Chương 35:

Chương 35:

Chính vì vậy mới khiến họ c-hết lặng đến nỗi không để ý tới xung quanh.

Trần Lục Nam sau khi được mọi người hỏi thăm thì cũng cười cười vài tiếng, tỏ ra bản thân không có vấn đề gì, sau đó hắn mới hít sâu vài hơi nói với Bạch Ngọc.

“Cái đồ đấy có giới hạn gì không?

“Có a túc chủ.

“Gia Tốc Học Tập' có hiệu quả trong vòng 3 ngày, ngoài ra với thương thành cấp 2 thì mỗi tháng chỉ được phép mua 1 lần, sau này khi lên cấp cao hơn, thời gian sẽ được giảm xuống.

Nghe được những lời này của Bạch Ngọc, Trần Lục Nam với những người khác cũng dần ổn định cảm xúc trở lại.

Một tháng 1 lần, tuy vẫn có chút nghịch thiên nhưng vẫn trong tầm có thể chấp nhận được.

Trần Lục Nam suy nghĩ một chút rồi không nói gì nữa, hiện tại trong đầu hắn đang dần hiện lên một ý tưởng, nhưng tất cả những thứ này phải đợi tới cuối tuần sau thì mới có thể chắc chắn được.

^ đúng rổi túc chủ, ngài vẫn chưa trả lời ta là khi lên đại học ngài muốn ở đâu a.

Đúng lúc này Bạch Ngọc lại lần nữa lên tiếng, hiện tại cô cũng hiếu kỳ không rõ là Trần Lục Nam ban nãy bảo sẽ không muốn ở lại chung cư CLAY, vậy thì rốt cuộc hắn muốn đi đâu a.

Mấy người Trần gia khi nghe Bạch Ngọc nói vậy thì cũng hiếu kỳ lắng nghe, bọn hắn cũng thắc mắc không biết rằng Trần Lục Nam muốn đi đâu.

“Còn có thể đi đâu nữa a, đương nhiên là ở ký túc xá trường rồi.

“Ngài nói cái gì a túc chủ, ngài định bỏ căn phòng chung cư cao cấp để mà đi chen chúc 1 phòng 4 người ở ký túc xá trường hay sao?

Ngay khi Trần Lục Nam vừa dứt lời, Bạch Ngọc liền giật mình lên tiếng, mấy người khác cũng một mặt khó hiểu nhìn về phía hắn.

Nhất là Uyển Mộng Đình, cô vừa rồi mặt còn đang tràn đầy vui mừng, cứ nghĩ khi lên đại học sẽ được ở riêng với Trần Lục Nam co.

Ai ngờ đâu anh Lục Nam của cô lại có ý định ở ký túc xá chứ.

“Ngươi thì biết cái gì a, đấy gọi là tìm kiếm nhân tài đó.

Đại học Quốc Tử Giám là một trong những đại học hàng đầu Đại Việt Quốc, những sinh viên có thể vào đó đều là tình anh trong tinh anh cả.

Hiện tại dù ta đã xác định bản thân sẽ đi ngược lại với nguyên tác nhưng vẫn còn thứ gọi là “ý chí thế giới tồn tại.

Nên dù né tránh như nào, tương lai Trần Thị Tập Đoàn nhất định sẽ có biến động, vì vậy hiệ:

tại muốn hạn chế rủi ro đó thì ta cần phải từng chút từng chút tách rời sản nghiệp của Trần Thị sang thành các doanh nghiệp mới đứng dưới tên của ta.

Và muốn có thể vận hành được một sản nghiệp như vậy thì nhân tài là không thể thiếu được.

Bạch Ngọc nghe vậy thì mới hiểu ra, nhưng rồi cô nhóc lại nhíu mày nói.

“Việc chuyển dịch tập đoàn thì ta hiểu, nhưng việc tìm kiếm nhân tài thì liên quan gì tới việc ở hay không ở ký túc xá a túc chủ”

“Đương nhiên là có rồi.

Nếu ngươi ở trong chung cư cao cấp thì những người ngươi tiếp xúc được phần lớn sẽ là những thiếu gia tiểu thư nhà có điều kiện sống ở đó.

Mấy người này sau lưng gia đình đều có sản nghiệp để kế thừa, làm thân với bọn họ lợi ích sau này cũng chỉ là các mối quan hệ, nhưng với vị thế của Trần gia hiện tại còn cần những quan hệ đó nữa sao.

Hon nữa, quan hệ chỉ có thể dùng khi đôi bên còn có lợi ích nếu sau này khi Trần gia xa cơ thất thế, những quan hệ đó sẽ trở nên không đáng một xu.

Vì vậy, thay vì tìm kiếm những.

thứ không chắc chắn, ta có thể lẩn vào trong số những sinh viên gia cảnh bình thường kia, tìm kiếm nhân tài với nhân phẩm đáng tin trong đó.

Hiện tại Trần gia vẫn còn mấy năm đin!

cao, ta có thể tận dụng nó để bồi dưỡng những người này tương lai khi bọn họ thành công.

thì sẽ trở thành một trợ lực vô cùng lớn đối với Trần Thị Tập Đoàn.

“Thì ra là vậy a.

Bạch Ngọc nghe xong Trần Lục Nam giải thích thì gật gật cái đầu nhỏ, hiểu ra.

Bên phía mấy người Trần gia, ánh mắt nhìn về Trần Lục Nam đã có chút ươn ướt, nhất là Trần Hạo Nhiên và Trần Như Tâm.

Hai người họ thân là người điều hành Trần Thị Tập Đoàn, họ hon ai hết hiểu rõ những lời mà Trần Lục Nam vừa nói.

Trong tương lai sẽ có lúc Trần Thị Tập Đoàn sẽ lâm vào khủng hoảng, khi đó sẽ có vô số kẻ muốn lao vào ăn tươi nuốt sống bọn họ, và chắc chắn những kẻ này sẽ đến từ Ngũ Thương Gia và 12 Cổ tộc.

Khi đó, đứng trước những kẻ cầm đầu kinh tế và vũ lực hàng đầu Đại Việt Quốc, thì những mối quan hệ có ở đại học đều trở nên vô ích không ai lại đi vì tình bạn xã giao mà đánh cược cả sản nghiệp gia đình mình vào cả.

Ngược lại, nếu như từ lúc này bọn họ lựa chọn những nhân tài có nhân phẩm tốt để mà bồi dưỡng, đến lúc đó những người này có thể sẽ là những trụ cột đáng tin của Trần Thị Tập Đoàn.

Nhưng mà để kiếm được người như vậy là vô cùng khó khăn, hơn nữa dù cho có tìm được đi chăng nữa thì những người như vậy cái tôi của họ sẽ rất là lớn.

Nếu như ngươi dùng thân phận thiếu gia nhà giàu của mình để mà tiếp cận, bọn họ nhất định sẽ đề cao cảnh giác đối với ngươi.

Dù cho sau này có chấp nhận vào làm việc tại Trần Thị Tập Đoàn thì trong lòng bọn họ nhất định sẽ để lại một chút cảnh giác tới lúc Trần Thị lâm nguy, họ thậm chí còn có thể thành người đầu tiên quay đầu.

Vì vậy, muốn trói buộc được họ ở lại chỉ có cách sử dụng tình cảm, và muốn nó thành công thì ngươi phải chấp nhận trở thành những người cùng đẳng cấp với họ.

Khi đó họ mới có th mở lòng với ngươi, từ đó ngươi mới có thể dần dần trói buộc được họ với bản thân mình.

Nghĩ tới việc con trai mình mới sống tốt được vài năm thì lại phải quay về cảnh sống đó, Trần Hạo Nhiên suýt nữa thì rơi nước mắt.

Nhưng ông cũng cảm thấy thật tự hào, con trai mình ở tuổi này đã biết suy nghĩ cho tương lai sản nghiệp gia đình người làm cha nhìn con trai mình như vậy thì còn gì hạnh phúc hơn nữa.

Một lúc sau, miếng cua cuối cùng trong đĩa cũng được Trần Lục Nam xử lý xong, bữa cơm tối ngày hôm nay của Trần gia cũng chính thức kết thúc.

Trần Lục Nam sau đó quay trở về Phòng của mình mở laptop lên tiếp tục đổi mới.

Hiện tại, việc kiếm tiền dựa vào viết truyện đối với hắn không còn quan trọng nữa giờ đăng tiếp thuần túy là rảnh rỗi a, dù sao ở Thực thế giới hắn cũng có 15 năm gắn bó với cái nghề này rồi, hiện tại không viết cảm giác có chút trống rỗng.

Ngoài ra, cũng có một lý do khác đó chính là nếu như “Gia Tốc Học Tập' thật sự thần kỳ như lời Bạch Ngọc nói thì tương lai những quyền truyện này sẽ là một con bài then chốt cho việc Trần Thị Tập Đoàn tiến chân vào một ngành nghề mói.

Cứ như vậy mãi cho đến 2 tiếng sau, Uyển Mộng Đình tới nhắc đi tắm thì hắn mới dừng tay lại.

“Này Tiểu Hoa, em đang làm gì vậy?

“Em đang kỳ lưng cho anh a.

“Kỳ lưng thì nhất định phải làm như vậy sao?

“Ùm, đúng vậy a, nếu không làm vậy quần áo sẽ ướt hết mất đó.

Ta?

?

?

Lúc này, trong căn phòng tắm rộng 60 mét vuông, Trần Lục Nam đang ngồi trên một chiếc ghế nhỏ, phía sau hắn là Uyển Mộng Đình toàn thân không một mảnh vải, đang dùng một chiếc khăn nhỏ tỉ mỉ kỳ lưng cho hắn.

Phía trước, Bạch Ngọc đang thư thái trôi nổi trong chiếc bồn tắm rộng lớn.

Nhìn thấy hắn và Uyển Mộng Đình như vậy, cô không khỏi trêu chọc.

“Túc chủ, ngài kiềm chế lại đôi chút đi, nếu không nó sắp cất cánh bay đi rồi.

Nghe được những lời nói này của Bạch Ngọc, Trần Lục Nam và Uyển Mộng Đình đều một mặt khó hiểu, nhưng rất nhanh cô hầu gái nhỏ như nhận ra điều gì đó, vội vàng chạy tới quỳ trước mặt Trần Lục Nam, cúi đầu then thùng nói.

“Anh Lục Nam, có cần em giúp anh không?

Nhìn hai ngọn cao phong tròn trịa trắng trẻo trước mắt, Trần Lục Nam hơi ngẩn ngơ đôi chú rồi vô thức nhìn xuống phía dưới của mình, sau đó mặt hắn hơi đỏ lên nói với Uyển Mộng Đình.

“Không cần đâu Mộng Đình, hiện tại cơ thể ta còn rất yếu, không chịu nổi những việc như vậy đâu.

Uyển Mộng Đình nghe vậy thì dạ một tiếng rồi lại quay lại tiếp tục kỳ lưng cho hắn.

Đưa mắ nhìn một cơ thể hoàn mỹ lướt qua trước mắt, lòng Trần Lục Nam thầm hận cái thân thể yếu đuối này.

Bạch Ngọc nằm trong bồn tắm nhìn thấy vẻ mặt của hắn liền lên tiếng cười lớn.

Nghe vậy, Trần Lục Nam quay qua lườm cho cô một cái.

Nhóc con này vừa nãy dám trêu chọc hắn, việt này hắn ghi sổ, sau này có cơ hội nhất định sẽ trả thù.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập