẩm đó rất lợi hại, mà không nhìn ra được lợi ích khổng lồ phía sau nó.

Không phải nói ngoa, nếu như vật phẩm này mà không có hạn lượng sử dụng mà nói, chỉ cần vài năm, Trần Lục Nam có thể tạo ra được một đế chế thương mại sánh ngang với Trần Thị Tập Đoàn hiện tại.

Không những thế, nếu như muốn, Trần Lục Nam cũng có thể dễ dàng tạo ra một đội quân võ giả sánh ngang với các trung cấp võ thế gia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập