Chương 5:
Nghe được lời này của Bạch Ngọc, Trần Lục Nam như nghĩ đến điểu gì khuôn mặt trở nên kinh ngạc.
“ý ngươi nói là ta ở kiếp trước chính là chuyển thế của Trần Lục Nam tại thế giới này?
”
– “Đúng vậy a túc chủ, chính vì là như vậy nên khi Linh hồn ngài tiến vào thân xác của Trần Lục Nam liền lập tức có thể đồng bộ được với Sinh hồn và Giác hồn đã ngủ say trong cơ thể bao nhiêu năm.
Ngoạ tào!
Như vậy mà cũng được a, Trần Lục Nam lúc này cũng vô ngữ rồi, ban đầu hắn còn tưởng do bản thân là tác giả, hiểu rõ câu chuyện nhất nên Mộ Ái mới đưa hắn tới đây, giờ xem ra là nhìn trúng cái thân phận người xa quê này của hắn.
Lúc này không chỉ là Trần Lục Nam mà đến cả gia đình của hắn cũng ngơ ngác, người phụ nữ trung niên cũng ngừng khóc, nhìn về phía Trần Lục Nam ở giường bên cạnh.
Bọn họ mới vừa rồi còn đang đau khổ vì mất con trai, giờ đây lại nói cho bọn họ người vừa chết không phải là con trai bọn họ, người trước mắt này mới chính là, khả năng quay vòng như vậy cũng quá thách thức khả năng tư duy của bọn họ đi.
– “Nhưng Bạch Ngọc, nếu như ta năm 14 tuổi đã mất đi lĩnh hồn thì những năm này là ai đang điều khiển cơ thể ta vậy.
Suy nghĩ một hồi Trần Lục Nam cũng lên tiếng hỏi, hiện tại nhìn như nào thì cũng thấy cơ thể này đã hơn 14 tuổi rồi, cũng không thể là hắn nhảy qua thời không trực tiếp từ năm 14 tuổi nhảy đến hiện tại đi, cho dù đây là Hư thế giới nhưng ít ra cũng phải có chút quy tắc chứ.
Bạch Ngọc nghe vậy thì khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên ngượng ngùng mà nói.
– “Không giấu gì túc chủ, ta trước đó là một nhân viên trên toa số 13 của Luân Hồi Xa 33E, năm đó khi Mộ Ái đại nhân đi qua thế giới này gặp phải Luân Hồi trấn động, ta vì mới lên chức nên chưa đủ kinh nghiệm, nên lúc đó vô tình để lọt lĩnh hồn của túc chủ chạy vào luân hồi.
Sau đó vì sợ cấp trên trách phạt nên mới bất đắc dĩ dùng một đoàn năng lượng để mà tạm thế chỗ cho linh hồn ngài.
Nên những năm này thật ra cũng có thể coi như là ngài đang sống nhưng hồn phách không đủ trọn vẹn mà thôi.
Ta?
?
Trần Lục Nam cạn lời rồi, hắn bất lực nhìn tiểu búp bê đang nhăn mặt vân về góc áo trước mắt, hắn thật sự là vô phúc a.
Mới đầu còn nghĩ kiếp trước làm việc đại gian đại ác, kiếp này mới khổ như vậy, ai ngờ giờ biết được kiếp trước cũng khổ sở không kém, c:
hết rồi còn bị biến thành một cái xác bị người khác điều khiển, sau khi sống lại lại được đúng kẻ đồng lõa phụ trợ.
-”Ôi cuộc đời.
Trần Lục Nam bất lực ngửa đầu lên trời mà thở dài.
Bên này gia đình của hắn thì đầu cũng trở nên ong ong, bọn hắn thật không ngờ người sống chung với bọn hắn 4 năm không phải là con trai của bọn họ mà lại chỉ là một cái xác không.
hồn con trai của bọn họ đến bây giờ mới quay trở lại.
Nghĩ đến việc con trai mình năm đó hốt hoảng ngã núi mà mất, người phụ nữ trung niên không nhịn được lại khóc lên.
Cô hầu gái Mộng Đình cũng là hai mắt rưng rưng, năm đó khi quay về Trần Gia cô bị anh Lục Nam lạnh nhạt, mới đầu cô còn nghĩ là do giai cấp của họ giờ đây đã khác, anh ấy ghét bỏ thân phận người hầu của cô, giờ đây xem ra lúc đó vốn dĩ không phải là anh Lục Nam.
Đúng lúc này giọng nói của Trần Lục Nam lại một lần nữa vang lên, nghe được câu nói này, Mộng Đình lập tức không nhịn được nữa, hai hàng nước mắt như mưa mà chảy xuống.
– “Đúng tồi Bạch Ngọc, ngươi có thể tìm kiếm cho ta một cô nhóc tên Tiểu Hoa khi xưa ở cùng ta tại làng buôn người được không.
Cô nhỏ đó ngốc lắm, năm xưa ta ra đi đột ngột không biết cô ấy một mình ở lại có sao không nữa.
– “Túc chủ an tâm đi, năm đó sau khi ngài ra đi 1 2 ngày, ngôi làng đó đã bị cảnh sát triệt phá những đứa trẻ trong làng đều đã được giải cứu an toàn, túc chủ cũng là được cứu ra khi đó.
Nghe được lời của hệ thống Trần Lục Nam mới an tâm gật đầu một cái, trong ký ức của hắn, năm đó Tiểu Hoa là lúc 5 tuổi thì b:
ị brắt tới nơi đó.
Cô nhóc này người gầy nhỏ yếu, làm việc gì cũng vụng về nếu không phải được hắn giúp đỡ thì đã sớm bị mấy tên khốn ở nơi đó đánh đến cchết rồi.
Mà cô nhóc này cũng thật là, lớn lên trong hoàn cảnh bữa đói bữa no như vậy mà cơ thể còn phát triển tốt, năm đó khi cô nhóc dậy thì hắn thật khó khăn lắm mới giấu đi sự biến hoá của cô.
Nếu không để cho mấy tên khốn ở đó nhìn thấy không biết cô bé sẽ bị hành hạ như nào nữa, cũng may sau đó được cứu ra chứ không với tốc độ đó thêm mấy năm nữa dù cho có che giấu cỡ nào cũng không giấu nổi.
– “Mà khoan đã hệ thống, Mộ Ái đại nhân không phải nói rằng thế giới này được tạo ra từ chính quyển sách do ta viết sao, thế tại sao ta lại là chuyển thế của Trần Lục Nam được cơ chứ.
Đúng lúc này Trần Lục Nam mới nghĩ ra được một điểm bất thường, ngươi bảo ta là người của thế giới này, nhưng vốn dĩ thế giới này lại là do ta tạo ra, cái này khác gì con gà có trước hay quả trứng có trước chứ.
– “Không xung đột a túc chủ, Hư thế giới vốn là thế giới hư vô mờ ảo, chúng nhảy ra khỏi Thời Gian Trường Hà, không nhận ước thúc của thời gian pháp tắc, nên không thể dựa vào thời gian của Thực thế giới mà đánh giá Hư thế giới được.
Hơn nữa, khi Luân Hồi chuyển thế cũng không nhất định là sẽ chuyển thế đến tương lai, mà còn có thể quay về quá khứ nữ:
nên điểu này cũng không lạ.
Trần Lục Nam nghe vậy đầu óc cũng trở nên nao nao, cái gì mà Thời Gian Trường Hà, cái gì mà thời gian pháp tắc, nghe đến đầu óc hắn cũng mơ hồ rồi.
Cái hệ thống này thật không đáng tin mà, có mỗi việc giải thích mà cũng lằng nhằng như vậy.
– “Được rồi Bạch Ngọc, không nói tới việc này nữa, ngươi có thể cho ta biết thế giới này là quyển sách nào của ta hay không?
Lắc đầu bỏ qua chuyện kia Trần Lục Nam mới lại lên tiếng hỏi Bạch Ngọc, tuy rằng hắn có ký ức lúc nhỏ, nhưng mà khi trước viết truyện mấy cái này hắn cũng chỉ là qua loa vài dòng thôi a, trời mới biết đó là của nhân vật nào.
Hơn nữa cái tên Trần Lục Nam với Tiểu Hoa tại trong truyện của hắn không có 49 thì cũng có 50 nhân vật, nên hiện tại hắn cũng không rõ mình đang ở trong thế giới của cuốn truyện.
nào nữa.
– “Thiếu, thiếu gia đến giờ uống thuốc rồi ạ.
“
Đúng lúc này cô hầu gái Mộng Đình bộ dáng rụt rè bước đến trên tay cầm một cốc nước cùng vài viên thuốc.
– “Mộng Đình cô không sao chứ.
Trần Lục Nam nghe vậy thì quay đầu qua lập tức gặp Mộng Đình hai mắt đang đỏ hoe đứng đấy đưa thuốc cho hắn.
– “Em không sao đâu, chỉ là vừa rồi bị con gì bay vào mắt mà thôi.
Nghe được hắn hỏi thăm, Mộng Đình ngại ngùng lên tiếng trả lời.
Nghe cô ấy nói vậy Trần Lục Nam cũng không hỏi thêm nữa, tiếp nhận thuốc với ly nước rồi uống vào nhưng ngay khi vừa uống được nửa giọng của Bạch Ngọc lại vang lên.
– “Kiểm tra hoàn tất thưa túc chủ, thế giới này chính là quyển sách “Sinh ra tại thế gia nghèo, ta nỗ lực trở thành Tông Sư.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập