Chương 7:
Mấy người bên cạnh Trần Lục Nam khi nghe đoạn đối thoại lần này của hắn với thứ gọi là hí thống kia thì khuôn mặt mỗi người đều tràn đầy kinh ngạc nhìn về phía Mộng Đình.
Nghe từ đầu đến giờ dù cho bọn hắn còn có chút mông lung nhưng một số thông tin vẫn là nghĩ rõ ràng, thứ nhất, thế giới của bọn hắn hiện tại chính là một cuốn tiểu thuyết, mỗi ngườ ở đây đều đã có một vai diễn cố định, và tác giả viết ra cuốn tiểu thuyết đó chính là Trần Lục Nam.
Thứ hai, Trần Lục Nam ở cùng bọn hắn 4 năm nay không phải là Trần Lục Nam thật sự, mà là một kẻ khác mượn xác hoàn hồn, Trần Lục Nam thật sự bây giờ mới quay trở lại.
Cuối cùng, việc Trần Lục Nam quay trở lại là để hoàn thành một nhiệm vụ nào đó liên quan đến Hư thế giới và Thực thế giói.
Thật ra điểu cuối cùng đối với bọn hắn cũng không quan trọng lắm, bởi lẽ bọn hắn cũng không hiểu rõ nó là gì, nhưng hai điều đầu tiên lại khác.
Dù sao thì ngươi sống nửa đời người rồi, giờ đây có người nói cho ngươi biết cuộc đời của ngươi từ khi sinh ra đã được người khác sắp đặt hoàn tất, ngươi chỉ là một con rối máy móc mà triển khai cốt truyện, bất kỳ ai nội tâm cũng khó chấp nhận đi.
Lúc này Trần phu nhân cũng ngồi dậy nắm chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Mộng Đình, cô thật không ngờ tương lai cô bé này sẽ khổ sở đến như vậy, nghĩ lại năm xưa cô thật là không nên nhận lấy cô bé về nhà.
Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay mình, gương mặt vẫn còn lo lắng của Uyển Mộng Đình cũng dịu đi đôi chút, cô nhìn về Trần phu nhân hơi gật đầu, ra hiệu là bản thân đã ổn hơn rồi.
Bên cạnh đó Trần Hạo Nhiên và Trần Gia Hân thì một mặt phức tạp nhìn về phía Lạc Linh Nhĩ, dẫu sao hiện tại trên danh nghĩa thì cô ta là vị hôn thê của Trần Lục Nam.
Giờ đây nghe tin chồng chưa cưới của mình không những có quan hệ bất chính với người hầu, thậm chí lại trong lúc người ta có con còn dùng để huyết tế, dù là ai nghe đến cũng không thể chấp nhận được đi.
Trái lại với suy nghĩ của hai người, Lạc Linh Nhi vẫn vô cùng bình tĩnh, khuôn mặt lạnh lùng không nhìn ra chút ba động.
Những chuyện như huyết tế đối với người khác thì có thể là một điểu khó tin, nhưng với thân phận như cô thì điều này không có gì là mới lạ, đừng bảo huyết tế một người, đến huyê tế mấy trăm người cũng là có.
Còn việc người hầu và chủ nhân phát sinh quan hệ thì lại càng bình thường hơn, điều khiến cô lo ngại bây giờ đó chính là nhân phẩm của người này.
Nếu như đến chính người phụ nữ và con của mình mà cũng.
nhẫn tâm dùng để huyết tế, cô cũng không dám nghĩ đến việc khi hắn có Lạc gia hậu thuẫn thì sẽ làm những việc ác độc nào nữa.
Trong lúc những người này còn đang miên man mà suy nghĩ, bên kia lại tiếp tục vang lên tiếng của Trần Lục Nam.
– “Bạch Ngọc à, hiện tại là mốc thời gian nào rồi.
”
– “Hiện tại là ngày 24 tháng 8 năm 2151 thưa túc chủ”
Nghe cái mốc thời gian này Trần Lục Nam cũng không khỏi chậc chậc hai tiếng, theo như hắn nhớ đoạn thời gian này là hắn vừa nhận được tin đậu vào Đại học Quốc Tử Giám.
Sau đó đi uống với đám bạn không ra gì, lúc về còn tự ý lái xe rồi không may xe mất lái lao xuống hồ, rất may lúc nguy cấp kịp mở cửa ô tô nhưng cũng phải nằm viện tĩnh dưỡng vài tháng.
Lúc sau vì nhập học muộn nên còn được đích thân nhân vật chính dẫn đường cho tham quar trường học, Lạc Linh Nhi cũng là khi đó đi tới trường thăm hắn mà gặp được nam chính.
– “Mà có vẻ không đúng a Bạch Ngọc, ta nhớ trong truyện ta có viết rằng bản thân bây giờ sẽ phải nằm viện đến mấy tháng mới hồi phục.
Nhưng tình hình hiện tại, ta tính toán cũng chỉ nhiều nhất 1 tháng là cơ thể ta hoàn toàn hồi phục rồi.
Nghe được câu hỏi của hắn Bạch Ngọc cũng lên tiếng đáp lại.
– “Túc chủ, Trần Lục Nam trong nguyên tác của ngài, tam hồn thiếu một, đương nhiên là cơ thể sẽ ốm yếu hơn ngài rồi.
Nghe câu trả lời Trần Lục Nam cũng tỏ ra là đã hiểu, sau đó bất đắc đĩ lên tiếng.
– “Vậy thì ta phải giả vờ nằm viện 4 tháng hay sao?
– “Cũng không nhất định phải nằm viện, túc chủ có thể về nhà mà tĩnh dưỡng cũng được, dù sao trong nguyên tác ngài viết cũng chỉ nói, ngài vì ngã sông mà phải nhập học muộn 4 tháng, chứ cũng không.
nhắc rõ là ngài nằm viện hay ở nhà a.
Trần Lục Nam nghe vậy cũng gật đầu, đúng là tại phân đoạn quá khứ này hắn cũng không làm quá nhiều chỉ tiết, dù sao hắn cũng chỉ là nhân vật phản diện của tân thủ thôn, không phải nhân vật chính nên cũng không tốn quá nhiều chữ.
Lúc này hiểu rõ mọi việc xong hắn đưa mắt nhìn mọi người bên cạnh, nhìn tấm lưng hơi cong của cặp đôi trung niên cùng thân thể mảnh khánh dưới bộ đồ hầu gái, ánh khuôn mặt hắn hơi có chút xót xa.
Lại nhìn về bóng lưng người mặc áo bác sĩ cùng khuôn mặt xinh đẹp đang đánh giá hắn từ trên xuống dưới kia, Trần Lục Nam cũng chán nản thở đài.
– “Thật sự là nghiệt duyên a.
– “Ngài đây là đang thương cảm cho số phận của mấy người họ sao?
Thấy hắn thở dài như vậy Bạch Ngọc cũng hiếu kỳ hỏi thăm.
– “Là đương nhiên rồi, dù khó chấp nhận nhưng hiện tại ta cũng chính là Trần Lục Nam, tuy rằng ký ức chỉ dừng lại vào năm 14 tuổi, nhưng không.
thể phủ định họ chính là người thân của ta.
Hiện tại biết được tương lai bi thảm của họ, chính là do ta tự tay viết ra, ai mà lại không đau khổ chứ.
– “Ùm, từừm đúng vậy túc chủ, tuy rằng ta cũng chỉ vừa mới đọc xong cuốn sách này của ngài nhưng không thể không nói trong căn phòng này ngoài Lạc Linh Nhi số tốt hon chút, những người còn lại kết cục đều c-hết vô cùng thảm a.
Nghe được hắn nói, Bạch Ngọc cũng hai tay ôm ngực, khuôn mặt nhỏ trở nên u sầu mà lên tiếng.
Nghe được những lời của Bạch Ngọc, ngoài Trần Lục Nam ra, những người còn lại đều trở nên căng thẳng.
Cái gì mà ngoài Lạc Linh Nhi ra thì bọn hắn sẽ c-hết rất thảm chứ, lúc này Trần Hạo Nhiên ví Trần Gia Hân trong đầu cũng đang phi tốc lục lại ký ức, cố tìm ra những sự việc có thể sẽ gây uy h:
iếp cho cả nhà họ trong tương lai.
Lạc Linh Nhi cũng là như vậy, đôi mắt xinh đẹp của cô ấy giờ đây cũng hơi híp lại, lạnh lùng đánh giá Trần Lục Nam.
Tuy Bạch Ngọc vừa tổi có nói kết cục của cô không phải c-hết nhưng lại chỉ đỡ hơn người Trần gia đôi chút, điều này đối với người có nội tâm kiêu ngạo như cô thì thật không thể chấp nhận được.
– “Ài, là thật thảm a, ta trước viết truyện chỉ đứng trên góc độ của nhân vật chính để suy nghĩ và nhìn nhận, nhưng hiện tại trở thành nhân vật phản diện ta mới hiểu những điều đó tàn khốc tới cỡ nào.
Nghe Bạch Ngọc nói, Trần Lục Nam cũng trở nên sầu muộn, hắn thật hối hận vì ngày đó lại cào thêm mấy chữ, làm cho bản thân giờ lâm vào tình trạng khó khăn giữa đại cục và tình thân như này.
– “Này Bạch Ngọc, ngươi suy nghĩ cho ta xem lúc đó làm cách nào để có thể bảo vệ được tínƑ mạng của bọn họ, mà lại không ảnh hưởng tới hướng đi của cốt truyện với.
Dù sao tuy số mệnh của họ là do ta viết ra nhưng không thể phủ nhận được rằng họ chính là người thân của ta, hon nữa họ cũng thật sự đối xử rất tốt với ta, ta cũng không đành lòng nhìn họ uất ức mà chết như vậy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập