Chương 4:
Từ lúc âm thanh kia vang lên, trước người hắn liền xuất hiện một tiểu loli nhỏ nhắn cao khoảng 20 cm, cô thân mặc một chiếc váy màu cam, một đôi cánh nhỏ vẫy vẫy lơ lửng trước mắt Trần Lục Nam.
– “Ngươi là hệ thống mà Mộ Ái đại nhân đưa cho ta sao.
”
– “Đúng vậy thưa túc chủ, ta tên là Bạch Ngọc là hệ thống mang số hiệu S325, hệ thống siêu cấp hỗ trợ của túc chủ.
Nghe được Trần Lục Nam hỏi, tiểu loli Bạch Ngọc ngạo kiểu ngẩng lên chiếc đầu nhỏ, giọng nói đắc ý nói với Trần Lục Nam.
Trần Lục Nam nghe vậy cũng đánh giá trên dưới tiểu loli vài lần.
Trái với Trần Lục Nam, những người còn lại trong phòng viện hiện tại đều một mặt kinh nghĩ bất định nhìn về phía hắn, không phải vì cái gì khác, đơn giản là đoạn hội thoại vừa rồi của hắn với hệ thống, mấy người bọn họ đều có thể nghe được.
Nhưng mà mấy người bọn họ dù có nhìn đi nhìn lại thế nào thì trong phòng ngoài bọn hắn cũng không còn ai khác lạ lẫm, hơn nữa từ Tãy tới giờ Trần Lục Nam cũng không hề mở miệng nói chuyện a.
– “Tiểu Nam, con hiện tại có muốn ăn gì không?
Lúc này người phụ nữ trung niên lại lên tiếng hỏi Trần Lục Nam, hắn nghe thấy vậy thì hơi quay sang nhìn rồi đáp.
– “Dạ hiện tại con vẫn còn chưa muốn ăn gì a7
– “Được, khi nào muốn ăn, thì lập tức bảo mẹ nhé.
Trần Lục Nam nghe vậy thì gật đầu, sau đó quay sang nói với hệ thống.
– “Ngươi là hệ thống hỗ trợ kiểu gì mà đến ký ức cũng không đưa hoàn chỉnh hả?
Hắn khi vừa nói xong mấy người trong phòng mặt lại càng hiếu kỳ, ký ức?
Ký ức gì a?
– “Ký ức, cái gì ký ức a“
Tiểu loli Bạch Ngọc nhận được câu hỏi, mặt nhỏ cũng mộng bức nhìn về phía Trần Lục Nam – “Còn cái gì ký ức a, đương nhiên là nguyên ký ức của cỗ thân thể này rồi, hiện tại ký ức trong đầu ta chỉ còn dừng lại vào năm 14 tuổi, còn lại mọi thứ đều không nhớ gì cả.
Ngươi cũng thấy cỗ thân thể này nhìn thế nào cũng đã hơn 14 tuổi rồi a, ngoài ra hắn còn là kẻ mồ côi, giờ tự nhiên lại có bố mẹ, ngươi đây không phải thất trách thì là gì?
Nghe được những lời này của hắn, người phụ nữ trung niên không nhịn được khuôn mặt trắng bệch, cơ thể lảo đảo tựa vào người đàn ông trung niên, Trần Lục Nam thấy vậy cũng vội lên tiếng.
– “Mẹ, mẹ không sao chứ.
Nghe Trần Lục Nam hỏi, người phụ nữ trung niên cố nặn ra nụ cười, kiểm chế nước mắt trong hốc mắt mình mà nói.
– “Mẹ không sao, chỉ là đột nhiên có chút chóng mặt, nghỉ ngơi một hồi là ổn.
Nói rồi không đợi Trần Lục Nam trả lời, bà đã vội theo người đàn ông trung niên qua giường cho người nhà bệnh nhân ở bên cạnh để nằm xuống, những người còn lại cũng đều đi theo, quay người lại đổi với Trần Lục Nam.
Thấy mọi người như vậy Trần Lục Nam cũng không để ý nữa, người lớn tuổi đôi khi tụt huyết áp chóng mặt cũng là bình thường.
Hắn lại quay đầu đi, nhưng Trần Lục Nam không biết được rằng sau khi quay lưng lại với hắn, nước mắt người phụ nữ trung niên không nhịn được mà chảy dài, đôi mắt người đàn Ông trung niên cũng trở nên đỏ hoe.
Cô gái mặc áo bác sĩ khuôn mặt cũng trở nên âm trầm đáng sợ, bên cạnh cô hầu gái Mộng Đình cũng khuôn mặt trắng bệch, hai mắt trở nên vô thần, đến cả cô gái mặc vest lạnh lùng.
khuôn mặt cũng trở nên ngưng trọng.
Bọnhắn không rõ những lời kia là từ đầu mà phát ra, nhưng nếu nó là thật thì chứng tỏ một điều, Trần Lục Nam ban đầu đã c-hết, Trần Lục Nam hiện tại đã là một người khác hoàn toàn.
– “Không đúng a túc chủ, chúng ta chỉ phụ trách cung cấp một cơ thể đ:
ã c:
hết, chứ đâu có thực hiện truyền tải ký ức gì đâu?
Bạch Ngọc sau khi nghe Trần Lục Nam mô tả thì cũng thành thật trả lời, thật sự là ngoài việc cùng người túc chủ này đi qua tới nơi này ra thì cô cũng chưa từng làm gì hết.
Nghe Bạch Ngọc nói vậy Trần Lục Nam cũng lâm vào trầm mặc, điều này cũng kỳ lạ thật, hắn có thể rõ ràng đó không phải là giấc mơ bởi vì những ký ức này trong đầu hắn hiện tại còn rất là sống động.
Ngoài ra ban nãy khi kiểm tra hắn còn thấy được một vài vết sẹo trên cơ thể hắn, những vết này đều có được khi còn ở làng buôn người.
Bên này Trần Lục Nam còn đang trầm tư, bên kia người nhà của hắn đã sớm hai mắt đỏ hoe, người phụ nữ trung niên hai mắt giờ đây cũng đã đẫm lệ.
Bọn hắn thật khó chấp nhận, người con trai út của mình khi mới sinh ra đã bị lạc mất, khó khăn lắm mới tìm về, chưa được bao năm đã lại ra đi, lần này thậm chí còn bị người khác mượn xác hoàn hồn nữa.
– “A ta rõ rồi túc chủ.
Đúng lúc này Bạch Ngọc lại một lần nữa lên tiếng.
– “Ngươi rõ ràng cái gì, mau nói ta nghe.
Trần Lục Nam nghe vậy liền lập tức truy hỏi.
– “Ta có thể xác nhận được là hệ thống không hề truyền tải chút ký ức nào cho túc chủ cả, những ký ức mà túc chủ thấy được chính là những ký ức hồi nhỏ của Trần Lục Nam hay là nói đây vốn dĩ là ký ức của túc chủ.
– “Là sao?
Trần Lục Nam nghe vậy thì mộng bức, cái gì gọi là ký ức của ta a, ta lúc nhỏ lớn lên trong làng buôn người sao ta không biết a.
Bạch Ngọc nhìn vẻ mặt của hắn thì cũng thành thật trả lời.
– “Đơn giản mà nói thì hiện tại túc chủ chính là Trần Lục Nam, Trần Lục Nam cũng chính là túc chủ, không phải trùng sinh cũng không phải xuyên qua mà hai người vốn dĩ là một thể.
– “Ta?
Trong đầu Trần Lục Nam giờ hiện lên vô vàn dấu hỏi chấm, cái gì gọi là ta là Trần Lục Nam, Trần Lục Nam là ta a.
Ta không phải là Bạch Thiên Không của Thực thế giới sao, khi nào ta là Trần Lục Nam của Hư thế giói rồi, hệ thống a, ngươi nói gì thì nói cho rõ xem nào.
Bên phía người nhà của Trần Lục Nam tất cả cũng ngơ ngác vì lời này của hệ thống, giây trước vừa bảo là con trai họ đã c-hết, hiện tại lại bảo người này chính là con trai họ, đây là sao a.
– “Theo như ta kiểm tra trên hệ thống thì tại vòng lặp lần này, Trần Lục Nam thật sự đã c:
hết tại năm 14 tuổi rồi, những năm này là người khác đang điều khiển cơ thể của hắn.
Bạch Ngọc lại một lần nữa lên tiếng.
Trần Lục Nam lúc này lại càng thêm mộng.
– “Là sao a hệ thống, năm 14 tuổi đã c-hết vậy ta bây giờ là cái gì a, xác sống sao?
?
Bạch Ngọc nghe vậy liền trầm ngâm một lúc sau đó mới lại lên tiếng.
– “Túc chủ ngài biết đấy cơ thể con người có hai phần là thể xác và linh hồn, thể xác có da, xương, máu, thịt và lục phủ ngũ tạng, linh hồn thì nam có 3 hồn 7 vía, nữ có 3 hồn 9 vía.
Nghe được Bạch Ngọc nói Trần Lục Nam không khỏi gật đầu, những thứ này tại kiếp trước vì phải viết truyện liên quan nên hắn cũng có tìm kiếm khá nhiều thông tin về vấn đề này.
– “Nhưng mà cái này thì có liên quan gì đến việc ta là Trần Lục Nam chứ?
Bạch Ngọc nghe vậy liền đáp.
– “Đương nhiên là liên quan rồi a, năm đó khi Trần Lục Nam 14 tuổi, trước khi cảnh sát ập vào triệt phá làng buôn người hắn từng suýt bị móc tim mang đi bán.
Tuy sau đó vùng vẫy chạy thoát được nhưng cũng trượt chân lăn xuống vách núi, lúc đó do vừa bị sợ hãi quá độ nên tam hồn của hắn b:
ị đánh bật ra khỏi cơ thể.
Đúng lúc ngày đó lại là ngày thế giới bị trất động, Luân Hồi mở ra, Linh hồn của Trần Lục Nam bị bất đắc dĩ kéo vào Luân Hồi đi chuyển thế, để lại Sinh hồn và Giác hồn bơ vơ quay về cơ thể.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập